Chương 700: Lung Yên phát uy! Trấn áp Thiên Nhân trung kỳ (1)
“Chỉ là tiểu bối cũng dám ăn nói cuồng ngôn, không biết sống chết!”
Vương Lung Yên cười lạnh, mâu quang quét qua, đáy mắt bỗng dưng bạo phát ra lãnh ý vô biên.
Trong khoảnh khắc, một cỗ uy thế đáng sợ cuồn cuộn từ trên người bà, giống như dời non lấp bể, nghiền ép Chương Đạo Dụng.
Bầu không khí xung quanh tựa hồ ngưng kết trong khoảnh khắc.
Chương Đạo Dụng tái mắt, cả người bị uy thế đáng sợ này xung kích đến mức thụt lùi vài bước.
Mồ hôi lạnh lập tức đầm đìa chảy xuống, ông ta đã cố gắng chống đỡ nhưng cả người vẫn run rẩy, ngay cả đầu gối cũng có chút nhũn ra, suýt chút đã quỳ xuống.
Sao lại thế? Sao lại mạnh như vậy?
Chương Đạo Dụng mở to đôi mắt khó tin, đáy lòng bất giác nổi lên từng trận sợ hãi.
Ông ta có cảm giác nữ nhân này, không, vị lão tổ này, bà ấy thật sự muốn giết chết mình!
“Đủ rồi!”
Thấy vậy, cuối cùng sắc mặt của Hồng Khánh lão tổ cũng hơi thay đổi.
Ông ta bỗng bước lên một bước, lấy thân chắn trước mặt Chương Đạo Dụng, sau đó hất tay áo.
Uy thế dũng mãnh cuồn cuộn như cấu xé, nhưng khi vọt tới trước mặt ông ta lại bị đạo kình khí do ông ta hất ra đánh tan, lần lượt tán loạn ra.
Huyền khí xung quanh ông ta bắt đầu khởi động giống như tường đồng vách sắt chắn trước mặt Chương Đạo Dụng.
Chương Đạo Dụng thoát nạn, tâm thần thắt chặt được nới lỏng, suýt chút loạng choạng ngã trên mặt đất, nhờ mọi người xung quanh nâng đỡ mới miễn cưỡng đứng vững.
Đến lúc này, ông ta vẫn tỏ vẻ kinh hồn lạc phách.
“Vương Lung Yên, ngươi đường đường là một lão tổ Thiên Nhân, hà tất phải tính toán với một tiểu bối?” Hồng Khánh lão tổ lãnh đạm nhìn Vương Lung Yên, trong đôi mắt già nua có nộ khí đang sôi trào.
“Ngươi nói không sai. So đo với một tiểu bối quả thực chẳng có nghĩa lý gì.” Lung Yên lão tổ nhìn ông ta, trong ánh mắt xẹt qua từng đạo lãnh mang, “Vậy ta so đo với ngươi vậy.”
Lời còn chưa dứt, tay của bà đã đặt trên chuôi kiếm của bảo kiếm giắt ngang eo.
Chỉ nghe một tiếng “keng”, Tử Điện bảo kiếm bỗng vụt ra khỏi vỏ. Ánh mặt trời màu vàng rực phản chiếu lên lưỡi kiếm, nổi lên hàn quang rét mướt.
Cho tới nay, Lung Yên lão tổ đều ít giao du với bên ngoài, quanh năm suốt tháng bảo hộ Vương thị, cẩn trọng tận tụy, chịu khó chịu khổ gánh vác trọng trách của lão tổ tông, yêu thương các tiểu bối.
Nhưng trên thực tế, bà ấy cũng xuất thên kiều nữ, tính khí vốn không tốt bao nhiêu.
Khi còn trẻ, lúc bà ấy còn tu luyện ở Học Cung cũng một lời không hợp liền rút kiếm trút giận, những sư huynh đệ đồng môn từng bị bà đánh không biết bao người. Đến nay, còn có không ít sư huynh sư đệ vừa nhắc tới ba chữ “Vương Lung Yên” sắc mặt liền thay đổi.
