Chương 761: Ly Dao bái sư! Thần Thông chân nhân (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 761: Ly Dao bái sư! Thần Thông chân nhân (4)

Sơn mạch nối liền cũng không tính là cao ngất, khí hậu thay đổi mang tới sản vật phong phú, cũng mang tới kết cấu ẩm thực độc đáo, dần dần cũng hình thành chuỗi sản nghiệp. Cho tới nay, Tân Thành vệ vẫn được công nhận là “cái nôi của mỹ thực”.

Đến Lũng Tả quận, muốn ăn đồ ăn ngon thì tới Tân Thành vệ chẳng sai.

Mà Vũ Văn thị chính là thế gia cường đại nhất trong Tân Thành vệ.

Là một thế gia Lục phẩm sa sút từ trên giai tầng Tử Phủ thế gia không lâu, nội tình của Vũ Văn thị cực kỳ hùng hậu, trong đó thứ có tính đại biểu nhất chính là chủ trạch của nó.

Chủ trạch của Vũ Văn thị nằm ở trong núi cách vệ thành của Tân Vệ thành chưa tới hai trăm dặm. Chủ trạch chiếm diện tích khoảng mười mấy dặm chu vi, trong đó thậm chí thâu tóm một vùng sơn mạch không nhỏ, còn có vài khu rừng và một hồ nước nhỏ.

Trong khu vực này, có trạch tử lớn nhỏ, trang viên không dưới trăm, chỉ nói tới quy mô, cũng không kém hơn so với nhất phong nhất mạch nào đó của Tử Phủ Học Cung.

Các đích mạch, trực mạch của Vũ Văn thị bình thường đều sống ở đây.

Xe ngựa của Vương Thủ Triết dần vào Tân Thành vệ. Nơi này đã đi qua mấy lần nhưng vẫn chưa thực sự dừng chân lại một khoảng thời gian.

Lần này hắn tiện đường tới, dĩ nhiên là vì lúc trước đã đồng ý lời thỉnh cầu của Bích Liên phu nhân, “Giúp Lục Vĩ Hỏa Hồ thăng cấp”, tuy nói theo Vương Thủ Triết thấy, nhiệm vụ này không đàng hoàng như vậy nhưng khó chống lại mức giá cao mà Bích Liên phu nhân đưa ra, bởi vậy cho dù là Vương Thủ Triết cũng không thể không khom lưng vì tiền.

Vũ Văn thị cắm rễ vô số năm ở Tân Thành vệ, nơi đây đã sớm được kinh doanh giống như thùng sắt. Xe ngựa của Vương Thủ Triết mới vừa vào địa bàn của Tân Thành vệ chưa bao lâu, Vũ Văn thị đã nhận được tin, đặc biệt phái người ra đón.

“Thủ Triết gia chủ, ha ha ha ha…hoan nghênh, hoan nghênh.” Người tới đón là một trưởng lão Thiên Nhân cảnh của Vũ Văn thị, ông ta mặc một thân trường bào màu xanh nhạt, trông có vẻ rất trẻ, rất khách khí nói với Vương Thủ Triết, “Tại hạ Vũ Văn Hàn Mặc, phụng lệnh của phu nhân đặc biệt tới tiếp đón. Thủ Triết gia chủ đường xa tới, vất vả rồi.”

Vũ Văn thị truyền thừa hơn ngàn năm, từ Ngũ phẩm sa sút thành Lục phẩm cũng chưa tới trăm năm, cường giả Thiên Nhân cảnh trong tộc bất luận là số lượng hay chất lượng đều không phải là điều mà thế gia Lục phẩm bình thường có thể sánh.

Nhưng cho dù như vậy, đặc biệt phái một trưởng lão Thiên Nhân cảnh ra đón Vương Thủ Triết cũng đã đủ chứng minh Vũ văn thị xem trọng Vương Thủ Triết. Càng không nói đến trưởng lão Thiên Nhân cảnh này lại trẻ như vậy, tiềm lực trong tương lai chắc chắn không nhỏ, địa vị trong nội bộ Vũ Văn thị cũng sẽ không quá thấp.

“Hàn Mặc trưởng lão khách khí rồi.”

Vương Thủ Triết cũng không dám chậm trễ, lập tức nâng tay đáp lễ.

Sau khi hai bên bái lễ, Vũ Văn Hàn Mặc liền đưa Vương Thủ Triết tới chủ trạch của Vũ Văn thị.

Dù sao đối phương cũng là Thiên Nhân cảnh, để tôn trọng, Vương Thủ Triết cũng không ngồi xe ngựa nữa mà lên ngựa, gia tướng hộ tống đồng hành cùng hắn, thuận tiện nói vài câu, giải thích tình hình hiện tại của Vũ Văn thị.

Chuyện xưa nói rất hay, “Ra cửa mười dặm, khí hậu đã khác biệt hẳn.”

Tân Thành vệ cách Trường Ninh vệ một dãy Đông Sơn sơn mạch, khí hậu khác biệt rất lớn, phong cảnh giữa núi dĩ nhiên cũng khác xa với Trường Ninh vệ. Trong rừng thậm chí còn có không ít động thực vật phẩm chủng mà ở Trường Ninh vệ vốn không thấy được, rất mới mẻ đối với người từ bên ngoài tới như Vương Thủ Triết.

Suốt cả chặng đường, Vương Thủ Triết và Vũ Văn Hàn Mặc nói chuyện rất vui vẻ, nghe ông ta nói không ít phong tục phong cảnh bản địa, còn nghe ông ta giới thiệu nhiều món ngon đặc sản của bản địa, cũng gợi lên cơn thèm thuồng. Đợi sau khi giải quyết xong chuyện của Linh hồ, hắn nhất định phải tìm cơ hội đi nếm thử, xem xem có phải thật sự ngon đến thế không.

Trong lúc nói cười, thời gian đã trôi qua rất nhanh.

Sau hai canh giờ, một đoàn người đến địa giới của chủ trạch Vũ Văn thị.

Ở xa xa, Vương Thủ Triết đã nhìn thấy cổng chào to tướng trước chủ trạch và ba chữ thiếp vàng khổ lớn treo cao trên cổng chào – “Vũ Văn thị”.

Chữ đó dĩ nhiên là do chính tay Tử Phủ thượng nhân làm, cho dù ở một khoảng cách xa như vậy vẫn có thể cảm nhận được dưới đầu bút uyển chuyển, uy thế cường đại dọa người ẩn chứa bên trong.

Trong lòng Vương Thủ Triết không khỏi cảm khái.

Không hổ đã từng là Tử Phủ thế gia, cho dù bây giờ đã sa sút thành Lục phẩm, khí phái này cũng hơn hẳn những Thiên Nhân thế gia bình thường.

Trường Ninh Vương thị bây giờ cũng được xem là một đại thế lực nhưng so với Vũ Văn thị vẫn giống như kiến càng so với đại thụ, vốn không cùng một giai tầng.

Trong lúc suy nghĩ đang quay cuồng, một đoàn người đã xuống ngựa trước cổng Vũ Văn thị.

Người hầu ở ngoài cửa tự giác nhận lấy dây cương từ tay hai người, dắt ngựa và vài gia tướng đi ổn định vị trí.

Ngoài cửa đã sớm có quản sự tộc nhân đứng đợi, nhìn thấy hai người tới, lập tức bái kiến: “Thủ Triết gia chủ, Hàn Mặc trưởng lão, phu nhân đã đợi trong chính sảnh nhiều giờ, mời hai vị theo ta.”

Nói xong, ông ta cung kính dẫn đường cho hai người.