Chương 902: Phi Phi! Ngươi đánh không lại nàng đâu (2)
Vương Thủ Triết thản nhiên cười, thành khẩn nói: “Mạc thị và Trường Ninh Vương thị ta không có quan hệ sâu sắc gì, Tông Hạo gia chủ không cần kiêng dè cách nghĩ của ta, phóng tay làm là được.”
“Đã vậy, Tông Hạo hiểu rồi.”
Vương Tông Hạo khẽ híp mắt, tựa hồ có quyết đoán gì đó.
…
Vào lúc này, trong Mạc Nam quận thành, trong một phòng bao tửu lầu có điều kiện tao nhã, hai vị nữ tử trẻ đang ngồi đối diện.
Trên bàn giữa hai người đặt hai bình rượu mạnh và một số xâu thịt nướng sẵn, mùi cay xộc lên mũi khiến dạ dày mở rộng.
Bên trái bàn, một nữ tử trẻ mặc hồng y như lửa đang ngồi, dáng vẻ anh khí bất phàm, rất có khí thế của nữ trung hào kiệt.
Nữ tử trẻ này không phải ai khác mà chính là thiên kiêu trong lớp trẻ của Mạc Nam Hoàng Phủ thị – Hoàng Phủ Phi Phi.
Người ngồi bên phải bàn là một nữ tử mặc váy dài màu băng lam.
Eo nàng ta giắt một thanh bảo kiếm cấp Linh khí được gia công tinh mỹ, tóc dài chấm eo, khí chất bất phàm, chỉ là trên gương mặt xinh đẹp phảng phất một tia lo lắng xua không đi.
“Uyển Thu.” Hoàng Phủ Phi Phi nâng ly rượu ra hiệu với nàng ta, “Cả ngày nay ngươi cứ ủ rũ không vui, hỏi ngươi làm sao cũng không nói, còn xem ta là bằng hữu không? Trước đây còn tưởng tên Nhị thế tổ hỗn đản Vương thị kia ức hiếp ngươi, ta còn cố ý tẩn hắn một trận.”
Hóa ra nữ tử mặc váy dài màu băng lam này chính là Mạc Uyển Thu.
“Phi Phi, ta vì chút chuyện riêng, không có liên quan gì tới tên Vương Thất Hải đó.” Mạc Uyển Thu lắc đầu nói, “Chuyện này ngươi thật sự không cần lo.”
“Ngươi là bằng hữu của ta, chuyện của ngươi chính là chuyện của ta. Ai không biết Hoàng Phủ Phi Phi ta luôn trọng tình nghĩa nhất!” Hoàng Phủ Phi Phi bất chợt chớp mắt, bừng tỉnh nói, “Lẽ nào có người trong Lũng Tả Học Cung ức hiếp ngươi? Khó trách ngươi không cho ta quản, là sợ ta không quản được sao?”
“Hắc hắc, lần trước ở Mạc Nam Học Cung tìm người đánh nhau đánh đến nghiện. Cũng được, dù sao ta rảnh cũng rảnh rồi, tới Lũng Tả Học Cung chơi với ngươi. Thuận đường…”
“Không cần!” Mạc Uyển Thu vội vàng ngăn nàng lại, “Ngươi đừng làm loạn! Ngươi không phải là đối…”
“Ngươi muốn nói ta không phải là đối thủ của người đó?” Hoàng Phủ Phi Phi chau mày, tỏ vẻ không tin, “Người đó là nam hay nữ? mấy tuổi?”
Tuy nàng tự kiêu nhưng cũng biết trong Học Cung tàng long ngọa hổ, cao thủ như mây, dĩ nhiên nàng không đánh lại một số thiên kiêu lớn tuổi hơn.
“Là một nữ tử, mới hai mươi tuổi…” Mạc Uyển Thu bất đắc dĩ nói.
“Nữ tử hai mươi tuổi?” Hoàng Phủ Phi Phi cười lạnh, “Vậy chẳng phải nhỏ hơn ta ba tuổi sao? Uyển Thu, ngươi xem thường ta như vậy…Cho rằng ta sẽ đánh không lại người nhỏ tuổi hơn ta?”
