Chương 688: Thất gia Thất phẩm! Trường Ninh Vương thị (3)
Sau đó, Thác Bạt Cao Thiêm hơi oán trách Vương Thủ Triết nói: “Thủ Triết gia chủ tới Đông Hải vệ ta cũng không sai người tới thông báo một tiếng, Thác Bạt thị chúng ta cũng tiện phái người tới đón, chiêu đãi Lung Yên lão tổ thật tốt.”
Từ sau Thiên Nhân yến của Vương thị, danh tiếng của Lung Yên lão tổ đã vang khắp sáu vệ phía Nam. Không có ai trong các đại thế gia dám xem thường Vương Lung Yên, dù sao thì bà ấy có Tử Phủ thượng nhân chống lưng phía sau.
Tuy nói vị thượng nhân đó là thượng nhân của Học Cung, dựa theo quy tắc không thể giúp đỡ Vương thị ức hiếp thế gia khác nhưng nếu có thế gia khác muốn ức hiếp Vương thị cũng phải suy xét thật kỹ tính khí của Băng Lan thượng nhân.
Nghe nói trong số những thượng nhân trong Tử Phủ Học Cung ở Lũng Tả quận, Băng Lan thượng nhân chính là người có tính tình nóng nảy nhất.
Bởi vậy thái độ của rất nhiều Thiên Nhân thế gia đối với việc Vương thị mới quật khởi chính là không lăng nhục nhưng cũng không sợ hãi, có cơ hội kết giao thì kết giao. Nhưng cũng sẽ không vì đối phương có hậu đài Tử Phủ cảnh mà nịnh nọt đối phương.
Nói thật, Thiên Nhân thé gia có hậu đại là Tử Phủ cảnh cũng không phải chỉ có mình Vương thị.
“Thác Bạt lão ca.” Vương Thủ Triết đáp lễ, lịch sự tao nhã nói, “Lần này, ta và lão tổ tới Đông Hải vệ chỉ muốn xem xem có cơ hội giành lấy một món pháp bảo có tính công kích phù hợp cho lão tổ tông hay không. Không muốn quấy rầy Thác Bạt thị và Đạm Đài thị.”
Đông Hải vệ chính là khu vực đồng bằng châu thổ An Giang, có vô số ruộng đất phì nhiêu, lại có diện tích hải vực rộng lớn, giàu tài nguyên. Bởi vậy, trình độ giàu có và đông đúc ở Đông Hải vệ đã vượt xa Trường Ninh vệ. Đây cũng là lý do tại sao Bách Bảo Các lại tổ chức hội bán đấu giá ở đây.
Hai đại Thiên Nhân thế gia Thác Bạt thị và Đạm Đài thị ở Đông Hải vệ cũng đều là gia tộc khá cường thịnh. Tuy Vương Thủ Triết có quan hệ khá tốt với Đạm Đài thị nhưng cũng không muốn tùy tiện đứng đội.
Khi hai người đang nói chuyện, gia chủ Đạm Đài Vĩnh Nghĩa của Đạm Đài thị cũng vội vàng đi tới, sau khi dựa theo phép tắc bái kiến Lung Yên lão tổ, hắn ta lập tức thân thiết nói với Vương Thủ Triết ngay trước mặt Thác Bạt Cao Thiêm: “Thủ Triết, lần trước ở Thiên Nhân yến sợ ngươi bận rộn sự vụ, không cách nào an tâm ôn chuyện với ngươi. Lần này ngươi đã tới Đông Hải vệ, Đạm Đài thị chúng ta nhất định phải thể hiện tốt tình hữu nghị của chủ nhà, ôn lại chuyện xưa.”
Thực ra cả đời này của Vương Thủ Triết cũng chỉ gặp Đạm Đài Vĩnh Nghĩa hai ba lần, cơ bản đều trong trường hợp chính thức. Bị hắn ta nói như vậy, chứng tỏ quan hệ trước đây của hai người giống như cực kỳ tốt.
Có điều, Vương Thủ Triết có quan hệ khá ổn với con trai Đạm Đài Hòa Ngọc của hắn ta, cũng nhiều lần hợp tác làm ăn.
Nhìn thấy Đạm Đài Vĩnh Nghĩa thân thiết với hắn như vậy, trong lòng Vương Thủ Triết cũng cực kỳ cảm khái. Nhớ khi xưa Vương thị đào hầm chôn Lưu Triệu hai tộc còn mượn danh nghĩa của Đạm Đài gia.
Đạm Đài gia ở Đông Hải Vương khi đó đối với Vương thị mà nói là sự tồn tại khó mà với tới.
Nhưng không ngờ trải qua hai mươi năm, Vương thị đã chân chính ngang hàng với Đông Hải Vương Đạm Đài gia, “giống như tâm đầu ý hợp” với Đạm Đài Vĩnh Nghĩa.
Vương Thủ Triết cũng biết, Thác Bạt thị và Đạm Đài thị có chủ ý gì. Đều là nghĩ cách kết liên minh cho minh, gia tăng thực lực và khí thế tổng thể cho bản thân.
Trước mắt hình thức vẫn chưa rõ ràng, Vương Thủ Triết không muốn tùy tiện đứng đội, đây cxng là lý do tại sao hắn tới Đông Hải vệ mà không chào hỏi hai tộc. Bất luận là tới chào hỏi nhà nào cũng có thể dẫn tới địch ý và cố kỵ cho nhà còn lại.
“Lần này, nếu Thủ Triết gia chủ muốn mua pháp bảo cho Lung Yên lão tổ tông…” Thác Bạt Cao Thiêm lấy ra một quyển sổ ảnh nói, “Ta đề cử món bảo kiếm trung phẩm hiếm có này – Tử Điện bảo kiếm, tuy nó không có thuộc tính Huyền Băng nhưng cũng là một món pháp bảo mang uy lực phi phàm. Vốn dĩ Thác Bạt thị ta đã nhìn trúng món này, muốn giành lấy. Nhưng để chúc mừng Lung Yên lão tổ, chỉ cần Thủ Triết gia chủ muốn, chúng ta sẽ không tranh nữa.”
“Thác Bạt huynh, thế mà lại mang bảo vật không thuộc về mình đổi ân tình, thật khiến ta bội phục.” Đạm Đài Vĩnh Nghĩa cười lạnh nói, “Nếu Thủ Triết thật sự muốn món này, Thác Bạt gia ngươi chắc gì có thể giành khỏi hắn, cần gì phải nợ uổng một ân tình với ngươi?”
Hay lắm!
Trong lòng Vương Thủ Triết thầm chau mày, tuy nói đã sớm nhận được một số tình báo, quan hệ của hai đại Thiên Nhân thế gia ở Đông Hải Vệ ngày càng tồi tệ. Nhưng không ngờ lại tệ đến mức này, đã thẳng thừng vạch rõ sự bất đồng ngoài mặt rồi.
Đừng bị cuốn theo cuộc tranh đấu của họ khiến sáu vệ phía Nam không được yên bình mới là tốt.
Trước mắt, Vương thị đã bước vào thời kỳ phát triển hòa bình hiếm có, có thể từ từ tiêu hóa chiến quả. Vào lúc này lại cuốn vào tranh đấu giữa thế gia khác, không phải là hành động sáng suốt.