Chương 816: Đại thiên kiêu! Người nối gót (3)
Vào lúc Mạc Uyển Thu hơi tự kiêu trong lòng, Thương Quý Bình trực tiếp từ chối: “Giai tầng huyết mạch của ngươi hơi thấp, tu vi cũng quá thấp. Từ xưa tới nay, nếu đại thiên kiêu trẻ chưa trưởng thành chiêu nhận người nối gót, hoặc là lựa chọn đệ tử nòng cốt đã đến Thiên Nhân cảnh trung kỳ, hoặc là thiên kiêu lớn hơn vài mươi tuổi.”
“Cái gì?”
Mạc Uyển Thu vốn tràn đầy tự tin, nghe vậy lập tức bị đả kích không nhẹ.
Nàng ta đường đường là tiểu thiên kiêu, muốn trở thành người nối gót lập tức bị từ chối? Hơn nữa ngay cả mặt của Ly Dao sư thúc cũng không gặp được?
“Cô nương, nói rõ với ngươi một chút. Ngươi trở thành người nối gót, chẳng qua là muốn dựa vào núi lớn để được che chở mà thôi.” Thương Quý Bình cười lạnh nói, “Dựa vào ngươi há có thể giúp được gì cho Ly Dao tiểu thư? Đi đi, đừng làm phiền Ly Dao tiểu thư tu hành. Dám tự tiện xông vào cấm địa nữa thì sẽ nhốt ngươi lại.”
Nói xong, không đợi Mạc Uyển Thu nói chuyện, một cỗ năng lượng vô hình vỗ vào thuyền nhỏ của nàng, đẩy thuyền của nàng không ngừng lui xa.
Sau khi hoàn toàn đuổi người đi, Thương Quý Bình trong căn phòng nhỏ mới thở dài một hơi nói: “Đây đã là tên vô tri thứ ba trong tháng này rồi. Suy cho cùng Tử Phủ Học Cung là cái ao quá nhỏ, ngay cả tiểu thiên kiêu cũng dám tới Mao Toại tự đề cử mình*. E là chỉ có thánh địa Lăng Vân mới có thể giúp Ly Dao tiểu thư hóa thành chân hoàng.
(*) Tự tin vào khả năng đảm đương trách nhiệm quan trọng mà mạnh dạn tự tiến cử, dựa theo điển tích.
Có điều Thương Quý Bình cũng hiểu, viện trưởng chắc chắn có tính toán của viện trưởng.
So với thánh địa Lăng Vân tranh đấu kịch liệt, Ly Dao tiểu thư ở Tử Phủ Học Cung là một độc sủng, sẽ không phát huy kém.
Vào lúc Thương Quý Bình đang suy nghĩ lung tung, lại có một chiếc thuyền nhỏ đi tới.
Trên chiếc thuyền nhỏ này, một tiểu thiếu niên trẻ trung khỏe khoắn đang đứng, tu vi chỉ có Luyện Khí cảnh tầng 7, ăn mặc cũng rất giản dị, tu vi khí độ kém xa so với Mạc Uyển Thu ban nãy.
Chỉ có điều lần này, tuy Thương Quý Bình khẽ chau mày, có hơi bất mãn nhưng không ngăn cản.
Sau khi tấp vào bờ, tiểu thanh niên từ xa đã hành lễ với Thương Quý Bình: “Lục Hướng Huy bái kiến Thương trưởng lão.”
Không sai.
Tiểu thanh niên này chính là Lục Hướng Huy.
Ly Dao tiểu thư đã sớm dặn dò, nói nàng và Lục Hướng Huy là bằng hữu, Lục Hướng Huy có thể lên đảo thăm nàng bất cứ lúc nào.
Thương Quý Bình liếc mắt, trong lòng cảm khái, tiểu tử này thật là giẫm phải vận cức chó, lập tức ôm được đùi vàng, khiến Thương Quý Bình ông ta nhịn không được mà ngưỡng mộ đố kỵ.
So ra, Thương gia ông ta không có may mắn như vậy.
“Trần sư huynh tới rồi.” Lúc này, trong lầu các trong đảo truyền ra một giọng nói vang vọng êm tai, “Mau mau mời vào Có phải là phụ thân ta lại gửi thư tới không?”
“Phải, Ly Dao sư thúc.”
Lục Hướng Huy lấy một kiện hàng lớn từ trên thuyền, vác lên lưng hì hục đi vào trong.
Chẳng mấy chốc, hắn đã vác kiện hàng tới trước lầu các, mà Vương Ly dao cũng lễ phép ra khỏi các, đích thân mời hắn vào, cười tươi thản nhiên nói: “Trần sư huynh, lại vất vả huynh giúp ta nhận hàng rồi.”
“Không sao không sao, ta lấy một cái cũng là lấy, thêm nữa cũng là lấy, hơn nữa Ly Dao sư thúc cũng đã cực nhọc rồi.” Lục Hướng Huy cúi đầu, không dám nhìn nàng, “Sư thúc, vẫn xin người đừng gọi ta là sư huynh nữa.”
Hắn cũng không ngờ khi trước tùy tiện gặp được một sư muội trên đường, thế mà là đại thiên kiêu, hơn nữa dungmaoj tựa như tiên tử giáng trần.
“Không sao, mỗi người mỗi kiểu.” Vương Ly Dao lấy Linh trà ra chiêu đãi Lục Hướng Huy. Gần như không vì thân phận đối phương thấp hơn mà có bất cứ qua loa nào.
Sau khi uống vài ngụm Linh trà, Lục Hướng Huy đứng dậy chắp tay cáo từ: “Sư thúc, ta còn có một số thứ phải chuyển, không làm phiền người tu luyện nữa.”
Trước giờ, hắn là một người cực kỳ tự biết mình, Ly Dao sư thúc có thể xem trọng hắn, đối xử với hắn như xưa, đó là phúc phần của hắn. Mà hắn cũng cực kỳ hiểu rõ, tuyệt đối sẽ không, cũng tuyệt đối không thể có bất cứ ý nghĩ không an phận nào.
Chuyện hắn có thể làm chính là tuân thủ bổn phận, tuân thủ chủ tâm, làm tốt chuyện mình có thể làm.
“Khoan đã.” Vương Ly Dao gọi hắn lại, nghiêm túc nói, “Lục sư huynh, huynh muốn làm người nối gót của ta không?”
“Người nối gót?” Lục Hướng Huy giật mình, lộ ra biểu cảm không thể tin được.
…
Mấy hôm nay, Lục Hướng Huy cũng nghe nói có vài học tỷ sư huynh ưu tú muốn trở thành người nối gót của Ly Dao sư thúc, thế nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai thành công.
Nhưng không ngờ Ly Dao sư thúc lại chủ động mời hắn.
Trái tim đập loạn nhịp, sau khi Lục Hướng Huy suy nghĩ một lúc mới kiềm chế cảm xúc khát vọng, chắp tay hành lễ nói: “Sự yêu mến của Ly Dao sư thúc khiến Hướng Huy khắc tạc trong tim. Chỉ là người nối gót phải có hỗ trợ lớn đối với người mới xứng đáng chiêu hành. Mà Hướng Huy tài học nông cạn, huyết mạch bình thường, sợ là không gánh vác nổi trách nhiệm to lớn này. Chỉ có thiên kiêu mới phù hợp làm người nối gót của sư thúc.”
Hắn cũng biết nếu có thể trở thành người nối gót của Ly Dao sư thúc, cuộc đời của hắn sẽ xảy ra thay đổi rất lớn, thậm chí là cả gia tộc đều sẽ một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.