Chương 785: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 785: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (5)

Hắn lười tranh luận, trực tiếp hất tay áo, lạnh giọng đáp: “Ta có sai hay không tạm thời không nói. Ta hỏi Học Duệ, ngươi lấy thân phận gì tới chất vấn ta? Cho dù ngươi là đích mạch thì thế nào? Không quyền không chức, ngươi có tư cách gì phê phán ta, thẩm vấn ta?”

Tiền Học Duệ tựa hồ đã sớm đoán được hắn nói như vậy, ngửa tay móc ra một món đồ trong nhẫn trữ vật, bày ra nói: “Học An huynh trưởng, huynh xem đây là gì?”

Ánh đèn sáng tỏ mà nhu hòa của Linh đăng Huỳnh Thạch phản chiếu hình dạng của vật phẩm trong tay Tiền Học Duệ. Đó là một lệnh bài dùng Linh tượng ngàn năm điêu khắc thành, kế bên có văn tự vờn quanh, chính giữa là một chữ “lệnh”.

“Gia chủ lệnh?”

Thần sắc của mọi người có mặt tại đây chợt hoảng, vội vàng cúi đầu khom người, hành lễ về hướng của lệnh bài.

Sắc mặt của Tiền Học An lập tức trở nên tái nhợt.

“Gia chủ lệnh” chính là lệnh bài độc hữu của gia chủ Tử Phủ Tiền thị, người nắm giữ có thể thực hiện chức quyền của gia chủ.

Trên lý luận mà nói, có gia chủ lệnh trong tay có thể đưa ra quyết định. Không có nguyên nhân đặc biệt, trưởng lão sẽ không không nể mặt gia chủ.

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Tiền Học Duệ mãn nguyện trong lòng, hơi gật đầu nói: “Trước khi tới, gia chủ đã đưa ta cái này, căn dặn ta có thể tiện hành sự. Bây giờ, ta lấy lý do vì lợi ích của gia tộc, hủy bỏ chức vị của đại chưởng quỹ Tiền Học An, các vị có ý kiến gì không?”

Mọi người có mặt đều chỉ là những tiểu chưởng quỹ, làm gì có gan phản đối gia chủ lệnh?

Sau đó, bọn họ lần lượt cúi người hành lễ đáp: “Nghe theo quyết đoán của công tử.”

Thấy vậy, Tiền Học An thầm biết không thể cứu vãn, tranh đấu tiếp cũng vô dụng.

“Ngay cả ‘gia chủ lệnh’, Duệ công tử cũng đã thỉnh ra, ta làm sao dám có ý kiến?” Hắn miệng cười nhưng lòng không cười liếc nhìn Tiền Học Duệ, “Đã không còn là đại chưởng quỹ, Học An không ở lại chướng mắt Duệ công tử nữa, cáo từ tại đây.”

Nói xong, hắn chắp tay với Tiền Học Duệ, xoay người lui ra.

Trước khi đi, hắn thầm cảm thấy bi thương và căm phẫn, lại cảm thấy oán tiếc. Hắn và Vương Thủ Triết kết bằng hữu bao năm, tình cảm đôi bên sâu đậm, dĩ nhiên hắn biết Thủ Triết sư đệ rất chú trọng đạo nghĩa và nghĩa khí nhưng hắn cũng không phải là người cam chịu thiệt thòi.

Gia chủ trước giờ anh minh, không biết lần này đàu óc đã đâm vào đâu rồi? Lại để một tên nhóc như Tiền Học Duệ tới quấy phá, ngắt đào của Tiền Học An hắn.

Quả thực là một sai lầm ngu ngốc!

Sau này, e là Tiền thị sắp phiền phức lớn rồi. Tiền Học Duệ à Tiền Học Duệ, lần này sợ là ngươi thật sự gặp rắc rối rồi.

Có điều như vậy cũng được, bây giờ Tiền thị đang đón làn gió đông của Vương thị, lợi nhuận ròng lập tức bạo tăng. Sớm muộn sẽ có người thèm thuồng miếng thịt lớn này xuất hiện.

Hôm nay, Tiền Học Duệ không tới, nói không chừng ngày mai sẽ tới một người càng dữ.

Chỉ có Thủ Triết sư đệ đánh đau các ngươi, các ngươi mới biết ai mới là người chiếm lợi. Đến lúc đó, các ngươi mới hiểu bản lĩnh chân chính của Tiền Học An ta.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tiền Học An đã bình tĩnh lại.

Bình An trấn.

Tháng tư, mưa dầm rả rích.

Từ sau khi Vương thị thống nhất Bình An trấn, không ngừng gia tăng lực độ khai phá.

Bây giờ, rất nhiều vùng đất ở Bình An trấn vốn không thích hợp trồng trọt đều đã được cải tạo đất, hoặc đào hoặc lấp, được cải tạo từng chút thành một vùng lại một vùng phì nhiêu.

Vây quanh những mảnh ruộng phì nhiêu này, từng nông trang cũng được xây dựng nên.

Dưới sự quy hoạch thống nhất của Vương thị, từng hà đạo cũ được sửa chữa khơi thông, cũng có những hà đạo mới được khai thác ra, bây giờ, mạch nước ở Bình An trấn đã dồi dào hẳn.

Mạng lưới kênh rạch chằng chịt, hà đạo lớn nhỏ đan xen, thủy lộ thông suốt bốn phương trong Bình An trấn, ở các điểm quan trọng của thủy lộ còn đặc biệt xây dựng cống chống lũ, có thể điều tiết mực nước cao thấp vào thời điểm quan trọng.

Mỗi một nông trang, thôn lạc cũng đều có hà đạo thông suốt, hơn nữa còn có bến đò riêng, đã giải quyết được vấn đề tưới tiêu, còn có thể tiết kiệm vận lực. Dù sao thì trong điện kiện hiện có, năng lực vận chuyển của thuyền bè vượt xa so với xe súc vật kéo đi đường bộ.

Mưa bụi rả rích xâm nhiễm xuống, hà đạo đan xen chồng chéo gợn lên tầng tầng đợt sóng. Từ trên trời nhìn xuống, cả Bình An trấn tựa như nhiễm vào trong hơi nước, tăng thêm mấy phần kiều diễm và linh vận.

Mà trong mạng lưới nước đan xen chằng chịt này còn có thể nhìn thấy rõ có từng mặt đường rộng mở màu xám trắng giăng khắp nơi, giống như mạng nhện rải rác khắp Bình An trấn.

Đây chính là đặc sắc của Vương thị – “Đường xi-măng”.

Cho dù là trong thời tiết mưa dầm không ngừng này, trên đường xi-măng cũng sạch sẽ như cũ, không có bất kỳ cảm giác lầy lội nào.

Đổi lại là hai mươi, ba mươi năm trước, Bình An trấn quả nhiên không có khí tượng như này. Lúc đó, đường trong Bình An trấn khá ít, hơn nữa phần lớn đều là đường đất, suốt mùa mưa, mặt đất đều là bùn lầy, bất luận là xe ngựa xuất hành hay đi bộ đều sẽ cực kỳ chật vật.

Thậm chí, xe ngựa vận chuyển số lượng lớn, thân xe nặng nề, bánh xe lún vào trong bùn đất cuixng cực kỳ bình thường.