“Không phải…Ngươi hiểu lầm rồi. Chuyện này không trách Ly Dao tiểu thư, muốn trách chỉ trách Uyển Thu không đủ tư chất, ngay cả tư cách làm người nối gót của nàng cũng không có.” Mạc Uyển Thu xụ mặt, ánh mắt tối tăm không có ánh sáng, “Phi Phi, thật sự không phải xem thường người. Ly Dao tiểu thư chính là đại thiên kiêu, ta đã từng tận mắt thấy nàng giao tranh với trưởng lão Thiên Nhân cảnh trung kỳ, tuy cuối cùng vẫn thua nhưng cũng khiến trưởng lão bị thương. Ta đã bị phong thái hôm đó của nàng khuất phục mới muốn làm người nối gót của nàng, đáng tiếc…”
Đại thiên kiêu? Giao tranh với Thiên Nhân cảnh trung kỳ?
Hoàng Phủ Phi Phi cứng đờ cảm xúc, tựa hồ hơi choáng, sau một lúc, ánh mắt nàng sáng lên: “Hóa ra là đại thiên kiêu, chẳng trách lại hò hét khoe khoang như vậy. Bổn tiểu thư đã sống hơn hai mươi năm, chưa từng gặp đại thiên kiêu…Lần này ta đưa ngươi tới Lũng Tả Học Cung, thuận tiện chiêm ngưỡng sự lợi hại của đại thiên kiêu. Uyển Thu, khi nào ngươi quay về Lũng Tả Học Cung?”
“Ài, sau hội đấu giá lần này ta sẽ về Học Cung, nếu ngươi muốn đi với ta thì đi nhưng tuyệt đối đừng gây thị phi.” Mạc Uyển Thu thở dài.
Nàng biết Hoàng Phủ Phi Phi không phải người sống yên ổn nên mới không chịu nói cho nàng biết chân tướng. Mạc Uyển Thu rất hiểu tuy Phi Phi lợi hại nhưng vẫn kém xa so với Ly Dao tiểu thư.
“Sau hội đấu giá? Uyển Thu, ngươi nhìn trúng bảo vật gì sao?” Hoàng Phủ Phi Phi tò mò hỏi.
Mạc Uyển Thu thoáng do dự, sau đó nghiêm chỉnh nói: “Phụ thân ta đã thuyết phục hội trưởng lão, quyết định dòng tài chính trong kho đấu giá Vô Cực bảo đan cho ta, giúp ta nâng cấp huyết mạch thiên kiêu.”
“Theo lý mà nói gia tộc phát triển vẫn chưa tới mức độ có thể bồi dưỡng Tử Phủ cảnh, xuất ra một thiên kiêu cũng lãng phí. Có điều phụ thân cho rằng nếu ta có thể trở thành thiên kiêu sẽ có thể nghĩ cách trở thành người nối gót của Ly Dao tiểu thư. Có một đại thiên kiêu làm chủ thượng, Mạc Nam Mạc thị cũng xem như có hậu đài, có thể khiến một số kẻ lang sói kiêng dè. Huống hồ ta là đệ tử Học Cung, có đãi ngộ thiên kiêu cộng thêm sự ủng hộ tài nguyên của gia tộc, có thể đi Tử Phủ chi lộ cho gia tộc trước thời hạn. Sau khi suy nghĩ đúc kết lại, gia tộc cho rằng xứng đáng bỏ ra.”
“Vô Cực bảo đan, đó là thứ tốt.” Hai mắt của Hoàng Phủ Phi Phi cũng sáng lên, “Chỉ đáng tiếc giá quá đắt, hơn nữa cũng có hạn chế đối với việc nâng cấp huyết mạch của ta. Uyển Thu, không ngờ Mạc thi ngươi đang phát triển cấp tốc, còn có thể tích cóp ra một khoản tiền lớn như vậy.”