Chương 757: Tranh đoạt đại thiên kiêu! Ai có thể thắng? (5)
“Tử Phủ lão quy?”
Các thượng nhân lập tức tái mặt, biểu tình trở nên cực kỳ nghiêm túc và cung kính.
Chỉ thấy trên người của Nguyên Thủy Linh quy Thất giai như một ngọn núi nhỏ còn có một người gầy ốm đang đứng, cho dù ông ta không thả ra bất cứ khí thế nào nhưng vẫn sẽ khiến người ta cảm nhận được uy thế như núi cao khiến người ta phải ngước nhìn.
“Đại thiên kiêu củ Nguyên Thủy nhất mạch ta, ai cũng đừng hòng cướp đi.” Lão giả còn chưa tới, giọng nói đã tới.
“Viện trưởng đại nhân!” Mấy vị thượng nhân vội vàng cung kính hành lễ.
“Sư tôn.” Nguyên Thủy thượng nhân thầm hớn hở trong lòng, chuyện này đã kinh động tới sư tôn vẫn luôn bế quan, sư tôn đã mở lời, chuyện này đã xong rồi!
Ha ha ha, cuối cùng Ly Dao vẫn là đồ đệ của Nguyên Thủy thượng nhân ta.
Ly Dao, ngươi yên tâm, sư tôn chắc chắn sẽ dạy dỗ ngươi thật tốt, giúp người ghi danh sử sách.
“Cảnh ban nãy, bổn viện trưởng đều thấy rõ ‘trong mắt’, Nguyên Thủy, ngươi thật sự là ngàn sai vạn sai.” Giọng nói của viện trưởng vang vọng trong không gian, “Ngược lại đồ đệ Ly Dao của ta chẳng những không sai còn kiên trì vì chính nghĩa, tuyệt không thỏa hiệp với thế lực tà ác, khiến vi sư cực kỳ vui mừng.”
“Sư tôn nói đúng…Đợi đã!” Nguyên Thủy thượng nhân mới đáp nửa câu, lập tức cảm nhận được gì đó không đúng, sư tôn nói gì? Đồ đệ Ly Dao của ta? Sư tôn nói nhầm sao?
“Sư tôn, Ly Dao là đồ nhi của ta.” Nguyên Thủy thượng nhân nhỏ giọng kháng nghị.
“Không, Ly Dao là đồ nhi của ta.” Giọng nói của viện trưởng cực kỳ nghiêm túc, hơi nghiêm nghị nói, “Nguyên Thủy ngươi không nên loạn vai vế, sau này gọi nàng là Ly Dao sư muội!”
“Ly, Ly Dao sư muội?” Nguyên Thủy thượng nhân giật mình, suýt chút ngã từ trên không trung xuống, đầu óc ù ù cạc cạc, vận mệnh cứ trêu ngươi như vậy sao? Đồ nhi Ly Dao đang yên đang lành, lại vì chút sai lầm mà trở thành Ly Dao sư muội?
Thương Lạc Hiền, Thương Quý Bình! Bổn thượng nhân không tha cho các ngươi!
“Đây đây đây…” Biến hóa thất thường như vậy khiến cha con Vương Thủ Triết nhìn nhau.
Vốn dĩ hai người họ đã chuẩn bị tới Thánh địa Lăng Vân xem thử.
Nhưng không ngờ trước thì các vị thượng nhân lại nhảy ra không biết xấu hổ biểu thị muốn nhận Ly Dao làm đồ đệ, còn tung ra đủ loại điều kiện cám dỗ.
Sau đó, ngay cả đại lão Thần Thông cảnh cực kỳ thần bí – viện trưởng đại nhân, cũng nhảy ra biểu thị không nhận Ly Dao làm đồ đệ thì không được.
“Cha…Bây giờ làm sao?” Vương Ly Dao chớp đôi mắt trong veo, thấp giọng yếu ớt nói, “Ngay cả viện trưởng đại nhân cũng ra rồi, nhà chúng ta không đắc tội nổi đâu.”
“Cái này…” Vương Thủ Triết cũng nhỏ giọng đáp, “Cứ xem tình hình trước đã, nếu thực sự không được, vi phu đi thử môn lộ Đại Càn, dù sao tổ mạch của Vương thị chúng ta chính là Đại Càn Vương thị. Xem thân phận đại thiên kiêu, chắc chắn Đại Càn Vương thị cũng sẽ vui vẻ đầu tư, sẽ không để người khác ức hiếp Vương thị chúng ta.”
“Cảm ơn cha đã tha thứ sự tùy hứng của con, hay là nghe thử viện trưởng đại nhân nói thế nào.” Cha con hai người, ngươi một câu ta một câu, tuy giọng nói rất nhỏ nhưng ở hiện trường có rất nhiều đại lão Tử Phủ Cảnh và viện trưởng Thần Thông cảnh, tai không phải ăn chay.
Hai cha con rõ ràng đã thả lỏng khẩu khí, muốn xem thử phương án xử lý chứ không phải một mực náo loạn muốn đến Thánh địa Lăng Vân. Đùa chắc, đại thiên kiêu vốn đã được định trong Tử Phủ Học Cung. Bởi vì nguyên nhân của Học Cung, cuối cùng ép đại thiên kiêu đi tới Thánh địa Lăng Vân báo danh, thế này tổn thất quá nghiêm trọng.
Đặc biệt là Nguyên Thủy thượng nhân, mâu quang chợt động, trong lòng nhất thời đã có tính toán. Sự xuất hiện của sư tôn đã cho ông ta cơ hội vãn hồi, tiếp theo đây, ông ta chắc chắn phải xử lý ổn thỏa, biểu đạt thật tốt để Ly Dao biết người “sư tôn” như ông ta đã kiên định đứng về phía nàng.
Đầu tiên, phải xử lý xong đệ tử nòng cốt Thương Lạc Hiền, tiếp theo là phải trừng trị thật nặng Thương Quý Bình, tống ông ta đi sung quân ở chiến trường ngoại vực để hối lỗi.
“Khụ khụ, ta nói hai câu, đầu tiên…” Nguyên Thủy thượng nhân ho khan hai tiếng, lúc chuẩn bị nói, bỗng dưng, viện trưởng đại nhân cưỡi Tử Phủ lão quy vượt trước một bước nói: “Đầu tiên, quả thực là bởi vì lão phu bế quan thường nên để Nguyên Thủy đại diện viện trưởng. Chuyện này, tuy Nguyên Thủy có lỗi nhưng suy cho cùng, lỗi vẫn là của lão phu…Là lão phu gửi gắm sai Nguyên Thủy.”
Gửi, gửi gắm sai?
Nguyên Thủy thượng nhân loạng choạng cả người, đầu óc ù ù, ông ta còn nhớ rõ năm xưa khi sư tôn bế quan đã ân cần dạy bảo ông ta: “Nguyên Thủy à, vi sư cả đời này nhận vô số đồ đệ, cũng đã xuất ra vô số đồ nhi Tử Phủ cảnh. Chỉ đáng tiếc những sư huynh đó của ngươi, không thể đột phá gông cùm thành Thần Thông, thế cho nên đã khiến vi sư trơ mắt nhìn thọ nguyên của chúng hao kiệt hoặc là sa sút.”
“Nguyên Thủy, ngươi chính là đồ nhi cuối cùng của vi sư. Tính tình ngươi đôn hậu, phẩm tính lương thiện, thuần khiết, không thích tranh đấu với người khác, là người tốt nhất thay thế sư tôn trấn thủ Học Cung. Có ngươi thay ta bảo vệ Học Cung, vi sư đã có thể yên tâm bế quan rồi.”