Chương 714: Tứ ca! Ta chỉ có thể “tận lực” mà làm (1)
“Ài, lần này sợ là phải khiến Tứ ca thất vọng rồi.” Trong miệng của Vương Thủ Nghiệp tràn ngập chua xót.
Suy cho cùng hắn vẫn còn quá trẻ, không ngờ đại hội thu nhận đồ đệ của Đan Đỉnh thượng nhân lại cạnh tranh kịch liệt như vậy.
Mà thời gian dần trôi, lại có không ít người lục tục tiến vào, từng người từng người xuất chúng liên tiếp xuất hiện.
Những người này phần lớn đều xuất thân thế gia Lục phẩm, chính là tinh anh luyện đan được bồi dưỡng từ nhỏ, tuy tuổi còn nhỏ nhưng người nào cũng có danh tiếng lớn lao.
Ngoài ra, còn có một tán tu cực kỳ hút mắt.
Tán tu này tên là “Tư Tinh Hải”. Sau khi hắn ta vào cũng không phản ứng gì, cứ dựa vào tường như thế mà nhắm mắt dưỡng thần, biểu hiện ra dáng vẻ nhân sinh chớ tới gần, có thể nói là không ăn khớp với bầu không khí náo nhiệt xung quanh.
Thế nhưng nhìn thấy người này, biểu cảm của Tiền Học Phú lại lập tức nghiêm túc: “Vương lão đệ, ngươi đừng xem thường tên Tư Tinh Hải này. Tuy hắn là một tán tu nhưng danh khí trong thế hệ trẻ rất lớn, kỹ thuật luyện đan cực kỳ xuất chúng.”
“Có lẽ nói tới thực lực, hắn không bằng Đông Phương Ngọc Hi nhưng hắn xuất thân tán tu, phải biết Đan Đỉnh thượng nhân cũng xuất thân tán tu, chắc chắn sẽ cực kỳ chiếu cố tán tu. Tên này chỉ cần biểu hiện không quá kém cỏi, tỉ lệ được Đan Đỉnh thượng nhân nhìn trúng vượt trên năm phần. Trước hôm nay, ta còn nghe được một số tin tức đường luồng, nghe nói Đan Đỉnh thượng nhân cực kỳ thưởng thức hắn.”
Vương Thủ Nghiệp lập tức im bặt.
Ngay cả một tán tu cũng lợi hại như vậy? Thế này vậy chỉ có ba danh ngạch, Vương Thủ Nghiệp hắn làm sao có thể tranh được?
Bỏ đi bỏ đi, tới cũng tới rồi, vẫn nên liều một lần. Ít nhất cũng phải xứng đáng với sự ủng hộ toàn tâm toàn sức bao nhiêu năm nay của gia tộc.
Lúc này, Lôi Linh Vận cũng thu thập xong tình báo trở về.
Sắc mặt nàng cũng không phải rất tốt, nhẹ mím môi nói: “Phu quân, không ngờ đại hội thu nhận đồ đệ của Đan Đỉnh thượng nhân lần này lại có nhiều cao thủ trẻ như vậy, độ khó để được tuyển vào e là không thấp. Có điều Linh Vận tin, phu quân chắc chắn là người mạnh…”
Lúc này, cho dù nàng rất tự tin về Thủ Nghiệp, ngữ khí cũng không còn kiên định mấy.
Trong lúc đang nói, cửa lớn đóng chặt trong đan phường bỗng dưng được người mở ra, một nhân ảnh dần đi ra.
Trong nháy mắt, trong đan phường ầm ĩ chợt tĩnh lại.
Ai cũng biết Đan Đỉnh thượng nhân đang nghỉ ngơi trong đan phường. Người có thể từ bên trong đi ra vào lúc này, chắc chắn là thân ngôn của Đan Đỉnh thượng nhân.
Mọi người nhìn chăm chú, người ra là nữ tử.
Bà ta mặc váy lụa màu xanh nhạt, bước đi nhẹ nhàng, thân hình thướt tha, cả người giống như phù dung mới nở, lộ ra cỗ thanh lịch và điềm đạm khiến người ta thoải mái.
