Chương 791: Cuộc sống ở Học Cung của thiếu tộc trưởng (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 791: Cuộc sống ở Học Cung của thiếu tộc trưởng (3)

Vương Tông An là thiếu gia đích mạch, thiếu tộc trưởng của Vương thị, từ nhỏ đã sống trong hàng vạn ánh mắt của mọi người, làm gì sống cuộc sống như này bao giờ?

Điều này khiến hắn có cảm giác rơi xuống đáy vực, không chân thực.

Còn lúc hắn ném thức ăn cho Xích Phúc Kim Tước, không nhịn được bắt đầu hoài nghi, phụ mẫu mang hắn tới Trường Xuân cốc rèn luyện chỉ là một cái cớ.

Suy cho cùng, có lẽ là ghét bỏ hắn lớn rồi, ở cùng vướng bận.

“Haiz..Có một cặp phụ mẫu như thế, Tông An thiếu gia ta quá khổ.” Vương Tông An than thở.

“An An.”

Lúc Vương Tông An đang than thở, một học tỷ có tướng mạo “bình thường”, tuổi đã hơi lớn (hai mươi ba tuổi) gọi tên hắn, xông vào trong viện của hắn.

Nàng còn xách một cái giỏ “nấm kỳ quái”, an ủi Vương Tông An nói, “An An, ý chí của ngươi hơi sa sút, có phải nhớ nhà rồi không? Nhớ nhà cũng bình thường, qua một hai năm thì ngươi sẽ quen thôi. Nào nào, mùa mưa dồi dào lần này, Linh cô dưới Trường Xuân Linh thị mọc rất tốt, cây nào cây nấy to tròn mọng nước. Khó khăn lắm ta mới giành hái được một giỏ, mời ngươi cùng thưởng thức.”

“Nấm này…” Vương Tông An nhìn hình trạng của nấm, có hơi hoa mắt chóng mặt, nâm này cũng quá…khiến người ta đỏ mặt rồi!

“Có phải rất lớn không?” Bạch Lăng học tỷ khoe khoang nói, “Ta đã xếp hàng lúc nửa đêm, đợi sau khi xóa bỏ lệnh cấm vào rạng sáng, ta đã chọn hái loại đẫy đà nhất đấy. Loại Linh cô này có hương vị tươi mới, có tác dụng bồi bổ huyết khí rất mạnh. Là vật tư tu luyện mà những đệ tử bình thường như chúng ta có thể có được miễn phí. Các mạch các phong khác không có phúc lợi này đâu.”

“Bạch Lăng sư muội, Tông An sư đệ.” Một giọng nói ấm áp vang lên, đồng thời, Nguyên Mặc sư huynh cao to với nước da ngăm đen đi vào, “Các ngươi ăn Linh cô cũng không gọi ta? Mọi người đều là hàng xóm, ta mang tới một con Linh ngư, vừa hay có thể hầm canh cùng Linh cô để uống.”

Vương Tông An giật mí mắt, mỗi lần chỉ cần Bạch Lăng sư tỷ xuất hiện, Nguyên Mặc sư huynh sẽ như hẹn mà tới, tựa như theo dõi mọi lúc.

Nhưng Bạch Lăng sư tỷ vừa nhìn thấy Nguyên Mặc sư huynh, sắc mặt đã có chút không tốt: “Linh cô mà ta vất vả hái, cho dù cho chó cho heo ăn cũng không cho ngươi ăn.”

“Ách…” Sắc mặt của Vương Tông An hơi cứng nhắc, Bạch Lăng học tỷ nói như vậy có thích hợp không?

Sau đó, Bạch Lăng rất quen thuộc chạy vào trong nhà bếp trong viện của Vương Tông An, bắt đầu bận rộn, rất knh hỉ nói: “Tông An sư đệ, ngươi còn có thịt khô tam giai? Cái này phối chung với Linh cô vừa chuẩn. Có điều đệ tử mới như ngươi phải tiết kiệm học phần, đừng lãng phí.”

