Chương 923: Ta Tiểu Quận Vương! Khổ Quá Mà (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 923: Ta Tiểu Quận Vương! Khổ Quá Mà (2)

“Thiên Diễm, hiện tại ngươi cũng chỉ có thể có cái lưỡi nhanh nhạy đó thôi. Sau khi ngươi trở thành đỉnh lô của ta, cho dù ta đuổi ngươi đi, ngươi cũng sẽ sống chết không chịu rời đi.” Tả Khâu Thanh Vân bật cười:

“Về phần bọn họ, ngươi không cần lo lắng. Sau khi xử lý bọn họ xong, bổn thiếu gia này đương nhiên sẽ để lại bằng chứng, dạy dỗ cho những thế gia ở Mạc Nam quận đó rằng chính là ngươi, nhân tình của Vương Thủ Triết đã giết bọn họ.”

Trước đó hắn ta đã bị Thiên Diễm tiên tử năm lần bảy lượt từ chối, vì vậy hắn ta đã sử dụng mối quan hệ của mình để điều tra. Biết được rằng dường như Thiên Diễm tiên tử rất chung tình với Vương Thủ Triết.

Mang trong mình thù mới hận cũ, hắn ta buộc phải tìm cách loại bỏ Vương Thủ Triết để giải tỏa mối hận trong lòng.

“Muốn trách thì trách chính mình đi, ai bảo ngươi cứ khăng khăng cảm mến hắn chứ. Hừ, chẳng qua chỉ trông đẹp một chút, tốt mã giẻ cùi, trông được nhưng không có ích.”

Đám Ngô Cảnh Hạo và Vương Thất Hải nghe xong đều sửng sốt, thằng cha này không chỉ tàn nhẫn mà còn khá trơ trẽn. Sau khi giết bọn họ, lại còn muốn đổ lỗi cho người khác.

Bây giờ rắc rối lớn rồi!

Trong lòng Thiên Diễm tiên tử cũng cảm thấy ớn lạnh, giọng nói không giấu được vẻ kinh ngạc: “Ngươi làm như vậy, chẳng lẽ không sợ tin tức bị lộ, sau khi sư tôn Dao Quang thượng nhân của ngươi biết chuyện sẽ thanh lý môn hộ sao?”

“Sư tôn của ta Dao Quang thượng nhân?” Tả Khâu Thanh Vân cười điên cuồng: “Ta thật sự sợ quá. Sớm muộn gì cũng có một ngày Dao Quang sẽ phục tùng dưới chân ta, ngoan ngoãn trở thành đỉnh lô của ta.”

Thiên Diễm tiên tử hít vào một hơi khí lạnh.

Tả Khâu Thanh Vân này đã rơi vào tà ma nào, đã tu luyện loại tà công nào? Lại trở nên điên cuồng như vậy?

Bỏ đi bỏ đi, có vẻ như chỉ có thể sử dụng thứ đó. Chỉ là bọn tiểu tử ngốc nghếch này sẽ gặp xui xẻo thôi, suy cho cùng ngay cả bản thân nàng ấy khi thi triển thứ đó cũng hơi khó kiểm soát được nó.

Hy vọng bọn họ có cát nhân thiên tướng của riêng mình.

Thiên Diễm tiên tử nghiến răng, âm thầm hạ quyết tâm, chuẩn bị lấy đồ từ trong nhẫn trữ ra và chiến đấu với Tả Khâu Thanh Vân.

Vào đúng lúc này, Huyền Khí giữa thiên địa đột nhiên chấn động, một tiếng rít sắc bén đột nhiên vang lên.

Khoảnh khắc tiếp theo, một đạo kiếm quang đột nhiên quét qua bầu trời, mang theo mũi nhọn gào thét về phía đình nghỉ mát.

Ánh kiếm như tuyết, ánh sáng như chấn động, gầm thét như rồng.

Một sát khí băng giá bao trùm toàn bộ đình nghỉ mát.

Tả Khâu Thanh Vân, người vừa nãy còn đang rất đắc ý đột nhiên co rút đồng tử, da đầu tê dại, lông tơ toàn thân dựng đứng, giống như bị hung thú vô song nhìn chằm chằm.

Nguy hiểm!

Sống mấy chục năm, Tả Khâu Thanh Vân cũng có nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Ngay lập tức, hắn ta vận chuyển Huyền Khí, dưới chân giẫm lên, trong nháy mắt thân hình hắn ta như một con chim bay, vụt qua, vội vã lui về phía sau nhanh như kinh hồng.

Đây là thân pháp thượng phẩm mà họ thừa kế của Tả Khâu thị, “Lược Ảnh Thân Pháp”.

Theo truyền thuyết, thân pháp này là lão tổ tông của gia tộc Tả Khâu của bọn họ dùng để xem chim và cá bay, tình cờ nhận ra rằng nó kết hợp tốc độ và sự uyển chuyển của các loài chim, cũng như sự nhanh nhẹn và linh hoạt của cá bơi, là một môn thân pháp vô cùng thực dụng.

Trong nháy mắt, hắn ta đã lui đi hơn mười thước, cách đình nghỉ mát rất xa.

“Xẹt!”

Ánh kiếm vụt qua.

Đình nghỉ mát bị cắt thành hai mảnh, “rầm rầm rầm” rơi xuống hai bên.

Trong đình nghỉ mát, Vương Thất Hải và tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo nhìn vết kiếm sâu ở gần trong gang tay, lại nhìn ống quần của mình bị năng lượng kiếm khuếch tán cắt ra, mồ hôi lạnh cũng bất tri bất giác nhỏ giọt.

Chỉ một chút thôi, một chút nữa thôi, hai người họ chưa chắc đã có thể giữ được chân.

Lông tơ của Thiên Diễm tiên tử còn lạnh cóng dựng đứng. Vừa rồi, ánh kiếm gần như lướt qua người nàng ấy, trong khoảnh khắc đó, nàng ấy gần như nghĩ rằng mục tiêu của kiếm là chính mình.

“Là ai?!”

Trong lòng Tả Khâu Thanh Vân cũng cảm thấy ớn lạnh, không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Vừa rồi, chỉ cần phản ứng của hắn ta chậm hơn một chút thì số phận của hắn ta cũng sẽ không tốt hơn đình nghỉ mát đó.

Trên bầu trời.

Khi ánh kiếm tan biến, một bóng người cầm kiếm từ từ xuất hiện trong màn đêm.

Nàng mặc một chiếc váy dài màu trắng, khăn che mặt che kín mặt, nhìn không rõ mặt, chỉ có đôi mắt kia là bình tĩnh hờ hững, mang theo một tia lạnh lẽo khiến người ta tái nhợt.

Dưới bóng đêm, áo choàng của nàng đung đưa, Huyền Khí dâng trào quanh người nàng, áp chế hùng vĩ lan tràn từng đợt từng đợt, giống như cung nga tiên tử từ trên nguyệt cung hạ xuống phàm trần, uy nghiêm và bất khả xâm phạm.

Vừa rồi ánh mắt của Vương Thất Hải và tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo đều khiếp sợ không thôi đã lập tức sáng lên.

Có thể lơ lửng trên bầu trời mà không cần dựa vào linh bảo Phi Vũ, có thể lơ lửng trên không trung, chắc chắn phải là Thiên Nhân cảnh. Thực lực như vậy, khí chất như thế, nhất định không phải là thứ mà tu sĩ bình thường có được.

Người đến đây hẳn là một nhân vật cấp tiên tử khác!

Nhất định là nàng không nhìn nổi những gì Tả Khâu Thanh Vân đã làm nên đến đây để cứu người!