Chương 870: Xu Hướng Chung! Vương Thị Sẽ Đi Con Đường Nào? (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 870: Xu Hướng Chung! Vương Thị Sẽ Đi Con Đường Nào? (4)

Long Vô Kỵ nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó lập tức phản ứng lại, không khỏi hơi nheo mắt lại, có nhiều hứng thú nói: “Không ngờ Thủ Triết lão đệ lại nhạy bén và cảnh giác như vậy, khiến lão ca có cái nhìn khác. Nói thử xem, rốt cuộc ngươi làm thế nào mà phát hiện ra?”

Vương Thủ Triết cười khổ: “Không ngờ ta đã thật sự đoán trúng.”

“Ngươi thăm dò ta?”

Hai mắt của Long Vô Kỵ chợt híp lại, trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm.

Vương Thủ Triết lập tức đứng dậy, bình tĩnh khoát tay áo hành lễ: “Long lão ca hãy thứ lỗi cho ta. Mặc dù Thủ Triết chỉ đoán, nhưng cũng chỉ chắc chắn bảy phần. Vì là chuyện quan trọng, không dám tùy tiện quyết định nên mới nói ra lời thăm dò, cũng không phải tận lực mạo phạm.”

“Ồ?”

Long Vô Kỵ càng ngày càng có hứng thú.

Hắn ta vốn cho rằng Vương Thủ Triết chỉ đang lừa gạt mình, nhưng không ngờ rằng hắn đã chắc chắn đến bảy phần. Bây giờ hắn ta thực sự tò mò.

Hắn ta cho rằng chuyện này đã đủ bí mật, thực sự không thể hiểu làm cách nào mà Vương Thủ Triết phát hiện ra nó.

Hắn ta gõ bàn: “Lão đệ à, ngươi nói thật đi, rốt cuộc lão ca đã để lộ sơ hở ở đâu?”

Vương Thủ Triết hiểu rõ, với sự chú trọng của Long Vô Kỵ về vấn đề này, nhất định sẽ không cho phép mình lừa hắn ta.

Ngay lập tức, hắn nói ra đầu đuôi gốc ngọn: “Thực ra không phải Long lão ca để lộ sơ hở ở đâu, mà xu thế chung đã đến. Thủ Triết chỉ nhạy bén hơn người thường một chút, nên mới phát hiện trước có điều không ổn.”

“Nói chi tiết đi.”

Long Vô Kỵ không thể tin được mọi chuyện lại đơn giản như vậy.

“Nếu lão ca muốn biết thì Thủ Triết đương nhiên không dám giấu giếm.” Vương Thủ Triết thuận thế ngồi xuống, sắp xếp lại ngôn từ:

“Ở biên cương của Lũng Tả quận, mới khai khẩn đất hoang có hơn một ngàn năm. Nhìn chung xung đột giữa các thế gia vẫn chưa nghiêm trọng, nên những năm qua phát triển tương đối ổn định, ít có sự thay đổi lớn về mô hình. Nhưng những năm gần đây, Thủ Triết nhận thấy tình hình ở Lũng Tả quận đã bắt đầu thay đổi.”

“Đầu tiên, người đứng đầu Trường Ninh vệ thành là Hạ Hầu Hoằng Đức đã bị thuyên chuyển. Chưa đầy hai năm nữa, nhiệm kỳ hai mươi năm của thành thủ Định Nam vệ sẽ kết thúc, cũng sẽ bị thuyên chuyển.” Vương Thủ Triết nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, cổ họng nóng rát, tiếp tục nói:

“Nếu chỉ như thế này thì không sao, nhưng trong vòng chưa đầy ba năm, thành thủ của Trấn Trạch vệ đã bị sa thải vì sơ suất… Mười năm gần đây, chuyện như thế này đã xảy ra không chỉ một lần.”

