Chương 937: Về Nhà! Toàn Bộ Đều Là Gia Gia (2)
“Vâng.” Liễu Phi Phi xấu hổ gật đầu: “Mấy ngày trước, phu quân của ta gửi thư nói hôm nay hắn sẽ về nhà, nên ta đưa Thất Thành đến nghênh đón.”
Từ năm ngoái, sau khi Vương thị nhận được lệnh khai phá, Vương Tông Xương đã được phái đến ngoại vực. Mặc dù thường xuyên có gửi thư về, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tin tức ở bên Tứ thẩm, nhưng dù sao cũng đã lâu không gặp nhau nên nàng có hơi đứng ngồi không yên.
Thời trẻ Trần Thị cũng từng trải qua cảm giác như vậy, nhìn vẻ mặt không hiểu chuyện gì của nàng nên không nhịn được cười: “Tông Xương nhà ngươi cũng coi như là có triển vọng, mới hơn ba mươi tuổi đã có thể đi cùng công công cùng nhau phụ trách thăm dò và khai khẩn đất hoang ở ngoại vực. Nào có giống vị kia của nhà bọn ta, ở tuổi này vẫn đang quanh quẩn trong thời kỳ Luyện Khí.”
Công công mà Trần Thị nói chính là Tiêu Hàn lão tổ.
Ngoài Lung Yên lão tổ ra, ông ấy là lão tổ đầu tiên của Trường Ninh Vương thị được thăng cấp Linh Đài cảnh. Mặc dù tầng huyết mạch của Tiêu Hàn lão tổ không bằng những thiên kiêu trẻ như Tông Xương, nhưng khổ luyện hơn hai mươi năm không phải là vô ích.
Hơn nữa, Vương Thủ Triết còn đặc biệt mua Tẩy Tủy đan cho Tiêu Hàn lão tổ để giúp ông ấy nâng huyết mạch của mình lên nhị trọng.
Sau mùa thu hoạch vào hè năm ngoái, tu vi của Tiêu Hàn lão tổ cuối cùng đã đột phá đến Linh Đài cảnh tầng 3. Lần này, ông ấy và Vương Tông Xương cùng nhau tọa trấn ở ngoại vực, chịu trách nhiệm về việc thăm dò và khai phá tiếp theo.
Một số người cao tuổi trong gia tộc là báu vật, sự khôn ngoan trong cuộc sống của họ sau những thăng trầm có thể mang lại rất nhiều lợi ích cho đám tiểu bối.
“Lục nãi nãi, người đừng nói như vậy.” Liễu Phi Phi mỉm cười: “Bây giờ thất thúc Thủ Nghiệp đã bái được môn hạ của Đan Đỉnh thượng nhân, ngày tốt lành của người vẫn còn ở sau kìa.”
“Ài, làm gì có ngày tốt lành nào chứ? Ta chỉ là một người nhọc lòng thôi.” Trần Thị có chút tự hào vì được khen ngợi, nhưng cũng không nhịn được mà thở dài:
“Thủ Nghiệp khiến ta khá yên tâm, nhưng hai cái đứa Thủ Minh và Lạc Tình đều có tính cách mạnh mẽ. Lúc đầu ta khuyên thế nào cũng không nghe, cứ muốn đi theo đến ngoại vực. Làm ta ngày nào cũng lo lắng, sợ hãi một ngày nào đó ta thức giấc… Thôi quên đi, lời nói xui xẻo không nên nói thì tốt hơn.”
Nghe vậy, Liễu Phi Phi cũng nhíu mày lo lắng, nhưng nàng vẫn an ủi Trần Thị vài câu.
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, một đội xe ngựa hùng hậu đột nhiên xuất hiện trên con đường xi măng rộng rãi bên ngoài. Mặc dù khoảng cách còn xa, nhưng từ những lá cờ tung bay trong đội, có thể biết đó là đội xe ngựa của Vương thị.
Trần Thị và Liễu Phi Phi lập tức không màng đến nói chuyện nữa, ánh mắt của họ lộ rõ vẻ chờ mong.
Chẳng mấy chốc, đoàn xe ngựa đã đến quảng trường ngoài cổng chào, gia tướng chịu trách nhiệm canh gác quát lớn bắt đầu truyền lệnh cho gia đinh dỡ hàng.
Trong đội có người chú ý tới đám Trần Thị và Liễu Phi Phi đang đợi dưới cổng chào, lập tức có gia đinh chạy ra phía sau báo tin.
Ngay sau đó, một số người lao ra khỏi đội và nhanh chóng đi về hướng cổng chào.
Những người này đều là người trẻ tuổi, nam nhân dẫn đầu có mày kiếm, mắt sao, tướng mạo tuấn tú, đương nhiên là lão nhị của chữ lót “Tông” hàng thứ tám của Vương thị, Vương Tông Xương.
Lúc trước, hắn phối hợp sai về âm dương bị Giá Y Huyết Cổ ký sinh, trong họa có phúc, huyết mạch chuyển thế. Sau đó vượt qua cấp thứ hai trong phó bản thử nghiệm của Thần Võ Hoàng Triều, nhận được chất lỏng nâng cao trình độ huyết mạch sơ cấp. Sau khi dùng nó, huyết mạch Tôn Phong lại biến đổi, trong một lần đột phá đến tư chất thượng phẩm, trở thành thiên kiêu được người người ca ngợi.
Có tư chất như vậy, dù nhân tài của Vương thị không được coi là đỉnh cao, nhưng ở Học Cung tuyệt đối có đủ tư cách trở thành đệ tử thân truyền của Tử Phủ. Cho dù là ở đâu, vẫn có thể được ca ngợi là “thanh niên tuấn kiệt”.
Hiện tại chỉ mới ba mươi lăm tuổi, hắn đã đột phá đến Linh Đài cảnh tầng 3 sớm trước năm năm. Đương nhiên đã là lực lượng trung kiên của Vương thị, đủ tư cách toạ trấn một phương.
Đừng nhìn vai vế của hắn còn nhỏ, ngay cả một số thanh niên thuộc chữ lót Thủ và Lạc cũng khá phục về sức mạnh và khả năng của hắn.
“Phu quân.”
Liễu Phi Phi vừa nhìn thấy hắn, lập tức cùng Vương Thất Thành tiến lên nghênh đón, vẻ mặt rất kích động.
Vương Tông Xương vừa nhìn thấy thê tử cũng kích động không thôi, vội vàng xuống ngựa cùng nàng chào hỏi: “Nương tử quán xuyến việc nhà vất vả rồi.”
Nhắc mới nhớ, khi hắn còn đi làm việc cho Tứ thúc ở Sơn m Liễu thị, tình cờ gặp Liễu Phi Phi, bị khí chất dịu dàng của nàng thu hút.
Sau vài lần tiếp xúc, hắn càng thấy nàng dịu dàng và đáng yêu nên về nhà năn nỉ phụ mẫu và Tứ thúc đến Sơn m Liễu thị để đề nghị kết thông gia.
Trong những năm qua, hắn thường xuyên vắng nhà, cũng may có Phi Phi tận hiếu phụ mẫu thay hắn.
“Phu quân vì gia tộc làm việc ở bên ngoài mới vất vả.” Liễu Phi Phi cũng vội vàng cúi đầu, hơi đỏ mặt nói: “Thần thiếp chỉ làm những bổn phận của mình mà thôi.”