Chương 905: Vào tay! Vô Cực bảo đan (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 905: Vào tay! Vô Cực bảo đan (1)

“Vâng, lão tổ.” Vương Thủ Triết gật đầu đồng ý.

Tuy Uẩn Phách đan trân quý nhưng dễ tìm hơn nhiều so với Vô Cực bảo đan. Với nội tình hiện nay của Vương thị, chỉ cần nguyện ý nghĩ cách, tóm lại vẫn có thể có được không ít, không nhất thiết phải mua ở đây.

Có điều, Vương Thủ Triết không cần Linh đan này, không có nghĩa là gia tộc khác không cần.

Ba mươi viên ba mươi vạn thuộc mức giá thấp, còn có không ít không gian tăng lên. Chẳng mấy chốc, giá đấu đã được nâng tới ba mươi tám vạn, cuối cùng được người khác dùng bốn mươi mốt vạn càn kim chốt hạ.

Trong lúc đó, Mạc Nam Vương thị cũng ra tay đấu giá thử, chỉ là khi ở mức ba mươi bảy vạn đã từ bỏ. Hiển nhiên, bọn họ cũng muốn tiết kiệm tiền, chốt được thứ mình muốn.

Sau khi Uẩn Phách đan được mang đi, món đấu giá tiếp theo cũng được mang lên.

Đấu giá sư tuần tự bắt đầu giới thiệu: “Pháp bảo trung phẩm ‘Truy Nguyệt Thương’ một cây, giá khởi điểm năm mươi vạn càn kim.”

Trong hội đấu giá có cấp bậc vệ thành, pháp bảo trung phẩm đã xem như là món chính nhưng không ngờ ở đây lại chỉ có thể được tính là sản phẩm thông thường.

Đối với Tử Phủ thế gia mà nói, tu sĩ Thiên Nhân cảnh trong gia tộc, ít thì mười mấy, nhiều thì mấy chục. Mà uy lực của pháp bảo trung phẩm cũng vượt xa một bậc lớn so với pháp bảo hạ phẩm, trong tranh đấu đồng giá sẽ có ưu thế không nhỏ.

Thiên kiêu Thiên Nhân cảnh của Tử Phủ thế gia thông thường vốn sẽ chuẩn bị pháp bảo trung phẩm hộ thân, một số trưởng lão lợi hại hơn cũng có thể chuẩn bị pháp bảo trung phẩm, tăng thêm sức chiến đấu.

Đồ là đồ tốt, trong tình huống tài lực cho phép, Vương Thủ Triết cũng sẽ đấu giá bổ sung làm nội tình gia tộc. Chỉ đáng tiếc, hôm nay chắc chắn phải bỏ lỡ Truy Nguyệt Thương rồi.

Sau một tràn gọi giá, “Truy Nguyệt Thương” đã được bán ra với giá bảy mươi bảy vạn.

So với mức giá năm mươi chín vạn trước đấy Vương Thủ Triết chốt được pháp bảo trung phẩm “Tử Điện bảo kiếm”, còn cao hơn một bậc lớn. Có thể thấy nội tình giữa Tử Phủ thế gia và thế gia Thất phẩm hoàn toàn khác nhau.

Đương nhiên, điều này có liên quan rất lớn đến việc các thế gia khác đã nể mặt hắn mà rút khỏi cạnh tranh khi hắn đấu giá Tử Điện bảo kiếm.

Trong lúc suy tư, “Truy Nguyệt Thương” đã được lấy xuống, món đấu giá tiếp theo cũng được mang lên.

Đó là một cây trường cung màu lam khói, toàn thân đều được khắc ấn ký tự huyền ảo, có lưu quang chớp lóe nhàn nhạt. Bên trường cung còn có một túi tiễn, bên trong chứa hàng loạt mũi tên thon dài.

“Linh khí thượng phẩm loại cung – ‘Định Huyền’, kèm theo mười tám mũi tên nguyên bộ, giá khởi điểm ba mươi vạn càn kim.” Hiển nhiên đấu giá sư Thiên Nhân cảnh trong hội đấu giá thuộc lòng thông tin của tất cả sản phẩm đấu giá, thuận miệng giới thiệu, “Mọi người đều biết Linh khí thượng phẩm vốn hiếm có, Linh khí thượng phẩm loại cung càng hiếm có…”

“Đây…”

Vương Thủ Triết chớp mắt, nhất thời ngứa ngáy.

Hắn cực kỳ giỏi, cũng rất thích tiễn thuật, chỉ là sau khi thăng cấp Linh Đài cảnh, cung tiễn phàm phẩm đã không còn tác dụng lớn.

Bởi vậy, khi hắn khổ tu tiễn thuật vẫn luôn tìm kiếm Linh khí loại cung tiễn. Dù sao thì hắn là một tu sĩ Huyền Vũ hệ khống chế thực vật, so với cận chiến, dùng cung tiễn chiến đấu từ xa sẽ càng có ưu thế hơn.

Nhưng vấn đề ở chỗ Linh cung hạ phẩm bình thường không lọt được vào mắt hắn, cũng không muốn tạm bợ. Nhưng Linh khí loại cung thượng phẩm lại cực kỳ ít…

Lung Yên lão tổ hiểu Vương Thủ Triết, vừa thấy biểu cảm này của hắn đã sáng tỏ trong lòng.

Đôi lông mày xinh đẹp bên ngoài mạn che của bà khẽ chau lên: “Nếu giá cả phù hợp, Thủ Triết cứ giành lấy nó. Linh khí này rất có ích để Vương thị ta khai hoang. Nếu lỡ không đủ tiền, có thể cầm cố một hai món bảo vật khác trước.”

Vương Thủ Triết thoáng suy xét rồi gật đầu.

Bây giờ vừa hay Linh khí phù hợp cho hắn sử dụng không nhiều, nếu chốc nữa giá đấu không vượt quá sáu mươi vạn, hắn lập tức chốt món này. Linh khí thượng phẩm sẽ không lỗi thời, cho dù tương lai món Linh cung này bị hắn đào thải cũng có thể cho tiểu bối trong gia tộc tiếp tục sử dụng.

Đây là điểm khác giữa gia tộc và tán tu, mỗi một món đồ mua về đều sẽ không lãng phí, trong gia tộc có rất nhiều tộc nhân gào khóc đòi ăn.

“Ba mươi vạn càn kim.” Vương Thủ Triết đưa ra quyết định, nhanh chóng mở giá.

Sau khi giá tăng lên, cuối cùng khi Vương Thủ Triết hô đến bốn mươi vạn lại rất thuận lợi lấy được Linh khí thượng phẩm “Định Huyền”.

Kết quả này khiến hắn hơi giật mình.

Nhưng nghĩ kỹ thì hắn cũng hiểu. Một là phần lớn người có mặt ở đây đều là thế gia Ngũ phẩm, Lục phẩm, lực chiến chủ yếu trong nhà đều lấy trưởng lão Thiên Nhân cảnh làm chính.

Món Linh khí thượng phẩm này dù tốt, uy lực nhiều nhất cũng chỉ ngang ngửa với pháp bảo hạ phẩm, giá cả tương tự, bọn họ chắc chắn càng muốn mua pháp bảo hơn.

Dù sao thì cũng không phải gia tộc nào cũng giống như Trường Ninh Vương thị, số lượng thiên kiêu nhiều như vậy, mỗi người đều có tư cách nắm giữ Linh khí thượng phẩm.

Hai là lần này mọi người tới đều có mục đích, có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền thì tiết kiệm.

Kết quả như vậy lại hời cho Vương Thủ Triết, đoạt được bảo vật mình muốn với mức giá khá thấp.