Chương 794: Linh triều! Bạo phát ở Trường Xuân cốc (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 794: Linh triều! Bạo phát ở Trường Xuân cốc (3)

Ngọc Trạch sư huynh đã là Linh Đài cảnh tầng 3, trong mắt đám đệ tử bình thường, hắn là đại nhân vật cao cao tại thượng, dĩ nhiên không ai dám thách thức trật tự.

Hơn nữa trước giờ Trường Xuân cốc nhất mạch “không thích tranh đấu”, mọi người đều ôn hòa nhã nhặn xếp hàng ngồi xuống luyện khí, cũng không xung đột gì. Chỉ có điều, thời gian dần trôi, đội xếp hàng ngồi thiền càng dài, dần dần đã xếp thành một con trường long uốn lượn.

Mà thời gian cũng dần đến lúc rạng sáng.

Tia mặt trời đầu tiên xuất hiện ở chân trời, từng gốc Linh cô thần kỳ phá đất nhô lên, xòe ra, rễ cây thô to mà đầu nấm tròn trịa mượt mà.

Các sư huynh đều lộ ra nụ cười không có ý tốt, những học tỷ đó đỏ mặt nhưng cũng không muốn bỏ lỡ thời cơ.

Có một sư huynh nhắm mắt cố ý mượn cơ hội bỡn cợt vài câu, muốn chọc một học muội, kết quả bị hai học tỷ đanh đá đáp lại tại chỗ, khiến hắn ngượng chín mặt, chật vật bỏ đi.

Thấy vậy, Vũ Trạch sư huynh quát mắng vài tiếng, lúc này đội ngũ mới an tĩnh lại.

Mọi người tiến vào theo thứ tự, rất nhanh đã đến lượt ba người Vương Tông An. Bọn họ dựa theo kế hoạch, đứng hình chữ “phẩm”, lùng sục phía trước, trên đường chọn hái cây lớn, hiệu quả cũng không thấp.

Lúc Vương Tông An chuyên tâm trí cùng hái nấm với học tỷ.

Bỗng dưng!

Thân cây già nua của Trường Sinh thụ rung lắc một trận, tựa như vươn eo, hàng chục lá cây “lả tả” rơi xuống đất.

Những lá cây đó xanh mướt, chứa đựng năng lượng mộc hệ nồng đậm.

“Là lá cây Trường Sinh.”

Đám đệ tử đang hái nấm mừng rỡ, vội vàng chạy tới nhặt.

Lá cây đã rơi xuống khi tới phiên họ hái, dĩ nhiên là ai nhặt được là của người đó.

Lá cây Trường Sinh là bảo vật trị liệu rất tốt, khi đánh nhau ngậm vào một lá, có thể có được hiệu quả trị liệu cuồn cuộn không ngừng. Nếu bán ra ngoài, một lá có thể bán được một hai trăm càn kim.

Thần thức của Vương Tông An “tương đối mạnh mẽ” hơi lay động, hai chiếc lá Trường Sinh đã rơi vào trong tay hắn.

Hắn chẳng lạ gì với lá Trường Sinh này. Trong nhẫn trữ vật mà hắn giấu còn hai chiếc lá dự bị phòng khi cần dùng tới.

Trước đây hắn còn tưởng những chiếc lá này là do đệ tử chủ động hái từ trên Trường Sinh thụ xuống nhưng không ngờ bắt buộc phải đợi đến khi Trường Sinh thụ tự động rụng lá mới được.

Cũng khó trách, Trường Sinh thụ chính là gốc lập cốc của Trường Xuân cốc, lịch sử tồn tại cực kỳ lâu đời, địa vị càng không giống bình thường, hiển nhiên sẽ không tùy ý tiến hành tổn hại tới nó.

Huống chi, ban nãy khi các sư huynh sư tỷ tán gẫu cũng nói, Trường Sinh thụ là Thánh Thụ đã mở Linh trí, Linh mộc bình thường không thể sánh được.

