Chương 907: Vào tay! Vô Cực bảo đan (3)
Lão giả đấu giá sư nhàn nhạt liếc nhìn phòng bao của Vương Thủ Triết: “Người đã có huyết mạch tam trọng không kiến nghị sử dụng, hiệu quả rất thấp.”
“Dám hỏi đại sư, rốt cuộc thấp cỡ nào?” Vương Thủ Triết lại hỏi.
“Khoảng cách giữa huyết mạch tam trọng sơ đoạn đến huyết mạch tam trọng trung đoạn, chỉ có thể có hiệu quả từ hai tới ba phần, bởi vậy mức tương xứng khá kém.” Tuy lão giả đấu giá sư hơi mất kiên nhẫn nhưng vẫn trả lời, ngừng một lúc rồi hỏi, “Còn có vấn đề khác không?”
“Đa tạ đại sư đã giải đáp.” Vương Thủ Triết khách khí cảm tạ, trong lòng lại cảm khái, suy cho cùng vật này vĩnh viễn không bằng huyết cổ Giá Y vua.
Khi xưa, con huyết cổ Giá Y vua đó đã thăng cấp huyết mạch của hắn từ tam trọng sơ đoạn đến tam trọng trung đoạn.
Có điều cũng đủ rồi.
Dù sao bây giờ Vương Thủ Triết hắn đã là huyết mạch tam trọng đỉnh phong, chỉ thiếu một bước mà thôi.
Lúc này, lão giả đấu giá sư mới nói: “Tiếp tục đấu giá ‘Vô Cực bảo đan’, giá khởi điểm hai trăm vạn càn kim, mỗi lần gọi giá không thấp hơn mười vạn càn kim.”
“Hai trăm năm mươi vạn.” Mạc Nam Mạc thị mở miệng đầu tiên, dứt khoát nâng lên năm mươi vạn, không cho người khác có cơ hội kiếm giá hời.
“Hừ, hai trăm sáu mươi vạn.” Bên Tả Khâu thị truyền ra giọng nói.
“Hai trăm bảy mươi vạn.” Vương Thủ Triết cũng tham gia chiến đấu.
“Hai trăm tám mươi vạn.”
“Ba trăm vạn!” Tả Khâu thị lạnh tanh quát lên.
Đưa ra cái giá này đã khiến rất nhiều gia tộc đập bồ nội tình từ bỏ ý nghĩ tham chiến. Vô Cực bảo đan thông thường đạt tới ba trăm vạn đã là giá cấp bách, đã mất đi tính tương xứng.
Trong phòng bao của Mạc Nam Mạc thị, gia chủ Mạc thị nói với Mạc Uyển Thu: “Uyển Thu, giới hạn mà hội trưởng lão trong gia tộc phê chuẩn là ba trăm ba mươi vạn, vi phu có thể bổ sung riêng thêm hai mươi vạn. Vượt qua mức giá này…”
Mạc Uyển Thu hiểu chuyện gật đầu nói: “Phụ thân người yên tâm, nếu như vậy tức là Uyển Thu vô duyên rồi.”
“Được.” Gia chủ Mạc thị tiếp tục ra giá, “Ba trăm ba mươi vạn.”
“Các ngươi…”
Trong phòng bao của Tả Khâu thị, vị công tử ca đó hoàn toàn không ngờ chỉ là một thế gia Lục phẩm lại dám phá giá nhiều như vậy?
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi nhưng vẫn nghiến răng, gọi giá: “Ba trăm bốn mươi vạn.”
“Ba trăm năm mươi vạn.” Mạc thị tiếp tục tăng giá.
Khi Tả Khâu thị muốn tăng giá, trưởng lão Thiên Nhân cảnh bên cạnh nhắc nhở: “Thất Thập Cửu thiếu gia, mức phá giá này quá cao rồi. Chi bằng dừng tay thôi, nghĩ cách khác đi. Tuy Vô Cực bảo đan trân quý hiếm có nhưng suy cho cùng vẫn có thể nghĩ cách có được.”