Đặc biệt là đôi mắt đó, trong vắt giống như nước mùa thu khiến người ta quên đi phàm tục.
“Cốc Hàm Ngữ! Là Đan Y song tuyệt Cốc Hàm Ngữ!”
Không biết là ai nhận ra, bỗng dưng kinh hô thành tiếng.
Đám người lập tức ồ lên.
Ai cũng không ngờ vị Đan Y song tuyệt danh tiếng vang xa mấy năm gần đây cư nhiên lại có quan hệ với Đan Đỉnh thượng nhân.
Có thể đại biểu Đan Đỉnh thượng nhân xuất hiện vào lúc này, lẽ nào nàng ta là đồ đệ của Đan Đỉnh thượng nhân?
Đám người kinh nghi bất định, lập tức nghị luận sôi nổi.
“Các vị, trật tự.”
Tu vi của Cốc Hàm Ngữ đã đạt tới Linh Đài cảnh hậu kỳ, tùy ý mở lời, âm thanh giống như tiếng sấm vang lên, tạp âm xung quanh lập tức bị áp xuống.
Nàng ta nhàn nhạt nói: “Ta chính là đệ tử của Đan Đỉnh thượng nhân, Cốc Hàm Ngữ, thay sư tôn chủ trì khảo hạch thu nhận đồ đệ lần này, hiện công bố quy tắc…”
Vương Thủ Triết cũng vô cùng kinh ngạc, không nhịn được mà thấp giọng lầm bầm: “Không ngờ Hàm Ngữ tỷ tỷ lại là đệ tử của Đan Đỉnh thượng nhân, khó trách lại lợi hại như vậy.”
Nói ra thì Cốc Hàm Ngữ ở Trường Ninh vệ cũng có danh tiếng lẫy lừng, cũng có kết giao và dây dưa với Vương thị. Thậm chí, Vương Thủ Triết còn bỏ ra một số cái giá, nhờ Cốc Hàm Ngữ truyền thụ cho hắn một số kinh nghiệm luyện đan.
Chỉ là hai năm gần đây, Cốc Hàm Ngữ đã rời khỏi Trường Ninh vệ, vân du thiên hạ. Nhưng không ngờ lại có thể tương phùng ở đây.
“Hả? Vương lão đệ lại quen biết với sư tỷ mỹ nữ này? Khi nào rảnh nói ta biết thêm chuyện của nàng.” Tiền Học Phú nhìn đến tròn xoe mắt, thấp giọng hắc hắc nói, “Không ngờ thượng nhân còn có một đồ đệ bí mật, còn là sư tỷ xinh đẹp như vậy. Tiền Học Phú à Tiền Học Phú, mùa xuân của ngươi sắp tới rồi.”
“Tiền huynh cẩn ngôn, Hàm Ngữ tỷ tỷ rất lợi hại.” Vương Thủ Nghiệp vội vàng nhỏ giọng khuyên.
“Lợi hại, học tỷ đương nhiên càng lợi hại càng tốt…A…” Tiền Học Phú còn chưa nói xong, đã nhìn thấy vài ngân mang lóe lên, rơi lên người mình.
Ngay sau đó, Tiền Học Phú ngã xuống đất la hét thảm thiết.
Chỗ lồng ngực hắn đang được găm vài cây ngân châm bằng bạc sáng bóng, hiển nhiên là Cốc Hàm Ngữ ra tay.
“Ai dám huyên thuyên nữa thì sẽ có kết cục giống như hắn.” Cốc Hàm Ngữ lạnh mặt nói, “Còn có người phạm lỗi, lập tức đuổi khỏi trường thi.”
Ánh mắt của nàng ta xẹt qua toàn hiện trường, khắp mọi nơi đều im bặt.
Chỉ có khi ánh mắt xẹt qua Vương Thủ Nghiệp lại hơi dừng lại, lộ ra thiện ý. Nàng vốn không phải người có tính cách bá đạo như vậy, chỉ là bởi đại hội nhận đồ đệ của sư tôn có thể tiến hành thuận lợi, không thể không miễn cưỡng trấn áp.