Lão nhân gia nó vui mừng, còn có thể nói tiếng người, nói chuyện với ngươi ấy.

Hơn nữa, có truyền thuyết thực lực của Trường Sinh thụ đã đạt tới Bát giới đỉnh phong. Thật sự nếu đánh nhau, cũng chỉ phó viện trưởng còn có thể áp chế nó một lúc. Ai dám tự tiện hái lá của nó, tự tiện bóc vỏ của nó? Chê sống quá lâu sao?

Trường Sinh thụ đột nhiên rụng lá, hiển nhiên đã dẫn tới một trận xôn xao.

Ngay cả Ngọc Trạch sư huynh cũng hơi ngưỡng mộ: “Lần này, các đệ tử bình thường thật sự đã giẫm vận cứt chó rồi…Ngay cả Trường Sinh thụ hiếm lắm mới rụng lá một lần cũng bị các ngươi gặp được.”

Chỉ một thoáng, Vương Tông An lại thầm vận dụng thần thức, ảnh hưởng đến quỹ đạo rơi của một số lá cây Trường Sinh giúp hắn lấy được sáu lá, thuận tiện “giúp” Bạch Lăng học tỷ lấy được bốn lá, Nguyên Mặc sư huynh dựa vào vận khí nhặt được một lá.

Ai bảo Nguyên Mặc sư huynh giàu nội tình, ngay cả Băng Tinh khố cỡ nhỏ cũng xây được, lá cây Trường Sinh nhỏ bé này chắc vốn không là gì trong mắt hắn.

Tuy Vương Tông An chưa khai mở Linh Đài nhưng dù sao vẫn là thiên kiêu huyết mạch nhị trọng, tu vi cũng đạt tới Luyện Khí cảnh đỉnh phong. Thần thức mạnh mẽ không dám nói có thể sánh với Linh Đài cảnh nhưng cũng không kém quá nhiều.

Thực ra với thần thức và thân thủ của Vương Tông An lúc này, cho dù nhặt được lá cây Trường Sinh hay không đều được. Có điều trước giờ tính hắn vốn thành khẩn lương thiện, thỏa đáng lấy nhiều một chút cũng được, cũng phải chiếu cố đến các học tỷ sư huynh khác.

Bởi vậy, các đệ tử bình thường gặp được cảnh này vốn người người đều có phần, nhiều hơn còn lấy hai lá. Khiến mọi người vui vẻ, xem như là niềm vui ngoài ý muốn.

Nhưng ngoài ý muốn vẫn chưa kết thúc.

Vào lúc mọi người vui vẻ nhặt xong lá cây Trường Sinh, chuẩn bị tiếp tục hái nấm, Trường Sinh thụ lại run rẩy hai cái, trên thân cây, một số vỏ cây già cỗi tự nhiên bong ra rơi xuống.

Đây là vỏ cây Trường Sinh thụ, cũng là một loại đặc sản của Trường Xuân cốc, có thể dùng để luyện chế Linh khí “giáp trụ cổ thụ” có thuộc tính mộc, chẳng những phòng ngự xuất chúng, còn biết tự lành lại.

Vào lúc này, trên nhánh Trường Sinh thụ đột nhiên lóe ra Linh quang, từng đốm nhỏ quang mang tụ thành dòng suối, chiếu sáng gần nửa bầu trời đêm.

Ngay sau đó, bỗng dự lộ ra một nụ hoa trên cành, Linh hoa dùng tốc độ không thể tin đường nở rộ, chợt tàn lụi, chẳng mấy chốc, một quả to bằng móng tay xuất hiện trên Trường Sinh thụ, bắt đầu nhanh chóng phình to ra.

Mọi người trợn mắt há mồm.

Trường Sinh quả!

Đây là Trường Sinh quả có thể kéo dài thọ nguyên!

Năm nay Linh triều lại lợi hại như vậy, ngay cả Trường Sinh quả cũng mọc ra?