Chương 789: Cuộc sống ở Học Cung của thiếu tộc trưởng (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 789: Cuộc sống ở Học Cung của thiếu tộc trưởng (1)

Trên bàn đá trước mặt nàng đang đặt vài dĩa trái cây tươi ngon.

Thiếu phụ xinh đẹp còn lại vừa thành thục may y phục vừa nói đến chuyện trong nhà, chốc chốc thò tay ra, ăn vài miếng trái cây, quả thật là rất không mãn nguyện.

Trong viện, hai đứa trẻ bốn năm tuổi đang đuổi bắt bướm.

Một đứa trẻ mặc quần yếm vừa mới biết đi, chập chững đi theo hai “đứa lớn”, thi thoảng lại ngã xuống nhưng lại không sợ đau, đứng dậy phủi mông tiếp tục nha nha nói: “Tỷ tỷ…Đợi ta.”

Hai đứa trẻ một nam một nữ lớn hơn một chút, trong đó cô bé có tướng mạo phấn điêu ngọc trác, khí chất hoạt bát linh động, chính là đích thứ nữ Vương Ly Nguyệt của Vương Thủ Triết, ngoài ra bé trai nhỏ hơn là con trai của lão Nhị Vương Tông Xương đời chữ “Tông” –Vương Thất Thành.

Còn đứa nhóc đang mặc yếm, đi chập chững đó chính là thứ tử của Vương Thủ Triết, Vương Tông Thụy.

Ba đứa trẻ nháo loạn, chơi rất nhiệt tình.

Tình này cảnh này giống như một bức tranh tràn ngập hơi thở cuộc sống, xứng với câu “tháng năm tĩnh lặng”.

“Phi Phi, Thất Thành đã bốn tuổi rồi nhỉ?” Liễu Nhược Lam vừa may y phục vừa mỉm cười nhìn thiếu phụ xinh đẹp bên cạnh, “Ngươi và Tông Xương nên cố gắng hơn nữa, sinh thêm hai đứa, thêm vài nhân đinh cho Vương thị chúng ta.”

“Cô cô.” Thiếu phụ xinh đẹp bị nàng nói đến thẹn thùng, khuôn mặt ửng đỏ cúi đầu, “Chuyện, chuyện này, làm, làm gì có nỗ lực gì?”

Thiếu phụ xinh đẹp này tên “Liễu Phi Phi”, xuất thân là trực mạch của Sơn m Liễu thị.

Lúc nàng mười tám tuổi đã gả cho Vương Tông Xương ba mươi tuổi, năm nay đã hơn bốn năm, con cái cũng chạy đầy đất rồi. Luận về vai vế, Liễu Nhược Lam là cô cô ruột đồng tông của nàng, dĩ nhiên Liễu Nhược Lam thân thiết với nàng hơn những người khác.

“Thế này có cái gì phải xấu hổ chứ?” Liễu Nhược Lam nhìn nàng nói, “Con ngươi đã bốn tuổi rồi, còn e ấp thiếu nữ cái gì?”

“Cô cô, không, không phải…” Liễu Phi Phi cuối đầu, đỏ mặt, “Cái đó, gần đây Tông Xương chàng ấy khai hoang ở ngoại vực suốt. Hơn nữa sau khi chàng trở về cũng say sưa tu luyện…Chuyện đó, chàng không tích cực lắm…”

“Hắn không tích cực, ngươi tích cực chẳng phải được rồi sao?” Liễu Nhược Lam bày ra dáng vẻ tài xế lão luyện nói, “Ngươi phải khiến hắn biết vị mà thèm, không rời khỏi ngươi được. Nghe ta bảo, lần này hắn ra ngoài làm nhiệm vụ về, ngươi mang con vào viện ta. Ngươi làm vài món mồi với rượu, tận hưởng thế giới hai người với hắn. Nào nào nào, ta truyền thụ một số ngự phu chi đạo* cho ngươi…”

(*) Cách cưỡi chồng…

Nói xong, nàng ghé sát tai Liễu Phi Phi, truyền thụ hết một lượt.

