Chương 669: Lung Yên! Thăng cấp Thiên Nhân cảnh (2)
Cốc Hàm Ngữ nhìn Vương Thủ Triết đăm đăm, thở dài một hơi: “Thủ Triết gia chủ, chúng ta là người ngay không nói ẩn ý.”
“Bây giờ cục diện ở Trường Ninh vệ đã đổi, ai cũng nhìn ra Trường Ninh Từ thị và một số gia tộc thông gia của Vương thị, bây giờ đều nghe theo Thủ Triết gia chủ. Loại uy vọng và sức ảnh hưởng này ngay cả Thiên Nhân Lôi thị cũng đã kém hơn một bậc.”
“Nếu Thủ Triết gia chủ không gật đầu, những tộc nhân bị lưu đày của Hoàng Phủ thị, ngay cả dũng khí bước ra khỏi Trường Ninh vệ cũng không có, thành thủ đại nhân cũng không đảm bảo được với họ.”
Vương Thủ Triết thong thả uống Linh trà, khẽ suy xét nói: “Cốc tiên tử đã mở lời, vậy ta tùy tiện nhắc vài câu.”
“Năm xưa, Hoàng Phủ thị hãm hại tộc ta như vậy tuy đầu sỏ gây nên đã bị chém đầu nhưng những thương tổn mà Vương thị ta đã chịu lại không thể bù đắp được.”
Cốc Hàm Ngữ gật đầu nói: “Thủ Triết gia chủ nói chí phải. Hoàng Phủ thị cũng nên bồi thường tương ứng, mong Thủ Triết gia chủ đưa ra một phương án tương ứng.”
“Đã vậy…” Vương Thủ Triết trầm ngâm nói, “100 vạn càn kim bồi thường, ta sẽ bỏ qua chuyện này.”
“100 vạn càn kim?”
Cốc Hàm Ngữ bị dọa giật mình. Đây rõ ràng công phu sư tử ngoạm.
Bà do dự nói: “Thủ Triết gia chủ, thế này có phải quá nhiều không?”
Cho dù là Hoàng Phủ thị ở thời kỳ cường thịnh nhất, muốn một hơi lấy ra 100 vạn càn kim cũng phải vay mượn khắp nơi, huống chi Hoàng Phủ thị bây giờ đã suy bại tới vậy, rất nhiều sản nghiệp đã cầm cố hết.
Khấu trừ tài sản phi pháp, tiền quy ra trong hội đấu giá, khi những tộc nhân Hoàng Phủ thị còn lại bị đi đày, cùng lắm cũng chỉ có thể đưa lên 10 vạn càn kim.
“Chuyện người làm sai thì luôn phải chịu trách nhiệm.” Ánh mắt của Vương Thủ Triết lạnh xuống, “Cốc tiên tử đã từng nghĩ tới tình cảnh năm xưa của Vương thị chúng ta chưa? Có được mấy người đồng tình với chúng ta? Không đào ra được nhiều càn kim như thế, Hoàng Phủ thị chẳng phải vẫn còn có công pháp gia truyền có thể thế chấp sao? Ví dụ 《 Xích Long chân quyết 》và một số công pháp trung hạ phẩm.”
Cốc Hàm Ngữ đã hiểu.
Sự nghiệp của Vương thị bây giờ ngày càng phát triển, càn kim đối với họ mà nói chẳng phải là thứ cực kỳ quan trọng, ngược lại là nội tình trong gia tộc hơi thất thiếu, ví dụ truyền thừa công pháp thượng phẩm và một số dự trữ công pháp trung hạ phẩm.
Vương Thủ Triết dùng công phu sư tử ngoạm như vậy, rõ ràng là ngó tới những công pháp trong gia tộc Hoàng Phủ thị.