Thế gia Tứ phẩm quả thực có tiền nhưng dù có nhiều cỡ nào cũng không phải là gió lớn quét tới. Hơn nữa hễ là thế gia Tứ phẩm, nhân khẩu đều cực kỳ lớn, chi nhánh gốc rễ vô số, các loại quy tắc cũng rất nhiều, càng không thể làm loạn.
“Lại gọi thêm một vòng, ta bỏ thêm tiền riêng vào.” Tả Khâu công tử tỏ vẻ tức giận, “Nếu không lấy được thì bỏ.”
“Ba trăm sáu mươi vạn!” Tiếng hét giá của Tả Khâu công tử vang lên. Nếu Mạc thị đáng chết đó vẫn còn muốn thì phải bỏ ra ba trăm bảy mươi vạn, bỏ ra thêm hai mươi vạn có thể đảm đương nổi hay không còn là vấn đề.
Gia chủ Mạc thị nghe vậy, thở dài: “Tả Khâu công tử, ngài thắng rồi.”
Sau khi nói xong, ông ta áy náy nhìn Mạc Uyển Thu, bản thân đã cố hết sức rồi nhưng cuối cùng vẫn không bằng với thế gia Tứ phẩm người ta, một công tử ca tùy tiện xuất hiện.
Mạc Uyển Thu cũng ảm đạm ánh mắt, khó giấu vẻ thất vọng. Lần đấu giá này thất bại đã cho nàng đả kích không nhỏ. Làm sao cũng không ngờ lại có thể tranh giá đến mức này.
“Ha ha, không biết lượng sức.” Tả Khâu công tử cười lạnh hai tiếng, khóe miệng cong lên một ý cười.
Tuy phá giá đến mức hắn nôn máu nhưng cuối cùng vẫn lấy được Vô Cực bảo đan. Mà chỉ cần có thể lấy được Vô Cực bảo đan, mọi thứ đều xứng đáng.
Thế nhưng vào lúc hắn cho rằng Vô Cực bảo đan đã vào trong túi, Vương Thủ Triết lại thản nhiên mở miệng: “Ba trăm bảy mươi vạn.”
“Cái gì?” Tả Khâu công tử đột nhiên biến sắc, tức giận hét lên, “Ngươi ngươi ngươi…Ngươi là thứ…”
“Nhắc nhở Tả Khâu công tử chủ ý ngôn từ.” Vương Thủ Triết cười lạnh một tiếng, “Tranh giá bình thường, đừng quấy loạn trật tự.”
Tả Khâu công tử giật mình, lập tức nhớ tới lời nhắc nhở của lão giả đấu giá sư ban nãy, chỉ đành miễn cưỡng đè nén cơn giận.
Chỉ là mức giá ban nãy đã là giới hạn của hắn rồi, cộng thêm hai mươi vạn trên cực hạn…
Hắn nghiến răng, chỉ có thể lựa chọn trầm mặc không nói.
Lão giả đấu giá sư thấy vạy, dĩ nhiên trong lòng đã biết, bình tĩnh bắt đầu tính thời gian: “Ba trăm bảy mươi vạn lần một…Ba trăm bảy mươi vạn lần hai…Ba trăm bảy mươi vạn lần ba, thành giao! Chúc mừng vị công tử này đạt được ‘Vô Cực bảo đan’.”
Với tâm trí của Vương Thủ Triết, khoảnh khắc này cũng sinh ra một cỗ cảm giác nhẹ nhõm và vui sướng.
Xem như là đã mua được Vô Cực bảo đan rồi.
Trước đây hao hết tâm sức kiếm tiền vì gia tộc, nâng cao các loại sản xuất, xem như đã có thành quả.
Tuy nhiên ở giữa có một số chuyện ngoài ý muốn nhưng cuối cùng vẫn bị hắn dùng tiền đè người, đè sấp xuống. Tổng chi tiêu cũng không đến cực hạn mà hắn có thể chịu được.