Chương 766: Vận mệnh! Kết nối chúng ta lại với nhau (2)
Vào lúc đó, trí tuệ của bọn chúng không khác gì với con người, thậm chí còn cao hơn rất nhiều nhân loại tầm thường. Đặt trong ngoại vực hoang dã chính là một đại yêu oai phong lẫm liệt.
Đối mặt với tình huống này, Vương Thủ Triết cũng lập tức phán đoán ra ngay hình thức. Đó chính là ngoan ngoãn thận trọng bảo vệ bản thân, sừng sững bất động, xem như bản thân không tồn tại, tuyệt đối không quấy nhiễu thiên kiếp. Nếu không một khi quấy nhiễu sẽ bị thiên kiếp xem như kẻ thù, phân ra một đạo thiên lôi, hắn không gánh nỗi.
Kiếp vân dày đặc, thiên lôi ầm vang nổi lên.
Lục Vĩ Hỏa Hồ kêu chi chi cha cha, tựa như dặn dò Vương Thủ Triết tuyệt đối đừng làm loạn, nếu không sẽ hại người hại mình. Nó lao người, ngự không bay vào bầu trời, thân hình hư ảo to lớn, chịu đựng thiên lôi.
“Ầm!”
Đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống, sau khi Lục Vĩ Hỏa Hồ gánh chịu chỉ hơi lay động tựa như không hề bị thương.
Sau đó đạo thiên lôi thứ hai, đạo thứ ba kéo đến tới tấp.
Trong Thiên Hồ Các.
Vương Thủ Triết thầm đếm, dựa theo quy tắc thiên đạo kiếp số, có lẽ nó phải chịu đựng sáu đạo thiên lôi. Ở điểm này, nhân loại và Linh thú không khác mấy.
Khi Linh Đài cảnh thăng cấp Thiên Nhân cảnh cần trải qua ba đạo thiên lôi, đến Tử Phủ cần sáu đạo. Có điều, hung thú xui hơn con người, uy lực của thiên lôi tựa hồ không kém hơn hung thú trong thiên kiếp, nhiều hơn nhân loại nhiều.
Nhớ năm xưa, khi Lung Yên lão tổ thăng cấp Thiên Nhân cảnh, trải qua thiên kiếp thực sự rất nhẹ nhàng.
Đạo thứ tư!
“Ầm!”
Dưới tiếng điện thiểm, sau khi Lục Vĩ Hỏa Hồ gánh chịu đạo thứ tư, cơ thể loạng choạng, gần như sắp ngã xuống.
Vương Thủ Triết thầm nói không hay, hồ ly này gánh chịu đạo thứ tư tốn sức như vậy, làm sao gánh chịu được uy lực càng lớn của đạo thứ năm, đạo thứ sáu? Nếu đổi lại là bình thường, Vương Thủ Triết hắn cũng sẽ không để ý điểm ày.
Nhưng một khi thiên kiếp hình thành, cho dù ngươi chịu đựng được hay không, nó cũng sẽ giống như là hoàn thành nhiệm vụ, sáu đạo sẽ không thiếu một đạo nào. Hồ ly không chịu đựng được, vậy hắn chẳng phải xui xẻo rồi..
Lục Vĩ Hỏa Hồ lúc này tựa như biết bản thân rất khó độ kiếp. Khi đối mặt với đạo thiên lôi thứ năm, nó mở to miệng, nôn ra nội đan giống như quả cầu lửa màu đỏ, toàn thân ngùn ngụt khí tức hỏa diễm, giống như muốn liều chết.
“Ầm!”
Uy lực của đạo thiên lôi thứ năm còn mãnh liệt hơn Vương Thủ Triết tưởng tượng.
“Răng rắc!” Lục Vĩ Hỏa Hồ bị thiên lôi nổ cháy đen toàn thân, trên bề mặt nội đan nôn ra xuất hiện vết nứt. Rơi từ trên bầu trời xuống, cơ thể to lớn của Lục Vĩ Hỏa Hồ cũng càng lúc càng nhỏ lại.
