Chương 763: So sánh độ đẹp trai với Thủ Triết! Minh Ngọc chịu thua (2)
Ngoại trừ nam nữ gia tướng, ngoài Thiên Hồ Các còn có vài kiêu tử ăn mặc chỉnh tề, trẻ trung tuấn lãng, mỗi người đều có phong độ ngút ngàn, khí vũ hiên ngang. Xem dáng vẻ và chế phục của họ, có lẽ là đệ tử trẻ tới từ Tử Phủ Học Cung.
Trong đó có một vị thanh niên tuấn lãng tầm hơn ba mươi tuổi chau mày nói: “Minh Ngọc sư huynh đã vào đó có một nén hương rồi, sao còn chưa có động tĩnh?”
Vị thanh niên tuấn lãng đó chính là Vũ Văn Kiến Nghiệp, gia nhập Học Cung cùng kỳ với Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh.
Hơn mười năm trôi qua, hắn đã cởi bỏ vẻ non nớt và ngây ngô của năm nào, trở thành một đệ tử ưu tú Linh Đài cảnh có khí chất thành thục ổn trọng. Chỉ cần cố gắng hơn nữa, thêm sức mạnh, vẫn rất có cơ hội trở thành đệ tử nòng cốt.
Người đứng bên cạnh hắn là đệ tử tâm hạch Trì Tuấn Kiệt từ Tiêu Dao phong. Năm nay, hắn đã bốn mươi, năm mươi tuổi nhưng vẫn mang dáng vẻ thanh niên trầm ổn. Nhớ năm xưa, hắn được Bích Liên phu nhân lôi kéo, cũng từng đút Linh thực cho Lục Vĩ Hỏa Hồ.
Chỉ có điều trước giờ Lục Vĩ Hỏa Hồ có mới nới cũ, chỉ vỏn vẹn hai năm hơn, nàng đã tỏ ra ghét bỏ với khí chất và nhan sắc của Trì Tuấn Kiệt.
May mà trong hai năm đó, Trì Tuấn Kiệt cũng kiếm không ít tiền, sau đó lại có Bích Liên phu nhân âm thầm chiếu cố vật tư phụ trợ giúp tu vi của hắn tiến nhanh.
Đệ tử nghèo xuất thân từ thế gia Bát phẩm này cuối cùng cũng bước vào hàng đệ tử nòng cốt của Huyền Diêu thượng nhân.
Người trở thành đệ tử nòng cốt cùng lúc với hắn là Vương Thủ Tâm của Lũng Tả Vương thị.
Trì Tuấn Kiệt nhận được ân huệ của Bích Liên phu nhân thường sẽ cùng các hảo hữu kết giao trong Học Cung ứng phó với khẩu vị ngày càng khó chìu của Lục Vĩ Hỏa Hồ. Hôm nay, Trì Tuấn Kiệt và Vũ Văn Kiến Nghiệp liên thủ, mời cả Vương Tông Thịnh và Cơ Minh Ngọc của Huyền Băng điện nhất mạch tới.
“Kiến Nghiệp sư đệ bình tĩnh, Minh Ngọc huynh cũng thuộc thượng đẳng trong hàng đệ tử nòng cốt. Lại xuất thân thế gia Lục phẩm, bất luận là khí chất, tướng mạo, tài tình đều là lựa chọn tối thượng. Bây giờ huynh ấy đi vào đã một nén hương, còn chưa bị Lục Vĩ Hỏa Hồ đuổi ra, xem ra khả năng cao là có cơ hội rồi.” Trì Tuấn Kiệt mặc kình trang đệ tử nòng cốt của Tiêu Dao phong, eo giắt bảo kiếm cấp Linh khí, mang một dáng vẻ phong độ ngút ngàn, tuấn lãng bất phàm.
“Con Lục Vĩ Hỏa Hồ này tính khí lớn quá, chỉ liếc ta hai cái rồi đuổi ra, cũng quá không có mắt nhìn rồi. Ta thế này mới là dáng vẻ nam tử hán chân chính.” Vương Tông Thịnh đã hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi ngại ngùng nói.
