Chương 802: Thủ Triết phản kích (1)
Sau đó, ngoại trừ huyết mạch của Vương Tông An thay đổi từng bước, tựa như không xảy ra chuyện gì.
Hắn vẫn cần cù hoàn thành công việc của đệ tử bình thường mỗi ngày, lúc nên tu luyện thì tu luyện, chỉ là bớt thời gian thu mua “Linh cô” dư thừa, sau đó thông qua sự giúp đỡ của Ngũ cô cô Vương Lạc Tĩnh, mua một kho lạnh Băng Tinh mini đơn giản, thuê một chiếc Phi liên Linh cầm, chở kho lạnh mini đầy ắp Linh cô về Bình An trấn một chuyến.
Mà chuyện của Linh chủng Trường Sinh thụ, sau khi náo động một trận, cuối cùng vì không có chứng cứ có thể chứng minh ai có được Linh chủng nên dần dần bị lãng quên.
Trong khoảng thời gian rất dài, người sở hữu Linh chủng Trường Sinh thụ đã trở thành một câu đố không có lời giải, được một lần đăng lên bảng “Mười câu đố lớn chưa giải trong Tử Phủ Học Cung”.
Cho đến nhiều năm sau…
Bỏ đi, đây là sau này, tạm thời không nhắc tới.
Nói về hiện tại.
Lúc này, trong Học Cung đã dần khôi phục lại gió êm sóng lặng. Nhưng trong sáu vệ phía Nam, bởi vì một chuỗi sách lược mới của hãng buôn Tiền thị, cục diện vốn đang bình tĩnh đã bị đánh vỡ, dưới mặt nước, bắt đầu liên tiếp có nước ngầm dao động.
Hôm nay, Vương thị chủ trạch ở Bình An trấn.
Trong một thiên sảnh chuyên dùng tiếp khách, đại chưởng quỹ Tiền Học An của hãng buôn Tiền thị rất có phúc tướng, lúc này đang đau khổ kể khổ với Vương Thủ Triết: “Thủ Triết lão đệ à, ngươi nói Tiền Học An ta cần cù nhiều năm như vậy, tạo ra bao nhiêu lợi nhuận cho gia tộc? Kết quả thì sao, cái tên nhóc hai mươi tuổi kia lại một chân hất ta đi. Ài, con vợ kế khó làm…Huống hồ ta còn chỉ là con vợ kế trực mạch, ai cũng có thể khinh thường ta, quá ti tiện rồi.”
“Tiền lão ca, đừng giận đừng giận.” Vương Thủ Triết cười pha Linh trà cho hắn, “Huynh đã vất vả vì Tiền thị mấy chục năm, nhân cơ hội này, vừa hay nghỉ ngơi một lát, ra ngoài dạo chơi, giải sầu. Nếu không đủ lộ phí, chỗ ta có là được.”
“Đủ rồi đủ rồi.” Tiền Học An vội chồm người, chạm nhẹ vào chung trà, biểu thị sự tôn trọng dành cho Vương Thủ Triết, “Trước đây ta đặt mua một trạch tử ở Bách Đảo vệ, nơi đó phong cảnh mỹ lệ, ngày nào cũng có thể câu cá. Đúng rồi, Thủ Triết đệ làm cho ta cần câu trúc đó, tên cần Lộ Á gì đó, thật không tệ, rất thú vị.”
Ngừng một lúc, hắn lại than thở: “Thủ Triết à, nói thật, lão Tiền ta có chút không cam tâm. Tiểu tử kia ria mép còn chưa có đã muốn khống chế kinh doanh của sáu vệ phía Nam, cũng không biết có xảy ra sai lầm gì không, ha ha, Vương thị đệ và liên minh thông gia, sợ là…”
“Tiền lão ca, bạn bè hợp tác kinh doanh với Tiền thị, Thủ Triết ta cũng chỉ quen huynh.” Vương Thủ Triết chậm rãi cười nói, “Huynh an tâm, huynh cứ an tâm tu dưỡng trước, nhân cơ hội này cũng tiêu chút thời gian tu luyện. Với tư chất của huynh, có thể thăng lên Thiên Nhân cảnh chứ? Ngày tháng trong tương lai còn dài. Chỉ là một tên nhóc mà thôi, sau này ta thay huynh trút giận.”
Tư chất huyết mạch của Tiền Học An không kém, bằng không cũng sẽ không thể dựa vào thân phận con vợ lẽ trực mạch đi đến ngày hôm nay được.
Với “tài nguyên” mà hiện giờ hắn nắm trong tay vẫn có cơ hội xông lên Thiên Nhân.
“Có câu này của Thủ Triết, lão Tiền ta yên tâm rồi.” Tiền Học An vui mừng không thôi.
Hắn cố ý chạy đến Vương thị một chuyến chính là đợi câu nói này.
Vô cùng rõ ràng, Vương Thủ Triết là người niệm tình xưa. Khi trước hai người kết nghĩa lúc chưa có gì, vào lúc này lại có tác dụng mang tính quyết định.
“Sợ là Tiền Học Duệchưa lĩnh giáo sự lợi hại của Thủ Triết.” Hồi tưởng lại tiểu tử Tiền Học Duệ đó, hắn không nhịn được mà cười lạnh một tiếng, “Như vậy, ta có thể ‘tạo thế” cho hắn. Có câu treo càng cao ngã càng đau. Lần này, sợ là bộ mặt của gia tộc sắp bị hắn làm mất rồi.”
Hai người lại tán gẫu vài câu, nhắc lại chuyện xưa, Vương Thủ Triết thu xếp lầu khách quý cho Tiền Học An ở.
Chẳng mấy chốc, một nam tử trung thanh niên hoa lệ, khí độ trầm ổn bước vào dưới sự dẫn dắt của thị nữ.
Trên đầu hắn đội ngọc quân đỉnh, khí chất tướng mạo cực kỳ bất phàm, cũng chỉ kém hơn Vương Thủ Triết một bậc mà thôi.
Sau lưng hắn còn có một thanh niên anh vũ mười tám, mười chín tuổi đi theo.
Thanh niên này tinh khí nội liễm, tu vi bất phàm, giữa my vũ có vài phần giống với Vương Thủ Triết.
“Tu Vũ bái kiến cữu cữu.”
Thanh niên anh vũ dẫn dầu tiến lên cung kính hành lễ, trong con người dường như vô cùng sùng bái và kính ngưỡng Vương Thủ Triết.
Hai nam tử này chính là tộc trưởng đương thời Trần Phương Kiệt và thiếu tộc trưởng Trần Tu Vũ của Đông Cảng Trần thị.
Sau khi ba người hành lễ, thị nữ tới đổi trà và trái cây mới.
“Tu Vũ, xem ra gần đây ngươi tu luyện rất chăm chỉ, tu vi đã đạt tới Luyện Khí cảnh tầng 8 đỉnh phong rồi.” Vương Thủ Triết tán dương nhìn Trần Tu Vũ, nói, “Cố gắng thật tốt, tranh thủ bước vào Linh Đài cảnh trước hai mươi lăm tuổi.”
“Đa tạ cữu cữu đã khen.” Trần Tu Vũ được khen thầm kích động trong lòng.
Cữu cữu là thần tượng mà hắn sùng bái từ nhỏ tới lớn.
Trần thị của bây giờ đã không còn là Trần thị của năm xưa. Bây giờ, trong tộc đã có tám vị Linh Đài cảnh, trong đó bao gồm đích tỷ tỷ ruột Vương Lạc Y của Vương Thủ Triết và tỷ phu Trần Phương Kiệt.