Chương 744: Ly Dao, Đại Thiên Kiêu! Thiên Nhân Chiến (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 744: Ly Dao, Đại Thiên Kiêu! Thiên Nhân Chiến (1)

Mà một khi hắn ta bị trận mưa kiếm này đâm trúng, tuy rằng không chết nhưng ít nhất cũng phải nằm trên giường ba năm năm. Đến lúc đó, đừng nói là đệ tử thân truyền, ngay cả vị trí thứ nhất của đệ tử cốt cán cũng không thể giữ được.

“Sư muội! Ly Dao cô nương! Hạ kiếm lưu người!”

Thấy vậy, Chính Hoa sư huynh và Vũ Quân sư tỷ cũng lo lắng.

Mặc dù họ nhìn Nhạc Hiền sư huynh không vừa mắt, nhưng họ vẫn quyết định không muốn hắn ta thật sự bị tàn. Vào những lúc như này, bất cứ khi nào có cơ hội, vẫn phải tìm cách để kéo lấy người.

Tuy nhiên, mọi thứ diễn ra quá nhanh, bọn họ không kịp chuẩn bị tâm lý, lại cách chiến trường quá xa, trong chốc lát muốn kéo người ra cũng đã muộn.

Nhìn thấy Nhạc Hiền sư huynh sắp bị mưa kiếm nhấn chìm hoàn toàn.

Bỗng nhiên, trên mặt hồ chợt xuất hiện một tia nước.

Nó được bao bọc bởi một sức mạnh gia tăng và đến từ xa, nó ngay lập tức rơi xuống người Nhạc Hiền sư huynh, biến thành một chiếc khiên tròn màu nước được linh thủy ngưng tụ lại để bảo vệ hắn ta.

Ảnh kiếm rơi xuống như những hạt mưa, va vào vòng khiên, nhưng nó vỡ tan như va vào bức tường đồng thành sắt.

Một lúc sau, ảnh kiếm tan biến, nhưng chiếc vòng khiên vẫn vững vàng như thường.

Những trái tim đang nâng lên cũng bất giác buông xuống.

Cùng lúc đó, quang ảnh lập lòe giữa không trung, một bóng người bay xuống khoảng không và đáp xuống trước mặt Nhạc Hiền sư huynh.

Người này trông giống như một lão giả, dáng vẻ uy nghiêm, áo choàng màu lam có thêu biểu tượng của Nguyên Thủy Thiên Hồ mạch, rất rõ ràng đó là trưởng lão của Nguyên Thủy Thiên Hồ mạch.

Theo sau sự xuất hiện của ông ta, áp lực dâng cao ở xung quanh cuốn đi như thủy triều.

Vẻ mặt của mọi người đều không tự giác trở nên nghiêm túc, ngay cả Vương Ly Dao cũng từ giữa không trung từ từ đáp xuống, không tiếp tục ra tay nữa.

Nhìn thấy người đến là ai, Nhạc Hiền sư huynh có cảm giác vui mừng vì mình đã thoát khỏi cõi chết, vội vã vùng vẫy đứng dậy và chắp tay: “Nhạc Hiền tham kiến tổ gia gia.”

“Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, ở trong Học Cung phải gọi ta là trưởng lão.” Lão giả mặc y phục trưởng lão của Nguyên Thủy mạch hơi nhíu mày, bất mãn nói: “Nhạc Hiền, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao ngươi lại cùng đồng môn đánh nhau ở trước đám đông người thế? Ầm ĩ đến mức chật vật như vậy?”

“Thương trưởng lão, tình huống là như vầy…”

Vẻ mặt Nhạc Hiền sư huynh hơi thay đổi, vội vàng cúi đầu nhanh chóng giải thích.

“Thương trưởng lão, Thương trưởng lão đến đây rồi.” Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt của Chính Hoa sư huynh hơi thay đổi: “Tình hình không ổn, e rằng hơn phân nửa tiểu cô nương đó sẽ bị chịu thiệt rồi.”