Tính cách như vậy, nếu không phải vì duy trì gia tộc, bảo vệ các tiểu bối trong nhà, sao lại nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như thế?
Nhưng bây giờ, Vương thị đã khác xưa, dĩ nhiên bà ấy cũng không cần kiềm nén bản thân.
Nên đánh thì phải đánh.
Bà cầm kiếm trong tay, giơ tay vung kiếm, mũi nhọn sắc bén chĩa vào Hồng Khánh lão tổ!
Kiếm khí ngang trời.
Một tiếng phượng hót rét buốt chợt vang tận mây xanh.
Phía sau bà, một đạo hư ảnh băng phượng bỗng giương cánh, cánh chim to lớn như đám mây rợp trời, bao trùm cả cơ thể của Lung Yên lão tổ.
Trong nháy mắt, bầu trời đã đổi sắc.
Khí tức Băng Sát nồng đậm lan tràn ra từ Lung Yên lão tổ, trên mặt đất xung quanh lập tức ngưng kết ra một tầng băng sương dày cộm.
Trên bầu trời có bông tuyết rơi lả tả.
Cả trời đất đều tựa như biến thành mùa đông giá rét trong nháy mắt. Cỏ xanh phủ tuyết, trên đóa hoa xuân đang nở rộ cũng kết thành một tầng băng sương, gió đông phần phật nhưng không mang tới chút ấm áp nào, chỉ lưu lại sương hàn lạnh thấu xương.
“Hư ảnh pháp tướng!”
Hồng Khánh lão tổ kinh ngạc.
Tuy ông ta có thực lực của Thiên Nhân cảnh trung kỳ nhưng huyết mạch cũng chỉ mới thức tỉnh tam trọng, cho dù liều hết sức kích phát ra hư ảnh pháp tướng cũng chưa chắc mạnh bao nhiêu.
Nhưng hư ảnh pháp tướng của Vương Lung Yên ở trước mặt lạnh cực kỳ mạnh mẽ.
Đây là Linh thể ư?
Vương Lung Yên này không phải nói vừa thăng cấp Thiên Nhân cảnh sao? Sao lại có hư ảnh pháp tướng mạnh mẽ đến vậy? Rốt cuộc bà ta có lai lịch gì?
Đáng tiếc, đã đến lúc này, cho dù ông ta ý thức được điều không đúng cũng đã không kịp sầu não nữa.
Vào khoảnh khắc ông ta ngây người, kiếm của Lung Yên lão tổ đã tiến gần tới cách người ông ta một trượng.
Tử Điện bảo kiếm trong tay bà chính là pháp bảo trung phẩm, lúc này huyền khí rót vào, khắp thanh kiếm đã vờn quanh điện quang màu lam tử.
Điện quang như xích, kiếm khí như băng.
Uy thế đáng sợ đó giống như hàn băng vạn trượng trên đỉnh tuyết phong, lại tựa như lôi đình trên trời cao giáng xuống, mang theo sức tàn phá khiếp đảm có thể hủy diệt mọi thứ.
Kiếm quang còn chưa tiến gần, cảm giác tê liệt do hàn ý và lực lôi đình đáng sợ mang tới đã khiến da của Hồng Khánh lão tổ khẽ run rẩy.
Thần sắc ông ta ngưng lại, giơ tay tế ra pháp bảo trường đao của mình.
Đó là một thanh trường đao dày dặn màu vàng sẫm, bề mặt khắc hoa văn, dưới ánh mặt trời hiện ra hàn quang lạnh lẽo.
Tuy Chương thị là thế gia cường Thất phẩm nhưng cũng không nỡ bỏ tiền mua pháp bảo trung phẩm, bởi vậy, thanh trường đao canh kim trong tay ông ta chính là pháp bảo hạ phẩm.