Đây là thịt khô tứ giai!

Vương Tông An thầm trả lời một câu, đây là thứ khi Lạc Thu cô cô lén lút thăm hắn để lại. Lý do phải lén lút, chắc chắn là không dám hiên ngang làm trái mệnh lệnh của đại ma vương phụ thân.

Hắn cũng không ngăn được Bạch Lăng học tỷ, do nàng ta tới, tự ý làm việc trong viện.

Còn Nguyên Mặc sư huynh, vừa nghe thấy có thịt khô tam giai ăn thì không chịu đi. Dù sao hắn lớn tuổi, da mặt khá dày, tùy ý giúp Vương Tông An làm chút việc để chuẩn bị ở lại ăn cơm theo lẽ đương nhiên.

Chưa đầy nửa canh giờ.

Bạch Lăng học tỷ đã nấu xong cơm, kết hợp cùng thịt khô được cắt rất mỏng, một bát canh Linh cô và thịt khô cắt nhỏ, màu canh đậm như bạch ngọc tươi, hương thơm xộc vào mũi.

Cái khác không cần nói, Bạch Lăng học tỷ khá đảm đang việc bếp núc.

Dưới ánh mắt tràn ngập ghét bỏ của Bạch Lăng học tỷ, Nguyên Mặc sư huynh thờ ơ ngồi xuống cùng dùng bữa.

Bữa cơm này khiến Vương Tông An cực kỳ hài lòng, tuy Linh cô đó có hình dáng kỳ quái nhưng thật là là một món ngon khiến tâm tình của hắn trở nên tốt hơn nhiều.

Hắn không khỏi suy nghĩ, làm sao giữ tươi những Linh cô này, mang cho phụ mẫu và người nha thưởng thức. Cho dù hắn oán giận phụ mẫu nhưng suy cho cùng vẫn kính yêu họ.

“Đúng rồi, các ngươi nghe gì chưa?” Nguyên Mặc sư huynh bày ra dáng vẻ am hiểu mọi chuyện nói, “Ta nghe nói, viện trưởng đại nhân luôn bế quan trong truyền thuyết đã đích thân xuất quan chiêu nhận đệ tử rồi. Nghe nói đã chiêu mộ đại thiên kiêu hiếm có, mới mười chín tuổi đã là Linh Đài cảnh tầng 2 rồi. Một thân lực chiến đấu có thể thống lại Thiên Nhân cảnh thông thường.”

“Mười chín tuổi Linh Đài cảnh tầng 2? Chống lại Thiên Nhân cảnh, trên đời này còn có thiên kiêu tuyệt thế như vậy!” Bạch lăng học tỷ kinh ngạc cảm thân, sau đó liếc nhìn Nguyên Mặc, “Nguyên Mặc sư huynh, huynh đã ba mươi rồi mới Luyện Khí cảnh tầng 8! So ra, thật sự là phế vật.”

Nguyên Mặc sư huynh trầm mặc không nói, thực ra ở độ tuổi này của hắn, bỏ vào trong thế gia ở bên ngoài, có thể là Linh Đài chủng tử của thế gia Bát, Cửu phẩm. Nhưng so với đại thiên kiêu thần bí kia, thật sự giống như phế vật.

Có điều, sau khi Bạch Lăng học tỷ nói xong, bản thân cũng buồn bực một trận. Nàng cũng là đệ tử thông thường, có thể tốt hơn Nguyên Mặc sư huynh bao nhiêu?

“Bỏ đi bỏ đi, những thiên kiêu cao cao tại thượng đó đừng nghĩ nữa, càng so sánh càng đau lòng.” Bạch Lăng sư tỷ chuyển ánh mắt lên người Vương Tông An, “An An sư đệ, chúng ta đều là đệ tử bình thường, cứ kiên định làm tốt công việc của mình thôi. Đợi đến Linh Đài cảnh, sẽ bắt đầu làm việc vài chục năm cho Học Cung, tích đủ học phần sẽ quay về gia tộc.”