Chương 939: Phu Quân Có Bản Lĩnh! Tùy Ý Nạp Thiếp (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 939: Phu Quân Có Bản Lĩnh! Tùy Ý Nạp Thiếp (1)

Đã có vài lần thi trượt kỳ thi của Tứ ca, sau khi trở về, không ít lần bị lão cha Vương Định Hải cho ăn đòn, bị lão nương khiển trách, khóc ròng ròng mấy đêm liền.

“Biết, biết mấy trăm chữ…” Vương Thủ Thành tuổi nhỏ lo lắng không thôi, nuốt nước miếng: “Tính toán cũng biết một số phép cộng trừ đơn giản.”

Khi nói đến đây, Vương Thủ Triết không còn chán nản nữa.

Hắn nhân cơ hội để kiểm tra và giảng dạy cho Vương Thủ Thành một trận, sau đó Vương Thủ Thành tuy căng thẳng nhưng hỏi đâu đáp đó, có thể thấy hắn cũng đã chăm chỉ.

“Không tệ, không tệ.” Vương Thủ Triết khen ngợi: “Xem ra ngày thường Lục thẩm đã bỏ ra nhiều công sức dạy bảo. Lúc trước dạy dỗ Thủ Nghiệp rất tốt, bây giờ dạy dỗ Thủ Thành cũng tốt.”

Trong khi nói chuyện, Vương Thủ Triết còn giống như hơi khom người với lục thẩm Trần Thị: “Lục thẩm vất vả rồi.”

“Không vất vả, không vất vả. Đó là Thủ Nghiệp và Thủ Thành không chịu thua kém.” Gương mặt của Trần Thị rạng rỡ và đầy tự hào.

Hai người nói chuyện qua lại.

Vương Thủ Minh và Vương Lạc Tình ở một bên nhìn nhau, đầy xấu hổ. Họ chỉ lo khen Thủ Nghiệp và Thủ Thành, hoàn toàn phớt lờ hai người họ. Đúng là lớn là tâm can, nhỏ là bảo bối, ở giữa bóp chết từ trong trứng nước.

Sau khi khen ngợi Thủ Thành xong, Vương Thủ Triết lại bắt đầu kéo Vương Thất Hải qua giới thiệu: “Thất Hải, đây là lão cửu trong hàng chữ lót Thủ của nhà chúng ta… Đây là Lục thái nãi nãi.”

Trái tim Vương Thất Hải run lên, chóp mũi đau nhức, ta đã thấy tình cảnh không ổn, co rụt về phía sau rồi. Tứ gia gia à, vậy mà người vẫn không quên ta, thật sự là cảm ơn người quá!

Nhưng thế gia là như vậy.

Không thể vì người kia còn nhỏ tuổi mà bỏ qua vai vế. Trong lòng hắn ta rơi nước mắt, trên mặt kéo ra một nụ cười, chắp tay nói: “Thất Hải tham kiến Cửu gia gia, tham kiến Lục thái nãi nãi.”

Giờ khắc này, Vương Thất Hải rất muốn về nhà.

Ngàn lần không nên, vạn lần không nên, hắn ta không nên đến một mình, bây giờ hỏa lực đều tập trung vào một mình hắn ta.

Sau đó thời gian trôi qua một nén nhang.

Vương Thất Hải cũng không biết mình đã trải qua như thế nào, may mà giữa các thế gia không phổ biến cách dập đầu, nếu không hắn ta thật sự sẽ dập đầu giã như củ tỏi mất thôi!

Sau đó.

Vương Thủ Triết đã tự tay sắp xếp nơi ở cho Vương Thất Hải, vì hắn ta còn trẻ và thích những thứ mới lạ nên hắn sắp xếp ở khách điếm, phòng dành cho khách quý của nội bộ Vương thị, một dãy phòng lớn trên tầng cao nhất.

