Chương 779: Thiên Dã Tử! Luyện khí truyền thừa (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 779: Thiên Dã Tử! Luyện khí truyền thừa (2)

Thời kỳ Thần Vũ hoàng triều, nền văn minh nhân loại phát đạt cao độ, bất luận là kỹ thuật ở phương diện nào cũng vượt xa với Đại Càn. Cho dù thiết kế cơ quan, sợ là cũng không phải là thứ mà những người trẻ như Vương Thủ Minh có thể phát giác được.

Hơn nữa, thủ pháp đào bới trong dung động này tương đối cẩu thả, vội vàng, không phù hợp với phong cách của những tập thể “người mắc chứng cưỡng bức”của Thần Vũ hoàng triều.

Có điều với thực lực của Vương Thủ Dũng cũng không dám tùy tiện khởi động cơ quan.

Đối phương đã có thể xây dựng địa hỏa Linh huyệt ở đây, sợ là thực lực không phải là thứ mà Vương Thủ Dũng hắn có thể so được.

May mà hắn chẳng qua là đơn vị tiên phong tới, sau sẽ có tộc nhân gia tướng tới, Lung Yên lão tổ va Tứ thẩm cũng sẽ tới chi viện.

Sau khi chuyện ở Học Cung xong xuôi, lão tổ tông đã trở về gia tộc trước. Dù sao bà ấy cũng là nhân vật cấp lão tổ, thường niên trấn thủ gia tộc mới có thể cho tộc nhân cảm giác an toàn lớn nhất. Cho dù bà bế quan cả ngày cũng không sao. Chỉ cần có bà chính là định hải thần châm.

Như vậy lại trôi qua vài ngày.

“Đại bộ đội” của gia tộc đã tới Tinh Liên hỏa cốc, người chủ trì đại cục là con dâu lớn của Vương thị, Liễu Nhược Lam, Lung Yên lão tổ ở lại trấn thủ. Ngoại trừ Vương Thủ Triết không có mặt, gần như là nhân viên cao đoan nhất trong gia tộc đều được phân phối tới.

Đến đây, các tộc nhân đã thầm định trong lòng, cho dù di tích cổ đại đó xảy ra nguy hiểm, gia tộc cũng có thể ung dung ứng phó.

Nhưng cho dù như vậy, Liễu Nhược Lam cũng không tùy ý tiến vào mà dẫn đầu tộc nhân và gia tướng mở rộng cửa dung nham, tỉ mỉ kiểm tra các nơi có kết cấu không ổn định ở cửa, gia cố kiến trúc hiện trường.

Hàng trăm con Bàn Giác Đà Dương trong gia tộc đều bị điều dụng, tới vận chuyển các loại vật tư.

Đến khi lối vào dung nham trên trăm trượng trở nên rộng rãi, sau khi cực kỳ vững chắc, Liễu Nhược Lam mới phái một cỗ hình nộm chuyên dùng để đào quặng mỏ tiến vào hồ dung nham khởi động cơ quan.

Còn các tiểu bối và gia tướng thì trốn đến cao địa an toàn cách xa hơn trăm trượng, vọng nhìn mọi thứ từ xa.

“Răng rắc!”

“Ầm uỳnh uỳnh!”

Tiếng vang to lớn không ngừng truyền tới từ dưới chân.

Mặt đất khẽ rung lắc.

Cho dù đã nấp xa nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được cảm giác chấn động dữ dội tựa như đồ vật to lớn nào đó phủ bụi đã lâu đang dần khởi động, từ trong hôn mê tỉnh lại.

Mọi người không khỏi lo lắng.

Cơ quan có uy lực như vậy thực sự tràn ngập tính nguy hiểm.

Đủ loại tiếng vang kỳ dị kéo dài nửa nén hương, lòng đất mới dần yên tĩnh lại. Kết quả cũng không có quái vật gì được kích hoạt, cũng không có xảy ra chuyện kỳ dị gì.

Con rối lóng ngóng phụ trách khởi động cơ quan vẫn ngo ngoe ngốc nghếch, hoàn toàn không có tổn hại nào, vô cùng rõ ràng, cơ quan đó chỉ khởi động mật thất nào đó chứ không phải là cơ quan mang tính sát thương.

Nhưng điều này không có nghĩa khoảng thời gian này Vương thị đã uổng công, lần này khởi dộng di tích cổ đại không xảy ra nguy hiểm, không có nghĩa lần nào cũng sẽ không xảy ra nguy hiểm.

Chỉ cần có một lần xảy ra sự cố nghiêm trọng, đối với Vương thị mà nói chính là một trận tai nạn.

Sau đó, Lung Yên lão tổ đích thân dẫn đầu dò thám di tích cổ đại, Liễu Nhược Lam ở ngoài cửa tùy cơ ứng biến.

Chưa đầy một canh giờ, Lung Yên lão tổ đã an toàn trở lại.

Trong lều.

Lung Yên lão tổ và mọi người mở họp công bố tình hình, người dự họp ngoại trừ Vương Thủ Dũng, Liễu Nhược Lam còn có một đám các tiểu bối đã phát hiện ra địa hỏa Linh huyệt.

“Cơ quan đã khởi động một căn mật thất cổ đại, thông tin văn tự được phát hiện trong mật thất, chủ nhân phát hiện di tích mật thất là một Luyện Khí đại sư tên ‘Thiên Dã Tử’.”

“Dựa theo thông tin mà ông ta để lại, ông ta tự xưng tới từ một đại lục tên Thiên Cơ Châu, trên Thiên Cơ Châu có nhiều quốc gia tranh bá tranh hùng, mấy quốc gia này ngoại trừ thịnh hành Huyền Vũ còn giỏi thuật luyện khí.”

“Thiên Dã Tử xuất thân trong một quốc gia tên là ‘Đại Chu quốc’, là một vị Luyện Khí đại sư tán tu. Công pháp 《 Đài Thiên quyết 》mà ông ta tu luyện nghe tên rất lợi hại nhưng trên thực tế chỉ là công pháp trung phẩm hỏa hệ, ‘Thiên Nhân thiên’ trong đó cũng chỉ có thể chỗng đỡ ông ta tu luyện đến Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, vô vọng với con đường về sau.”

“Thiên Dã Tử có thiên bẩm cực kỳ xuất chúng, ông ta không cam tâm gia nhập tông phái bị người khác khống chế, dốc hết tâm tư, tiêu tốn hàng chục năm chuẩn bị, trộm một bí pháp truyền thừa 《 Thiên Hỏa chân quyết • Tử Phủ thiên 》 của tông môn tên ‘Thiên Hỏa Tông’ cùng với vài bài văn của bí điển 《 Vạn Bảo toàn thư》.”

“Chỉ là cơ quan mà Thiên Dã Tử dốc sức tính toán vẫn bị Thiên Hỏa Tông phát giác chân tướng, lập tức phái cao thủ truy sát Thiên Dã Tử. Mà Thiên Dã Tử cũng đã sớm chuẩn bị xong đường lui, thông qua một truyền tống trận thượng cổ bí mật thoát khỏi Thiên Cơ Châu. Có điều ông ta cũng không ngờ đầ còn lại của truyền tống trận thượng cổ lại là vùng hoang dã có hung thú hoành hành. Bởi vì năm xưa ngay cả Lũng Tả quận còn chưa được khai hoang, nơi này có hung thú hoành hành, còn có đại yêu Thất giai hoành hành.”