Chương 934: Thủ Triết Giúp Thiên Diễm Tiên Tử Giải Độc (4)
“Chuyện này… bây giờ chúng ta hãy cất giữ lại đã.” Vương Thủ Triết cất mặt dây chuyền bằng ngọc bích có chứa lão quỷ vào trong nhẫn trữ vật, rồi giải thích:
“Dù sao bảo điển cũng rất hiếm, dù là Học Cung và Thánh Địa cũng không có nhiều. Cùng lắm thì, chúng ta mang nó đến Học Cung đổi chút đồ cũng tốt. Dù chúng ta đổi lấy một bộ công pháp thượng phẩm, cũng cực kỳ có lời.”
Cho dù khuyết điểm nghiêm trọng, cho dù là công pháp tu luyện tà ác thì bộ công pháp này có thể đạt tới trình độ “bảo điển”, nó nhất định phải có chỗ độc nhất vô nhị. Cho dù không thể trực tiếp dùng để tu luyện cũng khó đảm bảo sẽ không có đại lão được truyền cảm hứng từ việc này, và lĩnh hội những tà môn thần thông khác.
Đưa nó cho Thiên Hà chân nhân, có lẽ ông ấy sẽ có hứng thú.
Khương lão quỷ tội nghiệp, e rằng có nằm mơ cũng không ngờ tới có ngày mình sẽ trở thành món hàng…
…
Gần như cùng một khoảng thời gian.
Bằng Vân Hiên.
Đám năm người Vương Thất Hải vốn đang tranh giành và chuẩn bị hiến thân để giải độc cho Thiên Diễm tiên tử.
Lại bị nàng ấy bùng nổ đuổi ra khỏi Bằng Vân Hiên, dùng lời của nàng ấy nói khi bùng nổ là, nếu lão nương thực sự phải giải độc bằng cách đó thì nàng ấy thà tìm một con chó cũng không muốn để cho bọn hắn ăn đậu hũ.
Năm tên nhóc đó, suy cho cùng cũng không phải là loại người phát rồ như Tả Khâu Thanh Vân. Nhìn thấy Thiên Diễm tiên tử bùng nổ, bọn hắn chỉ đành buồn bực rời đi.
Thiên Diễm tiên tử loạng choạng quay trở lại căn phòng trong sân nơi nàng ấy thường nghỉ ngơi, ngồi thiền và cố gắng xua đuổi “Kim Thiềm Tô Hồn Tán” bằng sức mạnh thần hồn mạnh mẽ của mình.
Không ngờ, thời gian trôi qua từng chút một.
Nàng ấy trải qua hai nén nhang, nhưng thay vì bị ép ra, độc tố của Tô Hồn Tán càng ngày càng nồng nặc, khiến nàng ấy có rất nhiều suy nghĩ lung tung mà nàng ấy chưa từng có.
“Tả Khâu Thanh Vân chết tiệt.” Thiên Diễm tiên tử chỉ cảm thấy thân thể nóng không chịu nổi, đầu óc tràn đầy mê mang, gần như không thể khống chế được chính mình, khiến nàng ấy căm giận mà chửi rủa:
“Ngươi đừng có mà rơi vào tay của lão nương, nếu không ta nhất định sẽ khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết cũng không thể.”
“Còn Vương Thủ Triết đó nữa, đúng là tên khốn nạn. Bổn tiểu thư dọn sạch kẻ thù cho hắn mà hắn còn không thèm ló mặt ra… Còn không đáng tin bằng những tên khốn ngốc nghếch kia!”
“Đẹp trai thì có gì mà giỏi chứ? Lão nương con mẹ nó… Ấy? Thủ Triết công tử…”
Khi nàng ấy đang chửi mắng đến mức “lộ ra bộ mặt thật” của mình, đột nhiên phát hiện Vương Thủ Triết đã xông qua cửa sổ và đang cười như không cười nhìn mình.
Nàng ấy vội vàng nuốt xuống nửa lời mắng mỏ vào trong bụng, giả vờ ho nhẹ, yếu ớt lên tiếng: “Thủ Triết công tử, thiếp thân không may bị trúng độc, thần trí đã không được tỉnh táo. Công tử đại giá quang lâm, mong…”
“Ngươi đừng bóp méo giọng điệu của mình nữa, nghe buồn nôn lắm.” Vương Thủ Triết cười hờ hững: “Khi chửi bới ai đó, ngược lại nghe còn có mấy phần tính cách chân thật.”
Sau khi xử lý xong Tả Khâu Thanh Vân, thu dọn chiến lợi phẩm, tiêu hủy tử thi và tiêu hủy dấu vết,… Hắn đã vội quay lại chuẩn bị giúp Thiên Diễm giải độc, nhưng hắn không ngờ tới lại nghe thấy nàng ấy đang chửi bới…
Thiên Diễm tiên tử trợn mắt ngoác mồm nhìn hắn: “Thủ Triết công tử tới đây chế nhạo thiếp thân sao?”
Đang nói chuyện, trong đầu nàng ấy chợt lóe lên một tia sáng, nàng ấy chợt hiểu ra: “Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, Thủ Triết công tử thật sự tính toán mưu mô, quá tâm cơ, chơi đùa mọi người trên đầu ngón tay. Buộc trên một thuyền với thân thiếp, đối với ngươi khó như vậy sao?”
Vương Thủ Triết thở dài: “Ài, đây cũng chỉ là một chiêu bất lực của tại hạ mà thôi. Trận chiến giữa cha con hoàng đế liên quan quá rộng, vòng xoáy quá sâu, ta thật sự chịu không nổi.”
“Nếu đã như vậy, Thủ Triết công tử còn trở lại làm gì?” Giọng điệu của Thiên Diễm tiên tử phẫn nộ: “Chẳng lẽ chơi đùa ta như vậy còn chưa đủ sao? Còn muốn tới xem tình huống bi thảm của ta?”
“Bây giờ ngươi hài lòng chưa? Ngươi có thể cút đi được rồi, cút càng xa càng tốt. Không phải cứ đẹp trai thì có thể làm bất cứ điều gì ngươi muốn.”
“Tiên tử bảo ta cút, đương nhiên Thủ Triết sẽ cút.” Vương Thủ Triết mỉm cười, giơ tay hành lễ với nàng ấy, sau đó xoay người bước ra ngoài: “Ta vốn là muốn tới giải độc cho tiên tử, nếu tiên tử đã không cần thì cứ coi như Thủ Triết nhiều chuyện đi.”
“Giúp ta giải độc?” Đôi mắt đẹp của Thiên Diễm tiên tử sáng lên, thể xác và tinh thần bỗng nhiên mềm nhũn, lập tức dịu dàng nói: “Công tử đừng đi, nếu độc này của ta không có công tử, sợ là sẽ không thể giải được.”
Trong lòng nàng ấy lập tức thẹn thùng, nhưng lại có chút mong đợi và đắc ý. Chỉ cần Thủ Triết công tử giải độc cho nàng ấy, không phải nàng ấy sẽ danh chính ngôn thuận là người thuộc về hắn sao?
Trong chốc lát, lòng căm thù của Thiên Diễm tiên tử dành cho Tả Khâu Thanh Vân đã biến mất không dấu vết, ngược lại còn có chút cảm kích hắn ta.
“Nếu đã như vậy, ta sẽ giải độc cho tiền bối.” Vương Thủ Triết quay lại, chắp tay hành lễ: “Việc gấp tòng quyền, có nhiều chỗ đắc tội, mong tiền bối thứ lỗi.”