Khách điếm này được xây dựng gần hồ, được xây dựng đặc biệt cho tiệc Thiên Nhân của Lung Yên lão tổ, nơi kết hợp nhiều nét thẩm mỹ hiện đại của Vương Thủ Triết ở trên trái đất. Đặc biệt là dãy phòng ở tầng trên cùng, nội thất trang trí nhẹ nhàng sang trọng và sạch sẽ, đường ống cấp nước nóng mười hai giờ, bồn tắm bằng sứ, nhà vệ sinh bằng sứ, hệ thống đèn mảng sáng, cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn rất lớn có thể nhìn ra toàn cảnh của hồ Châu Vi.

Ngay cả những tỳ nữ và người hầu cũng được mặc đồng phục và huấn luyện nghiêm ngặt.

Mọi thứ đều khác với bầu không khí trang trí kiến trúc truyền thống của Đại Càn quốc.

“Tứ gia gia!” Vương Thất Hải như đã được bước vào khu vườn lớn, khi nhìn thấy mọi thứ hắn ta cảm thấy rất tươi mới: “Tại sao chiếc giường này lại co giãn như vậy? Nhà vệ sinh bằng sứ này cứ là lạ, hơn nữa còn được kết nối với dưới đáy. Người hầu muốn đổ bô thì phải làm như thế nào?”

“Dưới gầm giường này có lò xo… Về phần bồn cầu và những thứ khác, ngươi có thể tự mình trải nghiệm.” Vương Thủ Triết nói: “Bấm chuông này sẽ có tỳ nữ và người hầu nghe thấy ngươi gọi, có thể bảo bọn họ dạy ngươi.”

“Đi đường cũng đã mệt rồi, ngươi nghỉ ngơi trước đi.” Vương Thủ Triết nói tiếp: “Buổi tối ta sẽ sắp xếp tiệc tiếp đón ngươi, bây giờ ta cần trở về nhà nhỏ giải quyết một số việc.”

“Tứ gia gia, ta không mệt, ta có thể theo người đi vòng quanh ngắm nhìn.” Vẻ mặt Vương Thất Hải tràn đầy sức sống, bày ra tư thế Tứ gia gia đi tới đâu thì hắn ta cũng sẽ đi theo.

“Không, ngươi mệt rồi…” Vương Thủ Triết nói một cách nghiêm túc.

“…” Vẻ mặt Vương Thất Hải cứng đờ.

Trong sân nhỏ của Vương Thủ Triết.

Vương Ly Nguyệt sáu tuổi và Vương Tông Thụy ba tuổi đang được Liễu Phi Phi chăm sóc.

Liễu Phi Phi là điệt nữ của Nhược Lam, vừa hay hai người gả cho hai thúc điệt của Vương thị. Vì vậy, quan hệ giữa Liễu Phi Phi và Liễu Nhược Lam vô cùng thân thiết, quan hệ giữa các gia đình nhỏ cũng rất thân thiết.

“Nhị tỷ, nhị tỷ.” Giọng nói của Vương Tông Thụy vẫn chưa dứt sữa, vừa nói vừa kéo tay áo nhị tỷ: “Vất vả lắm cha mới về, tại sao chưa nói được vài câu đã bị mẫu thân kéo đến Thủy Nguyệt Thiên các rồi.”

“Ta cũng không biết.” Cái miệng nhỏ nhắn của Vương Ly Nguyệt hơi bĩu ra, dường như có chút không vui, dẫu sao cũng đã lâu rồi nàng mới nhìn thấy cha mình. Còn chưa kịp làm nũng, chớp mắt đã bị mẫu thân kéo đi rồi:

“Hình như mẫu thân đã nói cái gì đó mà tiểu thiếp, tiên tử các kiểu. Giọng điệu của mẫu thân hình như rất vui vẻ và nhẹ nhõm, nói rằng phụ thân rất có tiền đồ, bản lĩnh lớn…”

“Đó là đang khen cha, có lẽ là chuyện tốt.” Vương Tông Thụy nghiêm túc gật đầu: “Ta thực sự vui mừng cho cha…”