Chương 916: Thủ Triết không phải người dễ chọc (2)
“Ý của Thủ Triết ngươi là…” Lung Yên lão tổ khẽ chau mày, “Ngươi định giá họa cho chuẩn đế tử bên tốp Long Vô Kỵ?”
“Thiên kiêu thánh địa Tào Ấu Khanh trước giờ có tính cách nóng nảy trung thành tận tụy, diệt trừ dị kỷ vì chuẩn đế tử sau lưng cũng hợp tình hợp lý.” Vương Thủ Triết lộ ra ý cười trong mắt, “Ai bảo vị tiên tử kia ẩn nấp đã lâu, lén lén lút lút không biết dở trò quỷ gì? Khiến bà ta bận rộn một phen cũng là chuyện tốt. Không được thì chúng ta cũng có thể khuấy nước.”
“Mà lần này, Thiên Diễm muốn dùng quỷ kế trói chặt Vương thị chúng ta, dĩ nhiên cũng không thể khi không hưởng lợi được.”
Lung Yên lão tổ thoáng trầm ngâm: “Thủ Triết, kế thì hay đấy. Nhưng ta và Tào Ấu Khanh chỉ mới giao đấu một lần, e là rất khó mô phỏng chiêu thức tinh túy của bà ta. Đặc biệt là Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý của bà ta, ta chỉ có thể mô phỏng một chút hàm ý, sợ là rất khó biến giả thành thật.”
“Lão tổ, Tào Ấu Khanh chính là thiên kiêu thánh địa, nếu bà ta giết người thì há dám bạo lộ chân tướng?” Vương Thủ Triết cười khẽ nói, “Nếu ta là Tào Ấu Khanh, dĩ nhiên sẽ cố hết sức ẩn giấu thân phận và Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý của mình. Chỉ là trong lúc bất cẩn bị ép bạo lộ ra chút manh mối. Như vậy mới là hợp tình hợp lý nhất. Nào có cần lão tổ sử dụng hết toàn bộ Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý.”
“…” Lung Yên lão tổ cạn lời, trong lòng không khỏi sinh ra chút đồng cảm với Tào Ấu Khanh. Bà ta đang yên đang lành, sao lại chọc phải Thủ Triết chứ.
Nghĩ đến kết cục của những kẻ thù trước đây của Vương thị…Tào Ấu Khanh chắc chắn sẽ hối hận về hành vi của mình. Còn có yêu nữ Thiên Diễm kia, khả năng cao cũng sẽ không có kết cục tốt.
Vào lúc này, Vương Thất Hải xem như là được cho vào rồi, hắn tiếc hận nói: “Tứ gia gia, sao Thiên Diễm tiên tử tới chưa bao lâu đã đi rồi?”
“Thất Hải, ngươi tới đúng lúc lắm.” Vương Thủ Triết vỗ vai hắn nói, “Có chuyện quan trọng cần tên hỗn thế tiểu ma vương như ngươi làm, phải dùng tới một số hồ bằng cẩu hữu của ngươi.” Sau đó, hắn truyền âm lẩm bẩm vài câu.
“Cái gì?”
Vương Thất Hải tức giận, “Tả Khâu Thanh Vân dám dùng cách uy hiếp, bức ép Thiên Diễm tiên tử gặp riêng?”
…
Cùng lúc đó.
Ở phía tây Mạc Nam quận thành, có một trang viên với diện tích không nhỏ tên là “Kiềm Viên”.
Khu vườn này là một khu vườn đặc biệt do Tả Khâu thị ở Mạc Nam quận xây dựng, nó chuyên dùng để các tộc nhân ở lại khi đến làm việc.
Là một thế gia tứ phẩm cổ kính được truyền lại gần hai nghìn năm, tuy ảnh hưởng của Tả Khâu thị ở Mạc Nam quận còn kém xa Tử Phủ thế gia ở địa phương, nhưng không phải là không có căn cơ.
Ở Mạc Nam quận có các trang viên như “Kiềm Viên”, biệt uyển và còn một số trang viên khác, tuy quy mô không phải là rất lớn nhưng thiết kế và trang trí bên trong vô cùng độc đáo, thể hiện đầy đủ phong cách và nội tình của thế gia tứ phẩm.
Vào các ngày bình thường, Tả Khâu thị cũng sẽ cử các tộc nhân đến tọa trấn, chuyên chịu trách nhiệm giao thương và liên lạc với các thế gia lớn ở Mạc Nam quận, đồng thời thu thập thông tin địa phương.
Lần này Tả Khâu Thanh Vân đến Mạc Nam quận sẽ ở trong “Kiềm Viên” này .
Để tạo điều kiện thuận lợi cho việc tu luyện của các tộc nhân, một mật thất dùng để tu luyện đã được xây dựng dưới lòng đất của “Kiềm Viên”. Trong mật thất có một trấn pháp tụ linh nhỏ, chỉ cần được khảm vào linh thạch là có thể thu thập linh khí, dùng để tu luyện.
Khi không có linh mạch để dựa vào, chỉ dựa vào trấn pháp tụ linh và đan dược trợ giúp như vậy, mới có thể miễn cưỡng duy trì được tốc độ tu luyện. Vì vậy, để tránh trì hoãn việc tu luyện của các tộc nhân, các tộc nhân của Tả Khâu thị phụ trách tọa trấn thường luân phiên nhau mười năm một lần. Chỉ có một số nhỏ tộc nhân sắp hết tuổi thọ sẽ toạ trấn trong thời gian dài.
Bây giờ, vì Tả Khâu Thanh Vân ở “Kiềm Viên”, nên mật thất dưới lòng đất này đương nhiên được gán cho tên của hắn ta để hắn ta tu luyện hàng ngày.
Ngày thường, khi hắn ta tu luyện sẽ không có ai tới quấy rầy hắn ta, ngay cả hai vị trưởng lão đi theo hắn ta tới Mạc Nam cũng không được và tuyệt đối sẽ không đặt chân tới đó.
Bên trong mật thất.
Hai mỹ nữ với bộ váy lụa xộc xệch và đôi má ửng hồng yếu ớt nằm trên giường của quý phi, đã chìm vào giấc ngủ say.
Ánh sáng của Huỳnh Thạch Linh Đăng được điều chỉnh trở nên mờ nhạt, lộ ra một chút mơ hồ. Trên mặt đất, các mô hình phức tạp của hệ thống đang chuyển động với ánh sáng lung linh.
Bầu không khí mập mờ và quyến rũ.
Mà lúc này Tả Khâu Thanh Vân, người có phong độ nhẹ nhàng và đoan trang trước mặt mọi người, đang ngồi khoanh chân với nửa thân trên để trần, nhắm mắt tu luyện.
Khí tức màu đỏ nhạt như hoa đào từ thân thể hắn ta bốc lên, dày đặc như sương mù. Cả mật thất tràn ngập một mùi lả lướt.
Qua hồi lâu.
Tả Khâu Thanh Vân thu hồi công pháp, lồng ngực căng phồng, ngậm chặt như Kim Thiềm nuốt trăng.
Trong phút chốc, toàn bộ khí tức màu hoa đào đều bị hắn ta hút vào trong cơ thể, hắn ta cảm thấy tu vi của mình có chút tiến bộ.