Chương 851: Thủ Triết Đến Cứu Viện! Nhược Linh Ra Oai (4)
“Nguyên Châu lão tổ.” Nho Hồng lão tổ nói với vẻ mặt có chút không vui: “Trước đó Trần mỗ đã giải thích rồi, không phải Trần thị ta muốn tuyên chiến với bang Giao Long. Mà là bang Giao Long dẫn đầu xé bỏ thỏa thuận động thủ. Người ta ức hiếp lên đầu bọn ta rồi, chẳng lẽ Trần thị của bọn ta còn phải ưỡn mặt ra cho người ta đánh sao?”
Nho Hồng lão đã thăng cấp lên Thiên Nhân cảnh, có tư cách ngang hàng với Lôi Nguyên Châu. Đông Cảng Trần thị ngày nay, mặc dù trên danh nghĩa vẫn là thế gia bát phẩm, có thể thăng lên thất phẩm, thì đó cũng chỉ là chuyện trong quá trình của quan phủ.
Đương nhiên, hiện tại Trần thị mới thăng cấp có một Thiên Nhân cảnh linh đài, thực lực tổng thể so với Lôi thị vẫn kém hơn nhiều. Nhưng suy cho cùng, đây chỉ là vấn đề thời gian phát triển, Đông Cảng Trần thị nắm quyền trên biển cả, tiềm năng phát triển trong tương lai là vô cùng lớn.
“Nho Hồng lão tổ.” Lôi Nguyên Châu có chút lạnh lùng nói: “Có câu nói nhẫn một bước gió yên bể lặng, nếu thật sự bị thiệt thòi, Thủ Triết gia chủ sẽ tự nhiên thay ngươi làm chủ. Bây giờ thì hay rồi, giết nhiều người của bang Giao Long như vậy, với tính cách của Long Vô Kỵ, nào có chịu để yên?”
Khi Nho Hồng lão tổ chuẩn bị tức giận đáp lại, Vương Thủ Triết đã ho khan hai tiếng và nói: “Hai vị lão tổ, chúng ta hãy bình tĩnh và chớ vội, hãy nghe Thủ Triết nói trước đã.”
Lời này vừa đưa ra.
Cả Lôi Nguyên Châu và Trần Nho Hồng đều kìm nén cơn giận của mình, ngừng nói chuyện.
Sau khi dừng lại, vẻ mặt Vương Thủ Triết hơi nghiêm nghị và nói: “Bởi vì bang Giao Long đã thống trị An Giang từ lâu, nên có một số điểm trùng lặp với sức mạnh của liên minh thông gia chúng ta. Vì vậy, ta luôn không tiếc công sức thu thập tình báo của bang Giao Long.”
“Nói thật, hành động đột ngột lần này của bang Giao Long đúng là hơi ngoài dự liệu, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng có lý. Từ lâu Long Vô Kỵ đã thèm muốn lợi ích của liên minh thông gia chúng ta, hắn ta cũng không phải là kẻ ngu ngốc.”
“Chỉ cần hắn thật lòng muốn làm loạn, không thừa dịp liên minh thông gia của chúng ta còn nhỏ yếu mà động thủ, chẳng lẽ chờ đến lúc chúng ta càng cường đại mới ra tay sao?”
“Từ điều này có thể suy đoán, chỉ cần bang Giao Long một lòng muốn ra tay, thì dù hôm nay có rút lui, ngày mai nó cũng sẽ có thể tìm được lý do mới. Vì vậy, Thủ Triết ở đây khuyên tất cả các trưởng bối một câu, đến tận lúc này, không cần phải ôm lòng ảo tưởng nữa.”
Tuyên bố này được đưa ra, trong sảnh chính không có một âm thanh nào.
Mặc dù những lời nhận xét của Vương Thủ Triết không dễ nghe nhưng chúng tiết lộ một sự thật.
“Trong trường hợp này, chủ đề của cuộc thảo luận hôm nay chỉ nên giới hạn ở việc làm thế nào để đối phó với tham vọng của bang Giao Long, và làm thế nào để vượt qua tình trạng khó khăn hiện tại.” Vương Thủ Triết nói một cách bình tĩnh: “Các vị nghĩ sao?”
Ngó xung quanh, Vương Thủ Triết đã vô tình hình thành một nhân lực cấp cao để kiểm soát tình hình. Với sự bình tĩnh và tự tin của mình, dường như trong lòng các lão tổ đã được trấn an.
Có Vương Thủ Triết ở đây, chắc chắn sẽ có thể vượt qua khó khăn.
Cách Trường Ninh vệ hàng ngàn dặm.
Trung du của An Giang.
Đoạn An Giang dốc, cửu khúc thập bát loan*. Các con sông thường đi qua những ngọn núi cao ngất, tạo thành một đoạn vách đá dựng đứng.
*Vô cùng ngoằn ngoèo
Ngay trong vịnh quẹo này có đảo Giang Tâm, xung quanh là gươm và rìu sắc bén, chỉ ở mặt sau có đường thủy chảy qua lại giữa các đảo và vịnh, bên trong hình thành một cảng sông bán tự nhiên.
Sau hàng trăm năm phát triển và mở rộng, cảng sông này đã trở nên khá lớn, có thể cập cảng hàng chục thuyền sông cùng lúc. Trên các thuyền sông dày đặc người ta treo các biểu ngữ Giao Long uy nghiêm.
Một con thuyền treo cờ như vậy có thể xuôi dòng trên sông An Giang không bị cản trở, không ai dám gây rối với nó. Bởi vì họ đều là thuyền trên sông từ bá chủ của An Giang, bang Giao Long.
Đảo Giang Tâm này được đặt tên là “đảo Giao Long”, là tổng bộ của bá chủ bang Giao Long cai trị An Giang.
Ở giữa đảo Giao Long có một đỉnh núi chính nhô lên, bên dưới trấn áp một linh mạch Thủy hệ thượng phẩm được cấy ghép từ hư không, khiến toàn bộ đỉnh núi bị bao phủ trong mây hơi nước.
Đỉnh của đỉnh chính đã bị san lấp từ lâu, nhiều công trình đã được tu sửa. Tại các vị trí trọng yếu, các mắt đội hình và các nút đội hình cũng được xây dựng để tạo thành đội hình bảo vệ núi.
Chính vì nơi dễ phòng thủ và khó bị tấn công làm huyệt sào, bang Giao Long trải qua hàng trăm năm càng trở nên hùng mạnh.
Vào lúc này.
Trên đỉnh chính điện, trong đại sảnh được canh phòng cẩn mật nhất, bầu không khí trầm tĩnh và nghiêm túc.
So với các trạch lớn của những thế gia gia tộc bình thường, kiểu dáng của đại sảnh này vô cùng thô kệch, chẳng những không có chạm khắc tinh xảo, bố cục cũng không có khắt khe, lối vào chính trực tiếp là tiền sảnh.
Nhưng điều này không làm mất đi vẻ uy nghiêm của hội trường.
Đặc biệt là những đầu quái thú to lớn đóng đinh vào tường làm vật trang trí bên trái và bên phải của chính điện vô cùng gớm ghiếc, đầy uy quyền và bá đạo khôn lường.