Chương 855: Vương Thủ Triết! Đây Là Lão Tổ Của Nhà Ta (4)
“Đinh đông! Có hệ liệt nhiệm vụ gia tộc mới xuất hiện,“sinh sôi tộc nhân” mời Tứ thiếu gia…”
Không để Khí Linh nói xong, Vương Tông Diệu đã bỏ chạy trối chết. Sinh sôi tộc nhân hay gì gì đó, tiếp nhận nhiệm vụ của Khí Linh thì làm gì có cái nào thú vị chứ? Mặc dù nói sinh sôi một tộc nhân, phần thưởng cống hiến của gia tộc là cực kỳ cao…
Phần thưởng cao khiến hắn sợ ở lại lâu hơn nữa sẽ không thể chịu được sự cám dỗ…
Phía sau truyền đến giọng thở dài của Khí Linh: “Aiz, nhiệm vụ gia tộc này thực sự không dễ đẩy mạnh tiêu thụ. Có lẽ phải đề nghị với chủ nhân, nhiệm vụ “sinh sôi tộc nhân” nên đổi thành nhiệm vụ gia tộc mang tính cưỡng chế.”
Nghe thấy âm thanh này, Vương Tông Diệu càng chạy nhanh hơn.
Cho đến khi hắn thi triển thân pháp chạy ra cửa chủ trạch. Lại nghe thấy tiếng hạc, một cỗ phi liên từ trên mây bay xuống.
Sau đó, xe phi liên vừa mở ra, năm bóng dáng xinh đẹp từ trên trời đáp xuống, tất cả đều mặc váy chiến nữ tử của đệ tử Tử Phủ Học Cung. Tư thế hiên ngang mà tiên khí bồng bềnh.
Chỉ trong vòng chục nhịp thở ngắn ngủi, tất cả đã đáp xuống cửa chủ trạch.
Vương Tông Diệu vội vàng ra nghênh đón, chắp tay hành lễ: “Tông Diệu tham kiến Huyên Phù lão tổ, Nhược Lôi cô cô. Tham kiến Ngũ cô cô, Lục cô cô. Tham kiến Ly Dao muội muội.”
Một đoàn năm mỹ nhân này hóa ra đều là tinh anh trong Học Cung của Vương thị và Liễu thị.
Đặc biệt là lão tổ lơ lửng cầm đầu, khí tức của đôi mắt đẹp mãnh liệt, cảm giác áp bách bao trùm xung quanh khó có thể khống chế, khiến Vương Tông Diệu cảm thấy kinh hãi, như gặp phải một con hung thú không có gì sánh được.
Hắn cũng rất thông minh, lập tức nhận ra điều gì đó, vẻ mặt vui vẻ lập tức hành lễ lại: “Tông Diệu xin chúc mừng Huyên Phù lão tổ huyền công thành công, trở thành Thiên Nhân.”
“Hóa ra là Tông Diệu à.” Liễu Huyên Phù đeo khăn che mặt, trong đôi mắt đẹp mang theo ý cười: “Trong chớp mắt, tiểu tử mọc chưa hết tóc nhà ngươi đã trở thành một thanh niên tuấn tú rồi. Không biết đã có ý trung nhân chưa? Hay là chọn một cô nương ở trong Liễu thị của bọn ta nhé.”
Khóe miệng Vương Tông Diệu co giật, cười nói: “Đa tạ Huyên Phù lão tổ đã yêu thương, chỉ là vãn bối còn phải học thuật Luyện Khí, tạm thời không suy nghĩ đến chuyện này.”
“Ta ở trong Học Cung cũng đã nghe nói Tông Diệu đang Luyện Khí.” Vương Lạc Thu đánh giá cháu trai thứ tư của mình từ trên xuống dưới, dáng vẻ quan tâm và hứng thú:
“Học thế nào rồi? Có thể chế tạo linh khí thượng phẩm rồi đúng không? Vừa hay Lục cô cô của ngươi có một đôi găng tay.”
Linh, linh khí thượng phẩm?
Vương Tông Diệu suýt chút nữa ngất xỉu, trên mặt tràn đầy nụ cười khó xử: “Lục cô cô, ta mới học còn chưa được một năm…”
“Lục cô nương, người đừng trêu đùa Tông Diệu ca ca nữa.” Vương Ly Dao đứng ra giải vây: “Luyện chế linh khí vốn cũng không dễ dàng, huống chi là linh khí thượng phẩm. Đoán chừng có lẽ hiện tại Tông Diệu ca ca đang ở trong giai đoạn chế tạo vũ khí cho các gia đinh và gia tướng.”
“Ách…” Vương Tông Diệu xấu hổ đến mức sắp tìm một cái lỗ để chui vào, hắn có thể giải thích rằng mình vẫn đang trong giai đoạn chế tạo nông cụ không? Cảm ơn muội đã giúp ta giải vây nhé, Ly Dao muội muội.
Đề tài này thật sự rất xấu hổ, hắn vội vàng chuyển đề tài nói: “Ly Dao muội muội, sao mọi người lại cùng nhau trở về thế?”
“Tông Diệu à, ngươi không biết gì sao?” Ngũ cô cô hơi ngạc nhiên nói: “Rất có thể Vương thị của chúng ta và liên minh thông gia sẽ xảy ra xung đột với bang Giao Long, nên bọn ta nhanh chóng trở về để trợ giúp. Tông An, Tông Thịnh và các nam đinh trong gia tộc cũng ngồi một chiếc phi liên khác trở về.”
Ngày nay, các gia tộc liên minh thông gia đang dần trở nên mạnh mẽ, người trẻ tuổi của gia tộc nhận được tài nguyên vượt xa so với hai mươi năm trước, ngay từ nhỏ đã xuất hiện một số lượng lớn thanh niên ưu tú.
Bọn họ cũng học theo Vương thị, gửi một số đệ tử xuất sắc của gia tộc đến Học Cung. Tuy rằng hiện tại bọn họ chỉ là đệ tử bình thường, nhưng dù sao bọn họ cũng đã tiến bộ, sau này cũng không thoát khỏi sẽ là một Linh Đài cảnh.
Lần này liên minh thông gia gặp nguy hiểm, đương nhiên bọn họ đều muốn dùng kỳ nghỉ trở về gia tộc, muốn cùng gia tộc vượt qua khó khăn.
Tất nhiên, mọi người đều lấy danh nghĩa nghỉ phép và lặng lẽ trở về. Sau hơn vài tháng, phải báo cáo lại với Học Cung. Các đệ tử chính thức của Học Cung không thể ở lâu trong gia tộc.
Hơn nữa, họ phải tìm cách che giấu danh tính của mình trong cuộc đối đầu chính thức, để không tạo ra sự xáo trộn một cách vô ích.
Đúng lúc các tộc nhân của Vương thị lần lượt trở về.
Trong sân nhỏ của Vương Thủ Triết.
Bích Liên phu nhân ăn mặc như một nữ quý tộc, ngồi đối diện với Vương Thủ Triết, vẻ mặt có vẻ không mấy thiện cảm: “Thủ Triết gia chủ, vào thời điểm quan trọng này, ngươi mời Hỏa Hồ lão tổ nhà ta đến làm khách thì thật sự là hơi quá đáng. Chẳng lẽ ân oán của ngươi và bang Giao Long, còn muốn kéo Vũ Văn thị của bọn ta vào sao?”