“Hơn nữa những năm qua, mâu thuẫn giữa Đạm Đài thị và Thác Bạt thị ở Đông Hải vệ ngày càng trở nên gay gắt. Ta khó có thể không suy đoán có kẻ đứng sau hàng loạt chuyện này.” Vương Thủ Triết thở dài:

“Lại liên tưởng tới tình hình biến đổi khó lường ở trong kinh thành, đương nhiên là sẽ có một số phỏng đoán.”

Nghe được những lời này, Đỗ Thiên Cương còn chưa có phản ứng gì nhưng Tưởng Ngọc Tùng lại không khỏi hơi thay đổi sắc mặt.

Mặc dù Vương Thủ Triết chỉ nói một vài câu đơn giản, nhưng nó cho ông ta cảm giác rằng hắn biết toàn bộ tình hình của Lũng Tả quận như mu bàn tay của mình. Để làm được điều này, nếu không có một mạng lưới tình báo đủ mạnh, cái nhìn sâu sắc cực kỳ nhạy bén, hoàn toàn là không thể tra ra.

Hơn nữa, những gì Vương Thủ Triết nói, đơn độc nói ra bất kỳ một chuyện trong đó đều trông có vẻ bình thường, e rằng ngay cả những thế gia địa phương đó có thể không cảm thấy có vấn đề, nhưng Vương Thủ Triết, một người ở Trường Ninh xa xôi đã nhận ra vấn đề rồi.

Cái nhìn sâu sắc và cảm giác tiên tri đáng sợ như vậy khiến người ta rợn tóc gáy.

Ngay cả Long Vô Kỵ cũng trầm tư: “Thế nhưng ngươi vẫn chưa nói, chuyện này liên quan gì đến bang Giao Long của ta?”

“Trên danh nghĩa bang Giao Long là một thương hội, nhưng trên thực tế là chiếm giữ đường thủy, độc quyền quản lý công việc kinh doanh, quyền lực trải dài trên khu vực An Giang của một số quận. Thành thật mà nói, chuyện này chỉ dựa vào một mình Long lão ca thì rất khó thực hiện. Vì vậy ta đoán, sau lưng ngài cũng có kẻ chống lưng.”

Khi đang nói, Vương Thủ Triết đã liếc nhìn Long Vô Kỵ, thấy hắn ta không có phản ứng gì nên nói tiếp: “Những năm trước, bang Giao Long không phát triển ra hướng ngoại là bởi vì trên biển cũng có các bang phái hùng mạnh, hai bên tự có hiểu biết ngầm.”

“Bây giờ, bang Giao Long đang nhìn chằm chằm vào Đông Cảng, thậm chí còn có ý đồ đưa liên minh thông gia của Vương thị ta vào dưới quyền chỉ huy của mình. Nếu chỉ nói rằng đó là vì chút quyền lợi của Vương thị ta thì trọng lượng không đủ. Vì vậy, Thủ Triết đánh bạo đoán rằng, mục đích thực sự của bang Giao Long thực ra là ở trên biển. Mà điều này, chắc hẳn cũng liên quan đến âm mưu của kẻ đứng sau đó.”

Nói đến đây, Vương Thủ Triết thở dài, chắp tay với Long Vô Kỵ rồi cười khổ: “Vương thị của ta chỉ là một thế gia thất phẩm, xét về đại cục không đáng để ý tới… Xin hãy bỏ qua cho bọn ta đi.”

“Xin hãy bỏ qua? Ha ha, ngươi nói thật thú vị, Thủ Triết lão đệ thực sự thông minh hơn người, ý vị tuyệt vời.” Long Vô Kỵ bật cười:

“Tuy nhiên, ngươi vẫn đánh giá thấp tầm quan trọng của Trường Ninh vệ rồi. Mặc dù nơi đây xa xôi, phía đông có thể mở rộng thế mạnh của biển, phía tây có thể ngăn chặn tuyến An Giang, phía nam có thể mở rộng lãnh thổ vô hạn bên ngoài ngoại vực. Là một miếng đất kho báu hiếm có để kiến công lập nghiệp. Nơi này, lão ca của ngươi là ta nhất định phải có được.”