Chương 691: Vũ trang hạng nặng! Lung Yên lão tổ (3)
Trong khi hai người ngươi một câu ta một lời, hai mươi viên Đại Tụ Nguyên đan này đã rơi vào tay Uông thị. Giá thành giao cuối cùng thấp hơn thị trường một chút, xem như là kiếm được món hời nhỏ.
Sau đó, lại có vài món đấu giá được đấu bán.
Tuy Vương Thủ Triết cũng có hơi xao động nhưng đã chuẩn bị dồn tiền lên đao nhẫn nên không chủ động ra tay.
Đến khi “Địa Mẫu Linh dịch” xuất hiện.
“Giá khởi điểm 10 vạn.”
Đấu giá sư vừa dứt lời.
Vương Thủ Triết lập tức nói ngay: “Mười một vạn càn kim! Các vị thế gia hảo hữu nể mặt Vương thị. Vương thị ta chỉ đấu giá hai món này, Địa Mẫu Linh dịch và Tử Điện bảo kiếm.”
Lời vừa dứt, Đạm Đài Vĩnh Nghĩa và Thác Bạt Cao Thiêm lập tức dùng ánh mắt dị thường nhìn Vương Thủ Triết.
Hóa ra ngươi cũng nhìn trúng Địa Mẫu Linh dịch.
Điều khiến họ bội phục nhất là tâm tư nhanh nhẹn của Vương Thủ Triết. Hắn ở trước mặt mọi người giành ra giá, đại biểu có nhu càu với Địa Mẫu Linh dịch và Tử Điện bảo kiếm.
Như vậy, cho dù về sau nâng giá cạnh tranh với người khác cũng chỉ là dựa vào nội tình tài lực mà thôi, không đến mức khiến người khác sinh ra ác cảm Vương Thủ Triết ngươi cố ý phân cao thấp với ta.
Mà lúc này, lời của Vương Thủ Triết vừa dứt, hội trưởng của buổi đấu giá chìm vào tĩnh lặng.
Qua vỏn vẹn vài nhịp thở, trong phòng bao của Lang Hữu Tôn thị mới truyền ra một giọng nói âm u: “Thứ lỗi, Lang Hữu Tôn thị chúng ta cũng cần món này, cạnh tranh công bằng thôi.”
“Không sai, cạnh tranh công bằng, dựa vào bản lĩnh.” Trong phòng bao của Xuất Vân Lưu thị cũng có người mở lời, “Thủ Triết gia chủ, tuy ngươi và ta có chút giao tình nhưng ta cũng không thể bỏ qua vật này được.”
“Tân Thành Vũ Văn thị chúng ta cũng cần vật này, mọi người dựa vào bản lĩnh, không nên so đo.” Tân Thành Vũ Văn thị cực kỳ “xa xôi” cũng mở lời.
Khóe môi của Vương Thủ Triết lộ ra một ý cười.
Mở lời trước chiếm cứ điểm khống chế vẫn là điều cần thiết. Cứ như vậy, phần tranh giá sau đó chính là họ không nể mặt Vương thị chứ không phải Vương thị không nể mặt họ.
Một chút xíu tâm tư nhỏ mà thôi, Vương Thủ Triết cũng vì tránh khỏi phiền phức không cần thiết.
Đương nhiên, nếu ai thật sự không thích, Vương thị cũng sẽ không sợ kết thù.
“Mười một vạn năm ngàn.”
“Mười hai vạn.”
“Mười bốn vạn.”
“Mười tám vạn, Vương mỗ vì đệ đệ có thể bái Đan Đỉnh thượng nhân làm sư, có nhu cầu với vật này rất lớn.” Vương Thủ Triết cao giọng nói, “Nếu các vị muốn tranh, Vương mỗ tối đa là ba mươi vạn, ai nguyện ý vượt qua mức giá này, Vương mỗ nhận thua.”
Ba mươi vạn?
Trong các phòng bao bao trùm tiếng kinh hô và nghị luận.
Mức giá này đã vượt xa giá thông thường của Địa Mẫu Linh dịch gấp đôi có hơn. Đồng thời cũng vượt qua giới hạn tâm lý của họ.
Những thế gia ngoại hương đó nhất thời đều lâm vào trầm mặc.
Vương thị đã phô ra nguồn tài lực hơi đáng sợ…
Thiên Nhân thế gia mới quật khởi này lại có tiền như vậy?
Lời của Vương Thủ Triết đã truyền tới một tín hiệu cho họ. Hoặc là vượt qua ba mươi vạn giành lấy vật này, hoặc là buông tay tại đây. Nếu giúp Bách Bảo Các, nâng giá đến ba mươi vạn cho Vương thị, vậy chắc chắn sẽ dẫn tới ác cảm của Vương thị.
Hễ là đại tộc thế gia đều sẽ cân nhắc lợi hại. Dù sao thì nguyện vọng lớn nhất của họ là gia tộc có thể trường tồn lâu dài, nếu cả ngày cứ giống như chó điên đắc tội khắp nơi, sớm muộn cũng sẽ cắm cổ lộn nhào.
“Xuất Vân Lưu thị ta nể mặt Vương thị, không tranh nữa, Lưu mỗ nghĩ cách khác.” Gia chủ của Xuất Vân Lưu thị mở lời trước tiên.
Trong Học Cung, con trai của ông ta là Lưu Vân Lãng như một cái đuôi theo Vương Lạc Thu, ông ta không thể không nghĩ tới điểm này.
“Được rồi, Vũ Văn thị ta chỉ tới thử vận may, đã không có duyên thì thôi vậy.”
“Ha ha, Vương thị dứt khoát thật, nội tình tốt.” Trong phòng bao của Lang Hữu Tôn thị cũng truyền tới một tiếng cười sảng, “Vượt qua ba mươi vạn, Tôn thị chúng ta không đưa ra nổi mức giá này. Thủ Triết gia chủ, có cơ hội thì cùng Lung Yên lão tổ tới Tôn thị ta làm khách.”
Tiền của nhà ai cũng không phải là lá rụng. Mức giá này, đổi chỗ có thể mua được hai phần Địa Mẫu Linh dịch, thực sự bọn họ không tội gì sứt đầu mẻ trán với Vương thị.
Thế gia càng cổ lão, con cháu càng nhiều, mọi chi tiêu cũng càng phong phú, đều sẽ có suy xét và định giá với mọi thứ.
“Mười tám vạn thành giao, chúc mừng Trường Ninh Vương thị giành được một bình ‘Địa Mẫu Linh dịch’.” Lão giả đấu giá sư có hơi đen mặt.
Lần này bởi vì Địa Mẫu Linh dịch có yêu cầu đặc thù, ông ta vốn đoán có thể đáu được mức giá trên hai mươi vạn.
Nhưng Vương thị lại chen ngang tay, chỉ chốt mười tám vạn.
Lần chạm vạch này thật dữ. Hơn nữa, sau khi Vương thị chốt vượt giá thị trường ba vạn mới chạm vạch, khiến ông ta nghẹn cục tức ngay cuống họng, trút giận cũng không được mà không trút giận cũng không xong, quả thực là khiến ông ta rất khó chịu.
“Đa tạ các vị đã nhường.” Vương Thủ Triết cao giọng nói, “Tiếp theo ngoại trừ Tử Điện bảo kiếm, Vương thị không đấu bất cứ món gì. Nhà ai cũng nhìn trúng, mọi người cạnh tranh cồng bằng, nói chuyện bằng càn kim, chớ nên nảy sinh hiềm khích.”
Cục tức này…lớn quá!
Có điều cũng kiềm nén được.