“Vâng, cô cô…” Liễu Phi Phi khẽ cắn môi, gò má đã đỏ như sắp chảy máu.

Nàng hoàn toàn không ngờ giữa phu thê còn có nhiều môn đạo như vậy. Những chiêu thức mà cô cô nhắc tới, quả thật là…ngại chết người ta mà.

Khi hai cô cháu đang nói chuyện, Liễu Nhược Lam bỗng nhíu mày, vui mừng: “Ể? Phu quân về rồi.”

Tu vi của nàng cao thâm, thần thức cực kỳ mạnh mẽ, dĩ nhiên từ xa đã cảm nhận được Vương Thủ Triết đang tới gần.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc, ngoài viện đã truyền tới một chuỗi tiếng bước chân lộn xộn, gấp gáp, Vương Thủ Triết dẫn theo một đám trẻ lớn nhỏ vào viện.

Liễu Nhược Lam và Liễu Phi buông công việc trên tay xuống, ra nghênh đón.

“Phu quân, đi đường vất vả rồi.” Liễu Nhược Lam hành lễ nữ tử nói.

Vương Thủ Triết vội vàng đáp lễ: “Vẫn là nương tử ở nhà lo liệu vất vả hơn.”

Trong khi hai phu thê bái lễ, các tiểu bối còn lại cũng bắt đầu hành lễ với nhau. Nữ nhi Vương Ly Nguyệt và con trai Vương Tông Thụy đều bổ nhào qua, một trái một phải ôm chầm chân của Vương Thủ Triết bắt đầu làm nũng.

Liễu Nhược Lam vội dặn dò nhà bếp làm một bàn rượu thịt ngon, chuẩn bị đón gió tẩy trần cho phu quân, khao vất vả.

Nhân lúc này, Vương Thủ Triết cũng ra dáng, bắt đầu khảo giáo bài học của một đám trẻ trong viện.

Chẳng bao lâu, Vương Thủ Triết gật đầu, sắc mặt hòa nhã đi nhiều.

Mấy đứa nhóc này đều học hành khá kiên định, chứng tỏ mấy năm nay Tộc Học không có uổng công. Không giống trước đây, mỗi lần Vương Thủ Triết kiểm tra các đệ đệ muội muội và cháu gái đều bị chọc tức đến xanh mặt.

Có điều cho dù vậy, Mấy đứa nhóc đó đều nơm nớp lo sợ giống như giẫm lên băng mỏng. Dù sao thì đây là Tứ thúc/ Tứ gia gia mà, ai mà không sợ khi ở trước mặt hắn?

“Tông Tài, ngươi biểu hiện tốt nhất.” Vương Thủ Triết hòa nhã tán dương, “Vừa hay làm gương cho đám trẻ nhỏ hơn ngươi.”

“Vâng, Tứ thúc.”

Vương Tông Tài khom người đáp, vô cùng ngoan ngoãn.

Thoáng do dự, hắn hỏi: “Tứ thúc, quận thành là nơi như thế nào? Ta có thể xin đến quận thành giúp phụ thân không? Ta muốn tiếp thu thêm kiến thức.”

Vương Thủ Triết nhìn hắn cười đáp: “Cũng không hẳn là không được. Năm sau ngươi đã mười sáu tuổi rồi, cũng đến lúc nên góp sức vì gia tộc. Đến quận thành ở hai năm đề rèn luyện một chút, mở mang kiến thức cũng tốt. Thế này đi, đợi năm sau khai xuân, ngươi theo phụ thân ngươi đến quận thành.”

Vương Tông Tài lập tức vui mừng: “Đa tạ Tứ thúc thành toàn.”

Trong lúc nói chuyện, tiệc rượu đã được bày xong trong thiên sảnh.

Vương Thủ Triết dẫn theo tất cả mọi người dời bước tới thiên sảnh, cùng dùng bữa.

Bữa cơm này khá trầm mặc. Cho đến khi dùng bữa xong, Vương Thủ Triết buông đũa xuống, nói: “Được rồi, nên làm gì thì đi làm đó đi. Luyện vững bài vở và tu vi cho ta, lần sau ta lại kiểm tra tiếp.”