“Ầm!” Nó biến thành dáng vẻ tiểu linh lung nguyên bản, hung hăng đập vào trong Thiên Hồ Các.
Trong Thiên Hồ Các, uy lực của đạo thiên lôi thứ sáu là lớn nhất đang nổi lên, tựa như chuẩn bị đánh thẳng vào Thiên Hồ Các này.
“Ách…Được thôi.” Vương Thủ Triết tỏ ra câm nín, nhiệm vụ của hôm nay vốn có vẻ cực kỳ đơn giản, chỉ là dỗ một con Linh thú ăn mà thôi. Nhưng không ngờ, nhiệm vụ thường ngày biến thành nhiệm vụ cấp sử thi.
Không tiếc nuối cái đầu ngươi?
Vương Thủ Triết bất đắc dĩ lao tới trước mặt nó, ôm Lục Vĩ Hỏa Hồ cháy đen một mảnh, sau đó huyền khí trong cơ thể điên cuồng khởi động, tràn vào trong cơ thể nó.
Dưới huyền khí có tính trị liệu của Vương Thủ Triết, thương thế của Lục Vĩ Hỏa Hồ lại hồi phục với tốc độ rất nhanh có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó vô cùng kinh ngạc, trong con ngươi hỏa thủy tinh lại hơi mờ mịt.
Chỉ là hành vi của Vương Thủ Triết rõ ràng là đang quấy rối thiên đạo vận hành.
Kiếp vân trên bầu trời càng thêm cuộn trào mãnh liệt, quang mang của đạo thiên lôi trong thế chuẩn bị lóe lên tựa như trở nên càng mạnh.
“Tiểu hồ ly, vận mệnh của hai chúng ta đã hoàn toàn liên kết với nhau rồi.” Vương thủ Triết cố gắng hết sức trị liệu cho nó, “Ngươi nhất định phải chịu đựng được đạo thiên lôi thứ sáu, nếu không, hai chúng ta xong đời. Ngươi nhất định phải cố lên, vì cả hai chúng ta…”
“Chi chi! Chi chi!” Lục Vĩ Hỏa Hồ nhảy nhót kêu chi chi hai tiếng, sau đó lại giống như ngại ngùng chui vào lòng Vương Thủ Triết, chi chi cha cha dịu dàng, giống như đang nói gì đó.
Lập tức khiến Vương Thủ Triết giật mình, chuyện gì vậy? Ta bảo ngươi cố gắng chịu đựng thiên lôi, ngươi xấu hổ cái gì? Bây giờ là lúc xấu hổ sao?
Có điều may mà bản thân Vương Thủ Triết cũng không làm rõ được huyết mạch, tính năng trị liệu cực kỳ mạnh mẽ và đáng sợ. Chưa bao lâu, thương thế của nó dường như đã khôi phục hơn một nửa.
Nhưng vào lúc này, cuối cùng đạo thiên lôi thứ sáu đã ấp ủ không ít thời gian cũng giáng xuống, mạnh hơn rất nhiều so với đạo thiên lôi thứ năm.
Lục Vĩ Hỏa Hồ nhất thời thoát ra từ trong lòng Vương Thủ Triết, bay lên nghênh đón gió dữ trên bầu trời, chi…Một tiếng kêu to rung trời chuyển đất giống như đánh tan đi gần hết kiếp vân.
Vương Thủ Triết lớn tiếng cổ vũ: “Không tồi, phải đón đầu như vậy! Ngươi phải tin tưởng bản thân, nhất định có thể chịu đựng được.” Đùa chắc, nếu ngươi không chịu được thì phải chết chung!
“Chi!”
Lục Vĩ Hỏa Hồ hiện ra thân khu to chừng vài trượng, lông hồ ly màu đỏ xung quanh bốc cháy giống như một con hung thú tuyệt thế đi bộ trên không, gió vi vu lạnh thấu xương (*) nghênh đón thiên lôi.
(*) trích từ bài hát, đầy đủ là “gió vi vu lạnh thấu xương, tráng sĩ ra đi không bao giờ trở lại”, miêu tả khung cảnh bi tráng.