Cốc Hàm Ngữ thoáng suy xét, nói: “Hàm Ngữ sẽ truyền đạt chuyện này nhưng không dám đảm bảo Hoàng Phủ Trình Bằng chắc chắn sẽ đáp ứng. Có điều, cho dù ông ta có đáp ứng hay không, xem như Hàm Ngữ đã trả xong phần nhân tình này. Tương lai của Hoàng Phủ thị như thế nào đều là lựa chọn của riêng họ.”
“Đã vậy, Cốc tiên tử nghỉ ngơi một khoảng thời gian ở Vương thị, thuận tiện nghiên cứu huyết cổ Giá Y.” Vương Thủ Triết ý vị thâm trường cười, “Hoàng Phủ Trình Bằng là người thông minh, tin rằng ông ta sẽ đưa ra lựa chọn thông minh.”
“Vậy thì Hàm Ngữ đã làm phiền rồi.” Cốc Hàm Ngữ đứng dậy uyển chuyển hành lễ.
Bà cực kỳ rõ, bốn chữ “tình thế bức người” này cực kỳ đáng sợ.
Có câu “tường ngã, mọi người đẩy”, lúc này Hoàng Phủ thị nghiễm nhiên đã bị bức đến đường cùng rồi, có thể tới nói đỡ cho Hoàng Phủ thị vào thời khắc mấu chốt này, nàng đã làm xong chuyện mà mình có thể làm, còn lại không phải là điều mà nàng ta có thể quản được.
…
Vài ngày sau, cả Trường Ninh vệ đều không ngừng phao tin đồn.
Có người nói Hoàng Phủ thị cấu kết với m Sát Tông, mưu hại gia tộc khác, xâm hại lợi ích Đại Càn. Một số người liên quan trong Hoàng Phủ thị gia tộc, người nên bắt cũng đã bắt, nên trảm cũng đã trảm.
Mà sản nghiệp gia tộc của Hoàng Phủ thị cũng tiến hành bán đấu giá, phần lớn đều sẽ xung vào thành khố, số ít sẽ giữ lại cho tộc nhân Hoàng Phủ thị còn sót lại.
Kết cục thế này giống hệt như Tiền Mã Hoàng Phủ thị.
Chỉ có điều bởi vì gia tộc Thiên Nhân Hoàng Phủ thị quá lớn, sản nghiệp nhiều, cộng thêm rất nhiều sản nghiệp đã bị cầm cố ra, tình hình cũng phức tạp hơn trước nhiều.
Lại cộng thêm khi Hoàng Phủ thị thế chấp sản nghiệp, không ít đều thế chấp cho thế gia của vệ thành khác, ví dụ AN Viễn vệ Tiêu thị, mà mấy đại thế gia của Trường Ninh vệ hiển nhiên không quá nguyện ý thế gia của vệ thành khác xếp sản nghiệp vào nội bộ Trường Ninh vệ, bởi vậy, chuyện này cũng trở nên rất phức tạp, quá trình xử lý cũng trở nên cực kỳ chậm.
Mấy đại thế gia ở Trường Ninh vệ, bao gồm Vương thị đã thảo luận, nhất trí quyết định phải chuộc những sản nghiệp đó về sớm.
Những thế gia vệ thành khác tiếp nhận Hoàng Phủ thị thế chấp nhìn thấy nội bộ Trường Ninh vệ đoàn kết như vậy cũng không muốn chọc thủng tổ ong vò vẽ này. Sản nghiệp chỉ là sản nghiệp, nếu bị các thế gia bản địa ở Trường Ninh vệ chèn ép, những sản nghiệp đó cũng sẽ trở thành gân gà.
Đôi bên ngươi tình ta nguyện, những sản nghiệp bị cầm cố đã nhanh chóng được chuộc về.
Điều duy nhất khiến Vương Thủ Triết cực kỳ đau lòng đó là lúc trước đối phó với Hoàng Phủ thị, tăng thêm tỉ lệ phần thắng, chẳng những đầu tư toàn bộ lợi nhuận mấy năm nay của Vương thị vào, còn ghi nợ hơn 100 vạn càn kim.