Đôi mắt Vũ Quân học tỷ cũng lộ ra vẻ lo lắng: “Thương trưởng lão luôn khắc nghiệt và luôn bao che khuyết điểm, hy vọng hậu đài của nha đầu đó đủ cứng hơn chút.”

Lúc này, ngoài hai người bọn họ còn dám nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu, còn lại những đệ tử bình thường, thậm chí là đệ tử xuất sắc cũng đều im lặng, không dám hé răng nửa lời.

Mặc dù trên danh nghĩa mọi người đều là đệ tử của Nguyên Thủy thượng nhân, nhưng trên thực tế hầu hết việc giảng dạy và hướng dẫn các bài công pháp đều do một nhóm trưởng lão thực hiện.

Những trưởng lão này đã từng là đệ tử cốt cán tinh anh của Học Cung, sau hơn hai trăm tuổi không có hy vọng được thăng cấp lên Tử Phủ, họ sẽ được giao các chức vụ khác nhau. Có trưởng lão ở lại trấn thủ Học Cung, có trưởng lão đi chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài.

Hơn nữa, hầu hết các trưởng lão đều nắm trong tay nhiều thực quyền khác nhau. Suy cho cùng, trong Học Cung có rất nhiều đệ tử, có lẽ trong một mạch chỉ có một thượng nhân Tử Phủ, làm sao có thể có nhiều thời gian và công sức để quản lý và dạy dỗ tất cả các đệ tử?

Khi mọi người đang lo lắng không yên, Thương trưởng lão ở đằng kia đã nghe xong lời báo cáo của Nhạc Hiền sư huynh.

Ông ta nhìn chằm chằm Vương Ly Dao với vẻ mặt âm trầm: “Ngươi thật là to gan, không chỉ dám lén học công pháp huyền kỹ của Nguyên Thủy mạch chúng ta, lại còn dám ra tay tàn nhàn với đệ tử Học Cung như vậy.”

Vương Ly Dao khẽ cau mày, lạnh lùng nói: “Thương trưởng lão, ngươi định không phân biệt phải trái mà đã kết tội ta đúng không? Rõ ràng là vị Nhạc Hiền sư huynh này gây sự, bắt nạt học đệ…”

“Câm miệng! Không đến phiên ngươi dạy bổn trưởng lão làm việc.” Thương trưởng lão tràn đầy khí lực nghiêm nghị ngắt lời:

“Ngươi có lời gì muốn nói thì giữ lại đến Chấp Pháp đường của Học Cung ta từ từ mà nói, còn không mau khoanh tay chịu trói, chẳng lẽ ngươi muốn bổn trưởng lão đích thân ra tay sao?”

“Hứ!” Vương Ly Dao cong môi bất mãn:

“Đúng là cá mè một lứa, giống như những thoại bản của mấy cuốn tiểu thuyết bình dân kia, nhà dột từ nóc. Chẳng trách Nhạc Hiền sư huynh đó kiêu ngạo như vậy, có người chống lưng cho mình mà. Nguyên Thủy mạch này, ha ha, bổn tiểu thư có chút thất vọng…”

Nàng ngụy trang đến đây trước, chỉ để xem xét tình hình thực tế ở Nguyên Thủy Thiên Hồ mạch. Dẫu sao, đây là nơi nàng sẽ sống và tu luyện trong thời gian dài. Thật tiếc, mặc dù lúc đầu nghĩ cũng khá ổn và hài lòng nhưng giờ thì…

“Được được được lắm! Ngươi tuổi còn trẻ mà lại ngông cuồng, u mê không tỉnh ngộ như vậy. Vậy thì đừng trách bổn trưởng lão không khách khí.” Thương trưởng lão giận quá hoá cười, Huyền Khí Nguyên Thủy nồng đậm và hùng hậu đột nhiên nổi lên.