Chương 881: Ta là gia gia của ngươi (3)
Suy cho cùng, mặc dù những tính toán trước đó của hắn ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền, nhưng cuối cùng cũng không thể che giấu được những người có lòng điều tra. Hành động của hắn ta tuy hơi có hại cho thanh danh, sau này sẽ khá khó để lấy thê tử. Nhưng hắn ta cũng đã dựng lên biển hiệu một lời nói ra nhất định phải thực hiện, gián tiếp cho mọi người thấy tương kế tựu kế của hắn ta chỉ là bất lực và tự bảo vệ mình.
Đến tận bây giờ, ngay cả Vương Thủ Triết cũng không thể thật sự hiểu được Tiền Học Hàn, chỉ đành thận trọng đối xử qua lại.
Những nhân vật như vậy, sao có thể bị Mạc thị nhỏ bé dắt mũi cơ chứ?
Hắn ta thuận tiện mời khách kết bạn với Vương Thất Hải, việc này không những giải quyết được mâu thuẫn mà còn tặng cho Mạc thị một đòn, cảnh cáo họ phải tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của mình.
Ngay sau đó, có người đã dọn dẹp hiện trường và thay đổi bàn ăn khác.
Lần này, Tiền Học Hàn không còn nghe theo sự sắp xếp của Mạc thị nữa, giống như chủ nhà đã giành lấy quyền chủ động.
Về phần đám Mạc thị bị giọng khách át giọng chủ, bây giờ có nỗi khổ cũng không nói ra được, dù sao cũng là bọn họ tính kế trước nên vốn đuối lý.
Hơn nữa, cho dù bọn họ không đuối lý thì khi đối mặt với sự “càn quấy” của gia chủ Tiền thị, họ chỉ đành tận hứng đi theo hắn ta.
Tiền Học An xoa dịu đám Vương Thất Hải giống như gió xuân trước, sau đó đàng hoàng đến trước mặt Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ, cúi sâu nói: “Thủ Triết gia chủ, Lung Yên lão tổ. Trước đó không phải là vãn bối đãi khách, chỉ vì khách đi theo chủ, vãn bối cũng không tiện chủ trương.”
“Cái bàn lớn mới này mới là thanh toán riêng của vãn bối, cho dù hai ngài không để ý, cho vãn bối mượn mười cá lá gan cũng không dám để cho hai ngài chịu thiệt ngồi ở vị trí thấp.”
“Cái gì?”
Đám gia chủ Mạc thị và đám Vương Thất Hải kinh ngạc nhìn một màn này.
Đặc biệt là Mạc thị, lại càng khó hiểu. Lúc nãy không phải đã giới thiệu đó là một thế gia thất phẩm sao? Đường đường là gia chủ của Tử Phủ ngũ phẩm, tại sao lại kính nể bọn họ như vậy?
“Học Hàn gia chủ, hai người này… rốt cuộc…” Gia chủ của Mạc thị vội vàng tiến lên, hơi trầm giọng hỏi: “Chẳng lẽ… lúc nãy ta đã thất lễ sao?”
“Lão Mạc à lão Mạc.” Tiền Học Hàn đổi xưng hô với hắn ta, nhân cơ hội nói: “Ngươi ấy à, thật sự cần phải đánh bóng mắt và cảnh giác cao độ. Thủ Triết gia chủ của bọn ta là núi cao sừng sững sâu kín như vậy, phong thái phi thường, lại không lọt vào mắt của ngươi?”
Sau đó, hắn ta bỏ qua sự ngạc nhiên của gia chủ Mạc thị, cung kính mời Lung yên lão tổ ngồi vào vị trí đầu, đồng thời để Vương Thủ Triết ngồi lên ghế khách thứ hai.
Sau khi sắp xếp lại một chút, mọi người ngồi xuống chiếc bàn tròn lớn.
Tuy nhiên, hắn ta cũng tuân thủ nguyên tắc của Vương Thủ Triết là không muốn quá đề cao, chỉ giới thiệu lại một lượt, đây là Thủ Triết gia chủ của Trường Ninh Vương thị ở Lũng tả, Lung Yên lão tổ là lão tổ của gia tộc.
Giữa những câu nói, mơ hồ chỉ ra một số điểm mà Vương thị khác với những thế gia thất phẩm bình thường.
Vừa nghe nói đó là Trường Ninh Vương thị ở Lũng Tả, Vương Thất Hải không khỏi nhíu mày: “Vị huynh đài này, vừa rồi ta nghe thấy gia chủ của Tiền thị gọi ngươi là… Thủ Triết gia chủ? Ngươi tên là Vương Thủ Triết? Rốt cuộc là chữ Thủ nào? Chữ Triết nào vậy?”
Làm gì có chuyện Vương Thủ Triết không biết hắn ta đang nghĩ gì, nhưng việc đến nước này cũng không việc gì phải giấu giếm nữa. Trước khi hắn đến, hắn thật sự không nghĩ tới việc đến Mạc Nam Vương thị thăm người thân hay gì đó.
Tuy nhiên, lại tình cờ gặp gỡ, hắn cũng không già mồm để cố tình che giấu nữa. Ngay lập tức, Vương Thủ Triết cười nói: “Thủ trong tuân thủ mong muốn lúc đầu, Triết trong biết nhìn người là bậc minh triết.”
“Ầm!”
Dường như Vương Thất Hải cảm nhận được có một trận sấm sét đánh xuống, làm cho hắn ta có chút choáng váng, sắc mặt trắng xanh, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Đồng bọn ở bên cạnh kinh ngạc nói: “Tam thập cửu công tử… hình như chữ Triết trong tên của vị nhân huynh này với gia gia của ngươi có hơi khác nhau.”
“Câm miệng!” Vương Thất Hải đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn ta: “Ngươi không nói chuyện, không ai nói ngươi câm đâu.” Sau đó, hắn ta nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết với ánh mắt không mấy thiện cảm:
“Huynh đài à, ngươi cố ý đến làm trò đùa tiêu khiển cho bổn thiếu gia à?”
“Ầy, ta cũng nghĩ là trùng hợp.” Vương Thủ Triết cười nói: “Nhưng không có cách nào khác, ai dám thay đổi sự sắp xếp của các chữ lót do lão tổ tông truyền lại chứ?”
“Trường Ninh Vương thị ở Lũng Tả bọn ta là nhánh của Lũng Tả Vương thị, mà Lũng Tả Vương thị là nhánh của Đại Càn Vương thị… Dựa theo chữ lót Thất này của ngươi, căn cứ theo truyền thống, ngươi có thể sắp xếp ta theo tộc của mình thì ngươi phải gọi ta một tiếng Tứ gia gia.”
“Tứ gia gia? Đậu má…” Mặt Vương Thất Hải đỏ bừng, tức giận đến khô khốc, định chửi ầm lên nhưng hình như đã nghĩ ra điều gì nên vội vàng nuốt lời chửi thề vào trong bụng.
Thế gia có các quy tắc của thế gia và thế gia càng cổ xưa thì các quy tắc càng nghiêm ngặt. Một gia tộc đã lưu truyền hàng nghìn năm chắc chắn sẽ có nhiều nhánh khác nhau, cách xác định thế hệ đương nhiên phụ thuộc vào chữ lót.