Chương 774: Thu hoạch rất lớn cùng tộc nhân ưu tú trẻ tuổi (4)
Khi nhiệt độ sản sinh biến hóa mang tính khu vực, tổng cộng cũng đủ loại tình huống. Hoặc là chính là vùng địa hỏa tiết ra ngoài, hoặc là Linh mạch hỏa hệ, cao đoan hơn một chút, có lẽ sẽ có vài thiên tài địa bảo hỏa hệ rơi xuống vùng này. Đương nhiên, xui xẻo nhất chính là một con hung thú cao giai.Có điều khu vực này gần khu tụ tập của con người, trí tuệ của hung thú Ngũ giai bình thường không thấp, không có tình huống đặc thù gì, chúng sẽ rời càng xa khu vực con người tụ tập càng tốt.
“Muội muội.” Vương Thủ Minh nói với Vương Lạc Tinh, “Dựa vào muội đấy.”
“Ừm.” Vương Lạc Tinh móc ra một viên châu tỏa ra hào quang màu đất, sử dụng công pháp “Địa Huyền quyết”, sau khi viên châu màu đất rơi xuống đất sẽ đại thịnh quang mang, một số bùn đất và nham thạch tụ tập về phía viên châu tựa như nước chảy.
Vương Lạc Tinh không ngừng rót huyền khí thổ hệ, chẳng mấy chốc đã nhễ nhại mồ hôi, đợi nàng thu công, những bùn đất, nham thạch đó vây xung quanh viên châu màu đất, huyễn hóa thành một con rối bằng đất cỡ nhỏ cao chừng ba thước, nó có chút ngu ngơ tựa như không hề thông minh mấy.
Nhưng cho dù chỉ là một hình nộm đất nhỏ bé cũng khiến Vương Thủ Minh, Vương Tông Diệu và Vương Ly Liên ngưỡng mộ. Món tiểu Linh bảo này của Lạc Tinh tên là “Thổ Linh châu”.
Thứ này không phải dùng giá trị cống hiến của bản thân nàng đổi được mà là đích thân đại ca Vương Thủ Nghiệp của nàng đã tặng. Vương Thủ Nghiệp là tộc nhân tiếp nhận luyện đan truyền thừa, mỗi năm có thể tích cóp ra không ít giá trị cống hiến trong gia tộc.
Nhìn thấy trong Tàng Bảo Khố của gia tộc có một món tiểu Linh bảo thổ hệ như này đã đổi tặng cho muội muội Vương Lạc Tinh. Đừng xem thường viên “Thổ Linh châu” này, tuy cuối cùng chỉ có thể chiêu hoán ra hình nộm đất tương đương với Luyện Khí cảnh đỉnh phong nhưng cũng càn tốn hơn năm vạn giá trị cống hiến.
Ngoại trừ các trưởng bối, cũng chỉ có “đại gia” như Vương Thủ Nghiệp mới đổi được.
Nghe nói viên “Thổ Linh châu” này là do Vương Ly Dao, người đã lâu không về nhà gửi thứ này đến Học Cung, rồi lại được Vương Tông Thịnh, người ở Học Cung gửi về nhà. Trời biết thứ này được Vương Ly Dao moi từ đâu ra?
Món tiểu Linh bảo này có tác dụng không tệ, một số tu sĩ thổ hệ có thể thôi động huyễn hóa thành hình nộm đất, tuy nhiên sức chiến đấu và trí tuệ đều đáng sầu, nhưng dùng để khuân vác nặng hay là dò đường ở khu vực nguy hiểm lại vô cùng thích hợp.
Đương nhiên, bây giờ tu vi thực lực của Vương Lạc Tinh vẫn rất thấp, con hình nộm đất được thôi hóa ra cực kỳ yếu, cũng chỉ có thể dùng để dò đường.
Vương Lạc Tinh nghỉ ngơi một lát mới bắt đầu chỉ huy hình nộm đất đi về trước. Hình nộm đất không to, động tĩnh gây nên lại không nhỏ, đi đường cứ ầm ầm rất dễ gây chú ý.
Sau khi đi trăm trượng, nàng sắp không cảm ứng được Thổ Linh châu nữa nên bảo nó dừng lại.
Để lại hai gia tướng trông chừng Bàn Giác Đà Dương và hành lý, mọi người cẩn thận đi theo hướng của hình nộm đất. Nhưng sau khi họ cách hình nộm đất còn hơn mười trượng, lại dừng lại, chờ đợi hình nộm đất tiếp tục dò đường.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy lại trôi qua hơn nửa ngày.
Mọi người đã bước vào một vùng đất nóng hừng hực, ở đây có rất nhiều thực vật thường thấy đều đã tuyệt tích, chỉ còn một số cỏ dại chịu nhiệt cao miễn cưỡng sinh tồn.
“Đây…” Vương Thủ Minh quan sát một số địa hình, phát hiện có một số nham thạch nóng chảy đã đông cứng lại, ngay sau đó hơi thất vọng nói: “Xem ra không phải là Linh mạch hỏa hệ mà là vùng địa hỏa tiết ra ngoài, hi vọng có thể tìm thấy một số thiên tài địa bảo đáng tiền.”
“Cẩn thận! Hình nộm đất bị đánh nát rồi.”
Gương mặt xinh đẹp của Vương Lạc Tinh hơi thay đổi: “Động tác của nó rất nhanh, cảm thấy không giống là Nhị giai…”
Không giống Nhị giai? Lẽ nào là Tam giai?
Đám người trẻ của Vương thị lập tức tỏ ra nghiêm túc, bày trận sẵn sàng đón địch. Tuy Vương Thủ Minh không phải lớn tuổi nhất nhưng vai vế hắn cao, đảm đương chỉ huy nói: “Hổ Ca, ngươi và các gia tướng kết trận trước.”
Gia tướng tên Hổ Ca chính là con trai của gia tướng Vương Trung được truyền thừa nhiều thế hệ ở Vương thị — Vương Hổ, một trong những gia tướng trọng điểm được Vương thị bồi dưỡng. Năm nay, hắn đã ba mươi tuổi, thực lực đã đạt Luyện Khí cảnh tầng 8 đỉnh phong, hắn rút ra đại đao và tấm khiên, ánh mắt ổn trọng nói: “Kết trận!”
Một đám gia tướng trẻ mà triều khí dạt dào, lấy Vương Hổ làm tâm, kết thành chiến trận. Cầm thuẫn xếp trước, cầm cường cung xếp sau.
Vào lúc này, đám người Vương thị cũng lấy ra cường cung, từng người liễm tức ngưng quyết, chuẩn bị cho trận ác chiến tiếp theo đây.
Lúc bọn họ vừa chuẩn bị ổn thõa xong, bỗng dưng, một đạo “hỏa diễm” màu đỏ cực kỳ linh động xông tới, còn mang theo một cỗ gió tanh tưởi.
“Là Xích Lân Giác Mãng Tam giai!”
“Mọi người cẩn thận.”
…
Lời vừa dứt, Xích Lân Giác Mãng đã xuất hiện trước mặt họ.
Được lắm, nó dài chừng bốn năm trượng, bộ bị thô to như thùng gỗ chứa nước. Đầu rắn khổng lồ hung tợn, trên đỉnh đầu có một cái sừng dài màu đỏ.
Vảy rắn toàn thân đều màu đỏ giống như liệt diễm thiêu đốt. Nhiệt độ xung quanh nó rất cao, cỏ dại trên mặt đất khô héo, hình thành một đường uốn lượn.