Chương 829: Vương Lung Yên và Tào Ấu Khanh (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 829: Vương Lung Yên và Tào Ấu Khanh (4)

Nhưng không ngờ Vương thị đã “giao tập” với thánh địa Lăng Vân nhanh như thế, hơn nữa còn là giao tập tiêu cực như vậy.

Lung Yên lão tổ nhìn thấy điện quang đó, sắc mặt cũng thay đổi.

Bà đã sớm đoán nữ nhân này che giấu thực lực nhưng không ngờ cư nhiên lại che giấu sâu như vậy!

Một đạo kiếm ý loáng thoáng đã hàm chứa một tia Thiên Đạo pháp tắc chi lực, có uy thế hô ứng với trời đất. Đây là điều không phải cường giả Thiên Nhân cảnh hậu kỳ có thể làm được, phải là người có thiên tử vượt trội mới có khả năng!

Không kịp nghĩ nhiều, bà động tâm niệm, trên người lập tức xuất hiện lân giáp màu băng tinh, trong nháy mắt đã ngưng tụ thành một bạc giáp trông cực kỳ nhẹ nhàng nhưng lại tỏa khí tức huyền ảo.

Tấm lân giáp này dĩ nhiên là pháp bảo trung phẩm lúc trước Băng Lan thượng nhân giao cho bà, Huyền Băng Li Giao Giáp!

Vào lúc này, bà xoay cổ tay trắng nỏn, Tử Điện bảo kiếm vút ngang trời, một đạo kiếm ý bá đạo ngang tàng tương tự vụt qua.

Trong khoảnh khắc, trời đất tựa như có bóng tối lan tràn tới, sát khí kỳ dị mang theo khí tức Huyền Băng nồng đậm như cuồng phong mưa sa cuộn lên.

Nhiệt độ của trời đất giảm đột ngột, giống như tức khắc từ đầu hạ biến thành rét đậm.

Điện quang lan tràn, vô số bông tuyết lả chả rơi xuống.

Chỉ trong thời gian ngắn, trên chiếc thuyền mà đám người Vương Thủ Triết đang ngồi đã ngưng kết một tầng băng sương, ngay cả trên mặt sông gợn sóng cũng xuất hiện vụn băng, giống như có thể ngưng kết thành khối bất cứ lúc nào.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh.

Gần như vào khoảnh khắc Vương Lung Yên xuất kiếm, lôi đình kiếm ý bá đáo đã tới rồi.

Hai đạo kiếm ý va vào nhau trong không trung.

“Ầm!”

Kiếm ý đôi bên cùng vỡ nát, kiếm ý vỡ vun lập tức hóa thành sóng xung kích quét ra.

Lung Yên lão tổ tái mặt, cả người đều bị thiên lôi kiếm ý bá đạo đánh bay đi, bảy ra mấy trăm trượng mới dừng lại.

Dưới sức mạnh chấn động, huyền khí cuồn cuộn trong cơ thể bà, một tia máu không bị không chế chầm chậm tràn ra khóe miệng.

“Sao có thể? Cư nhiên chắn được?”

Tào Ấu Khanh vô cùng kinh hãi.

Ba rất rõ uy lực của nhát kiếm này, dưới nhát kiếm này, Thiên Nhân cảnh bình thường không chết cũng còn nửa mạng. Cho dù đối phương là đại thiên kiêu nhưng suy cho cùng chỉ là Thiên Nhân cảnh sơ kỳ, hứng chịu nhát kiếm này, sao có thể chỉ bị thương nhẹ?

Tào Ấu Khanh không biết Tử Điện bảo kiếm trong tay Lung Yên lão tổ và Huyền Băng Li Giao Giáp trên người bà đều là pháp bảo trung phẩm.

Trong đó, phẩm chất của Tử Điện bảo kiếm đã cực kì gần với pháp bảo thượng phẩm, tăng thêm mười phần cường hãn cho lực công kích.

Huyền Băng Li Giao Giáp được chế thành từ vảy khi Huyền Băng Li Giao thăng cấp Lục giai cởi ra. Phải biết, lân giá của giao long có lực phòng ngự trời sinh cực mạnh, huống chi là đã gia công? Món pháp bảo trung phẩm này có lực phòng ngự không bằng pháp bảo thượng phẩm nhưng chắc chắn có thể xem như là đỉnh cấp trong các pháp bảo trung phẩm.

Hai thứ chồng lên nhau, cộng thêm lĩnh ngộ Huyền Sát kiếm khí của Lung Yên lão tổ và huyết mạch Ngũ trọng thêm vào, lúc này mới miễn cưỡng ngăn được Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm của Tào Ấu Khanh.

Nghiêm túc tính ra quả thực không tính là dễ dàng.

Có điều cho dù như vậy vẫn vượt xa dự liệu của Tào Ấu Khanh.

Vào khoảnh khắc Tào Ấu Khanh ngưng thần, trên thuyền, Vương Thủ Triết đã tận dụng mọi thứ, cấp tốc trị thương cho Lung Yên lão tổ.

Lung Yên lão tổ vốn bị thương không nặng, lúc này, lập tức đã khôi phục lại bảy tám phần.

Chốc lát sau, bà đã lập tức lao tới Tào Ấu Khanh lần nữa, Tử Điện bảo kiếm trong tay, rung tay lại tung ra một kiếm.

Kiếm ý xẹt ngang, Băng Sát khí nồng đậm nhất thời cuộn mặt nước lên trên không.

Tào Ấu Khanh lại càng đánh càng hoảng loạn, bà ta hoàn toàn không ngờ rằng Vương Lung Yên này lại khó chơi như vậy. Cho dù bà ta đã dốc toàn lực đối phó vẫn không thể thoát khỏi dây dưa.

Trong khoảng thời gian ngắn muốn đánh bại Lung Yên lão tổ, e là khó như lên trời.

Mà lúc này, tu sĩ Thiên Nhân cảnh của Trường Ninh vệ vệ thành cũng đã cấp tốc đuổi tới, lúc này đã bắt đầu từ trên không trung đáp xuống.

Tu sĩ Thiên Nhân cảnh dẫn đầu một thân quân trang bá khí, còn chưa đáp xuống đã gào lên: “Mâu tặc chốn nào dám tới Trường Ninh vệ chúng ta giương oai?”

Giọng nói như sấm, oanh tạc bầu trời.

Tào Ấu Khánh suýt chút đã nôn ra một ngụm máu.

Quả nhiên là hổ xuống đồng bằng gặp chó cũng chào! Bà đường đường là thiên kiêu của thánh địa lại bị một con dế chốn quê nghèo mắng thành “mậu tặc”!

Có điều, tức thì tức, đáy lòng bà cũng đã rõ, đến lúc này, Tào Ấu Khanh bà cho dù có năng lực lớn tới đâu cũng không thể lật trời được.

Nhiều Thiên Nhân tề tựu, cộng thêm một Vương Lung Yên vô cùng khó đối phó, lúc này đi cũng không thoát, sợ là bà phải chôn thân trên An Giang này rồi!

Chạy!

Bà nắm bắt thời cơ, tung kiếm bức lui Vương Lung Yên, sau đó cắn đứt đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi trên pháp bảo trường kiếm.

Một khắc sau.

“Ầm ầm ầm!”

Một tiếng sấm nổ vang lên, cả người bà lập tức hóa thành một đạo điện quang lôi đình nổ ra, trực tiếp xuyên qua từ trong ba cường giả Thiên Nhân cảnh đuổi tới, bay nhanh về phía chân trời.

Tốc độ đó, quả thực là nhanh như thiểm điện, vốn không cho người ta thời gian phản ứng.