Chương 918: Không Hợp Nhau! Ngươi Vô Liêm Sỉ (2)
Những khu vườn như vậy thường được tìm thấy ở các khu vực Lĩnh Bắc và Lũng Tả phía nam sông Kim Sa, rất hiếm khi thấy ở Mạc Nam.
Để xây dựng một khu vườn như vậy ở vùng đất Mạc Nam cần một lượng nhân lực và vật lực rất lớn.
Không nói đến chuyện khác, những viên đá kỳ lạ có thể nhìn thấy khắp nơi trong vườn không phải là vật bình thường, mà là “Kỳ Thạch Hoang Trạch” được sản xuất ở Đại Hoang Trạch, cần phải đặc biệt mời người từ Lĩnh Bắc xa vạn dặm mang tới mới có được, chi phí vận chuyển tương đối khả quan.
Chưa kể đến, trong vườn này trồng rất nhiều loại cây chỉ có ở Lĩnh Bắc và Lũng Tả. Nếu không có những tu sĩ Huyền Vũ tinh thông đạo này, những loài thực vật này sẽ hoàn toàn không thể tồn tại được ở Mạc Nam.
Trang viên này là tư trạch của Thiên Diễm tiên tử ở Mạc Nam, nó được gọi là “Bằng Vân Hiên”, có nghĩa là “dựa vào mây nhìn nhạn cô đơn, tựa vào cầu nghe khói mây”.
Đây cũng là nơi nàng sẽ gặp Tả Khâu Thanh Vân.
Tại thời điểm này.
Trong “Bằng Vân Hiên”, một đình nghỉ mát với nét duyên dáng cổ kính, ở giữa có bục đàn.
Một nữ tử trong chiếc váy trắng đính hạt, dáng người thướt tha đang ngồi bên thềm đàn, những ngón tay ngọc mảnh mai mơn trớn dây đàn, như âm thanh nhẹ nhàng của mùa xuân núi rừng, du dương mà êm tai.
m thanh du dương của cây đàn cầm hòa hợp với hồ thủy tạ xanh nhạt và ánh trăng trắng sáng.
Nữ tử đó thỉnh thoảng khẽ cau mày, đôi mắt u ám, như có muôn ngàn nỗi buồn chất chứa trong lòng, ta thấy mà thương, khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác muốn che chở.
Tất nhiên nữ tử này là Thiên Diễm tiên tử.
Xa xăm.
Trong rừng Tử Trúc tiêu nhiều tiền để trồng, cạnh những Kỳ Thạch Hoang Trạch, một vài thanh niên nam mặc áo gấm, đầu đội mũ quan đang lén lút cầm ống đơn kính thiên văn nhìn trộm nữ tử chơi đàn.
Tuy nhiên, có tận năm người, nhưng chỉ có một ống kính thiên văn.
Lúc này, người đang sử dụng ống nhòm là một thanh niên khôi ngô, đội một chiếc mũ quan màu tím và mặc một chiếc áo choàng màu đỏ.
Hắn vừa nhìn vừa không khỏi cảm thán: “Thật sự là “tiếng đàn khó nguôi ngoai nỗi niềm, trong lòng sầu như vô tận”, Thiên Diễm tiên tử quả thật là một ý trung nhân, khiến người ta không thể chờ đợi được muốn ôm vào lòng che chở.”
“Tiểu quận vương, để cho ta ngắm nhìn một chút.” Vương Thất Hải ở bên cạnh đang sốt sắng thò đầu ra nhìn, nhưng từ xa chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ của Thiên Diễm tiên tử, trong lòng ngứa ngáy như cào.
“Thất Hải à, có câu nói thê tử của huynh đệ không thể lừa.” Thanh niên đội mũ tím không thèm liếc nhìn hắn ta, nghiêm túc chỉ trích hắn ta: “Bổn thế tử đã quyết định, vị trí của thế tử phi sẽ để lại cho Thiên Diễm tiên tử. Chờ sau khi phụ vương của ta chết, nàng sẽ chính thức là một trong những vương phi quận. Thất Hải à, ngươi đừng có mà si tâm vọng tưởng nữa.”
Vương Thất Hải trợn tròn mắt, ta cảm ơn ngươi thay Thiên Diễm tiên tử nhé? Còn chờ đến khi phụ vương ngươi chết… Quận vương nhà ngươi mới hơn ba trăm tuổi, khi nào mới đến phiên ngươi kế vị?
Tuy nhiên, người ta là quận vương toàn gia, tốt xấu gì cũng là phong vương trên danh nghĩa của Mạc Nam quận. Tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo này đúng là người thừa kế hợp pháp thứ nhất của vương phủ Mạc Nam quận. Vương Thất Hải cũng không so đo nổi với hắn, chỉ đành nói: “Tiểu quận vương, tối nay không phải là để cho ngươi tới thưởng thức mỹ nữ. Ngươi có mang “Lưu Ảnh Bàn Thiên Cơ” của nhà ngươi đi không đó?”
“Đúng đúng đúng, ta có Lưu Ảnh Bàn Thiên Cơ, sắc đẹp và âm thanh tuyệt vời như thế, làm sao có thể không giữ nó lại?” Tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo lấy ra một chiếc đĩa màu ngọc bích cỡ lòng bàn tay, đưa cho Vương Thất Hải và nói:
“Thất Hải, ngươi ghi nó lại cho ta, đừng lãng phí một nửa giây nào.”
Vương Thất Hải cầm lấy trận bàn và giật giật khóe miệng, trước đây hắn ta và tiểu quận vương được gọi là song tiểu bá vương của Mạc Nam. Hắn ta không cảm thấy Ngô Cảnh Hạo là đồ khốn, ngược lại còn cảm thấy hai người họ như nhân sinh tri kỷ hiếm có.
Gần đây, ngày nào cũng lăn lộn với tứ gia gia Vương Thủ Triết, được mở rộng tầm mắt, hắn ta lại phát hiện ra Ngô Cảnh Hạo thực sự là một thằng khốn nạn.
Một thanh niên nhị thế tổ (*) khác lo lắng nói: “Tiểu quận vương, tại sao người lại trộm lấy Lưu Ảnh Bàn Thiên Cơ của quận vương điện hạ thế? Toàn bộ Mạc Nam quận thành đều biết rằng đây là bảo vật mà quận vương điện hạ trân trọng, bên trong được ghi lại hình ảnh của Dao Quang thượng nhân khi còn trẻ. Nếu người khởi động lại Lưu Ảnh Bàn Thiên Cơ và hủy đi những hình ảnh ban đầu, không sợ bị quận vương điện hạ đánh chết sao?”
(*) Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.
“Ta còn có thể sợ chuyện này sao?” Tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo hừ lạnh: “Trước tiên không nói đến bổn tiểu vương là người thừa kế của quận vương phủ, tất cả của quận vương phủ đều là do lão tổ tông truyền lại, về sau cái thứ đó chẳng phải sẽ là của ta sao?”