Chương 845: Nguy cơ! Bang Nộ Giao đột kích (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 845: Nguy cơ! Bang Nộ Giao đột kích (3)

Quả cầu sắt to tướng nổ ầm ra.

Có điều bởi vì thủy triều dập dờn, không đơn giản như ở trên bờ. quả cầu sắt nặng mười cân do hai khẩu pháo thần uy bắn ra đều nổ ầm dưới nước, bắn lên sóng nước cuồn cuộn.

Nhưng cho dù như vậy cũng dọa đám người bang Giao Long giật mình. Đó là đồ chơi gì, uy thế lại lớn hơn sàng nỏ nhiều như vậy?

Khẩu pháo thần uy thứ ba có vận khí tốt, cầu sắt bắn theo đường parabol cực nhanh đập lên boong thuyền, sau khi boong thuyền vỡ nát, nó bật ra phía trước. Hai tên Luyện Khí cảnh đang ở trên đường nó bật lên, thân khu bị nó hung hăng đập thủng, vỡ thành từng khúc…Cầu sắt văng ra một chuỗi máu tươi và mảnh vỡ, đâm vỡ đuôi thuyền, rơi xuống biển.

Nhất thời!

Trên thuyền chiến Nộ Giao lặng ngắt như tờ, sắc mặt của bang chúng và thống lĩnh đều trắng bệch, đó là thứ quỷ gì? Lại có thể đập vỡ người như vậy…

Bên phía thương đội Trần thị, sau khi một phát pháo thần uy bắn trúng quân địch, sĩ khí lập tức được nâng cao.

“Hay, pháo thần uy của cữu cữu quả nhiên lợi hại.” Trần Tu Vũ phấn chấn múa quyền nói, “Bắn, tiếp tục bắn cho ta. Ai bắn trúng một phát, bổn thiếu gia thưởng một trăm càn kim!”

Một trăm càn kim?

Một đám gia tướng điều khiển pháo thần uy tức tốc máu nóng lên não, giống như đã cắt máu gà điên cuồng tăng tốc.

Mỗi một cỗ pháo thần uy sẽ có ba gia tướng điều khiển. Chỉ cần bắn trúng một phát, mỗi người ít nhất có thể chia được ba mươi càn kim. Đổi lại là gia tướng bình thường, tiền lương mỗi năm đều chưa chắc có thể đạt tới con số này.

Nếu gia tướng đi theo thuyền, tiền phụ cấp thêm sẽ cao không ít nhưng mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ thêm được tám, mười đại đồng. Ba mươi càn kim, đối với bất cứ gia tướng Luyện Khí cảnh mà nói đều là một con số lớn.

Sau đó, khẩu pháo thần uy thứ tư vẫn chưa bắn trúng mục tiêu thuyền chiến Nộ Giao rất lớn. Nhưng khẩu pháo thứ năm lại may mắn bắn thẳng vào chiếc thuyền dẫn đầu chiến hạm Nộ Giao.

“Ầm!”

Gỗ vụn bay tứ tung, quả cầu sắt xuyên thủng, đập ra một lỗ thủng to cỡ miệng vại nước, khuấy trộn nội bộ thân tàu, đánh vỡ không ít vách ngăn. Gió biển thổi vào bên trong, chiếc thuyền lập tức lắc lư mấy cái, tốc độ đã chậm hơn nhiều.

“Một trăm càn kim, cảm tạ thiếu tộc trưởng ban thưởng!” Ba gia tướng của tổ thứ năm phấn khích hô hào, các gia tướng chưa bắn trúng khác tỏ ra ảo não, có điều trong ánh mắt bọn họ lại tràn ngập vẻ hung tàn, mang quyết tâm đợt sau phải bắn trúng.

Tổng cộng có năm khẩu pháo thần uy.

Sau khi bắn xong, dừng lại một lúc, bắt đầu nạp đạn vòng thứ hai.

Đây chỉ là pháo thần uy sơ kỳ do Vương thị phát minh, ngoại trừ pháo quản đủ rắn chắc, các phương điện đều khá nguyên khai. Nhưng chiến hạm Nộ Long lại không biết chuyện này, sau khi ăn liền hai quả pháo, bọn họ tựa như bị loại vũ khí bí mật này dọa sợ, sinh ra nỗi sợ hãi và thận trọng bản năng đối với sự vật lạ, tốc độ chỉnh thể đã chậm đi rất nhiều.

Như vậy, đã cho thương đội Trần thị một cơ hội.

Đoàn thuyền hai bên ở trong thủy vực ngoài Đông Cảng, bảo trì một khoảng cách nhất định.

Sau gần nửa nén nhang, năm khẩu pháo thần uy đã nạp đạn hoàn tất, các gia tướng rút kinh nghiệm lần trước, dưới sự kích thích của càn kim, bất luận là động tác hay là hiệu suất đều tăng đột phá.

“Cữu cữu từng nói, nếu pháo thần uy bắn cùng lúc thì hiệu quả sẽ càng tốt.” Trần Tu Vũ phát huy ưu thế của thiếu tộc trưởng vào lúc này, huyền khí trong khoang bụng phồng lên quát, “Tất cả pháo thần uy nghe lệnh, ngắm chuẩn thuyền chiến của bang Giao Long, ngắm chuẩn một chút cho bổn thiếu tộc trưởng, phát huy hết uy lực của pháo thần uy ra, đừng phụ tâm huyết của cữu cữu ta.”

Vị thiếu tộc trưởng Trần Tu Vũ của Trần thị này hễ mở miệng là cữu cữu, khép miệng cũng cữu cữu. Vô cùng rõ ràng, đối tượng hắn sùng bái nhất trong lòng không phải là phụ thân Trần Phương Kiệt của hắn mà là đích cữu cữu ruột Vương Thủ Triết.

“Bắn!”

Theo tiếng hạ lệnh của Trần Tu Vũ.

Năm khẩu pháo thần uy cùng lúc ầm vang, “ầm ầm ầm ầm ầm”, quả cầu sắt xé gió lao thẳng tới chiến hạm Nộ Long.

Nói ra thì tốc độ xuất nòng đạn của pháo thần uy không bằng với đại bác hiện đại trên Trái Đất, vận tốc nhanh đến năm sáu lần. Nhưng cái gọi là chậm cũng là cách nói tương đối.

Vận tốc bắn đạn của pháo thần uy có thể bắn xa gần trăm trượng trong một hơi thở. Khoảng cách giữa đôi bên, chẳng qua là cách ba mươi, bốn mươi trượng, quả cầu sắt mới nửa hơi thở đã nở hoa phía đối diện.

Không biết là vận khí cho phép hay là sự kích thích của càn kim.

Năm phát đạn của pháo thần uy lại bắn trúng ba phát vào chiến hạm địch. Trong đó có một phát ma xui quỷ khiến bắn đến trúng cột buồm chính. Cột buồm chính mang theo cánh buồm, ngã ầm xuống.

Hai phát còn lại đều dễ dàng xuyên thủng thuyền, đạn pháo tiến vào thuyền hung hăng quấy đảo trong đó một phát đánh gãy một cột long cốt.

Cả chiến hạm Nộ Long đều bắt đầu lắc lư răng rắc.

Chúng đều là thuyền sông, chú trọng tốc độ. Trên năng lực phòng ngự lại vĩnh viễn không bằng tàu buôn trên biển.

Lư Kim Nghĩa tái mặt nói: “Đại thống lĩnh, cứ tiếp tục thế này không được đâu. Chi bằng tạm thời tha cho thương đội Trần thị đi.”