Hắn cũng thành thục hơn rất nhiều nhưng hình thể của hắn cũng trở nên càng vmj vỡ, cả người đều là cơ bắp giống như một con gấu lớn cường tráng.
Hắn thích tu luyện công phu khổ luyện, cho dù là đã vào Huyền Băng điện nhất mạch cũng không đổi sơ tâm. May mà Tử Phủ Học Cung nhiều công pháp, cũng có thể tìm ra công pháp thỏa mãn hắn.
Vũ Văn Kiến Nghiệp và Trì Tuấn Kiệt lần lượt nhìn hắn bằng ánh mắt dị thường.
Tiểu tử này tu luyện công pháp thể luyện《 Cửu Chuyển Tôi Thể quyết 》, đã luyện mình thành một con gấu người viễn cổ, còn mong Lục Vĩ Hỏa Hồ thích?
Trước đây, khi mời Cơ Minh Ngọc, Vương Tông Thịnh cũng rất muốn tới thử, còn to mồm nói cái gì mà có lẽ Lục Vĩ Hỏa Hồ nhìn ngán công tử tuấn tú rồi, đổi khẩu vị, nói không chừng Lục Vĩ Hỏa Hồ lại thích kiểu như hắn.
Chỉ đáng tiếc, suy nghĩ muốn kiếm chát thêm của hắn đặt nhầm chỗ rồi, chớp mắt đã bị Lục Vĩ Hỏa Hồ tống ra.
“Tông Thịnh à.” Vũ Văn Kiến Nghiệp vỗ vai hắn nói, “Nhân lúc còn trẻ mau chóng chuyển tu kiếm pháp đi, cứ thế này, sợ là ngươi không lấy được vợ mất.”
“Vợ thì có gì tốt?” Vương Tông Thịnh bĩu môi khinh thường nói, “Người nào cũng phiền phức, nhìn xem những thẩm thẩm và tẩu tẩu đó của ta là biết, người nào người nấy đều có tính khí không nhỏ, không dễ hầu hạ, rảnh rỗi chi bằng luyện công thêm thì hơn.”
“Nếu lời này bị Tứ thúc ngươi nghe được, phỏng chừng lại ăn mắng.” Trì Tuấn Kiệt cười trêu chọc nói, “Trường Ninh Vương thị các ngươi đang ở thời kỳ phát triển tốc độ cao, thứ thiếu nhất trong gia tộc chính là tộc nhân.”
“Cái này ngươi yên tâm, các tẩu tẩu thẩm thẩm của ta đều rất giỏi sinh.” Vương Tông Thịnh ồm ồm nói, “Cứ nói tới Tứ thúc Tứ thẩm của ta đi, đã sinh bốn đứa rồi. Theo Lạc Tĩnh nói, Tứ thúc Tứ thẩm đã cả đống tuổi rồi vẫn rất ân ái, tu vi cũng cao, phỏng chừng còn sẽ sinh thêm mấy đứa.”
Đối với một số gia tộc truyền thừa lâu đời mà nói, chỉ cần trong gia tộc không thiếu hụt tài nguyên tu luyện, sinh bốn đứa cũng chẳng đáng là gì. Dựa theo thế gia Lục phẩm và Ngũ phẩm mà nói, có vài đích mạch trực mạch tử đệ thích sinh con còn lấy bình thê(*), thậm chí là nạp thiếp, cả đời sinh ra mấy chục đứa cũng có.
(*) Bình thê ý chỉ hai người cùng vai trò vợ cả, xuất hiện trong trường hợp người đàn ông đã có thê cưới thêm vợ nhưng thân phận vợ mới cao, không thể làm thiếp nên lúc này có hiện tượng có hai thê, gọi là bình thê.
Chỉ có điều trong bất cứ thế gia nào, địa vị của con vợ lẽ đều không cao, trừ phi tư chất cực kỳ ưu tú mới được trọng dụng.
Trong khi đám người rảnh rỗi luyên thuyên, trong Thiên Hồ Các bỗng dưng truyền ra một tiếng thét thảm.