Chương 947: Vì Sự Vươn Lên Của Vương Thị Mà Sinh Thêm Con (2)
Với sức mạnh hiện tại, dù bà ta không chết cũng sẽ bị lột sạch da.
“Chủ thượng, ta…”
Tào Ấu Khanh ấm ức muốn phản bác, nhưng bắt gặp ánh mắt của người thanh niên áo trắng, trong tiềm thức bà ta rùng mình, nhanh chóng thay đổi lời nói, ngoan ngoãn đáp lại: “Vâng, thưa chủ thượng.”
“Đi đi.”
Thanh niên áo trắng xua tay.
Tào Ấu Khanh đành phải miễn cưỡng lui ra và đến Lôi Phạt bế quan.
Hiểu Nguyệt ở ngoài cửa bước vào cùng với tách trà mới pha, vừa đúng lúc nhìn thấy bóng lưng của Tào Ấu Khanh rời đi.
Bà ta nhìn bóng lưng chán nản của Tào Ấu Khanh, sau đó nhìn công tử mặc áo trắng, cẩn thận nói: “Chủ nhân, tuy rằng Ấu Khanh tiên tử có chút liều lĩnh, nhưng nàng ấy lại trung thành với người. Người việc gì mà phải tức giận như vậy?”
“Ta không tức giận.”
Nhìn thấy Hiểu Nguyệt, vẻ lạnh lùng trên gương mặt thanh niên áo trắng biến mất, giọng nói cũng bình tĩnh trở lại.
Hắn ta nhận lấy tách trà mới ở trong tay Hiểu Nguyệt, thản nhiên giải thích: “Chỉ là nếu nàng ta không thay đổi tính cách này, e rằng sau này bị người ta lợi dụng lại còn tưởng người ta đang giúp mình. Nhưng chuyện này ta nói ra cũng vô ích, ngươi nói cũng vô ích, nàng ta phải tự mình tìm hiểu mới tốt.”
“Ngoài ra, sự việc vừa xảy ở Mạc Nam, giữa Tả Khâu thị và Liêu Viễn Tào thị sẽ có sự rạn nứt. Trong vài năm tới, giữa hai gia tộc sẽ có sự giằng co, đối với tính cách của nàng ấy, không thể đảm bảo nàng sẽ không bị kéo vào. Cho nên ta dứt khoát để nàng đến Lôi Phạt rèn giũa tính cách, nếu như nàng nghĩ thông suốt thì tốt nhất, nếu nàng thật sự không nghĩ thông thì về sau cứ để nàng tập trung vào việc tu luyện đi.”
“Thì ra là như vậy, nỗi khổ tâm của chủ nhân đều là vì nghĩ cho Ấu Khanh tiên tử. Ngược lại là Hiểu Nguyệt nghĩ nhiều rồi.” Hiểu Nguyệt kiềm chế cúi đầu, cung kính hỏi: “Về phía Tả Khâu thị, người định xử lý thế nào? Có muốn ta…”
Bà ta chưa kịp nói xong thì thanh niên áo trắng đã phất tay và cắt ngang lời bà ta.
“Trước tiên hãy để bọn họ ầm ĩ vài năm đi. Nếu trận chiến giữa hai gia tộc phát huy một cách hợp lý, chưa chắc không thể làm việc cho ta.” Hắn ta chậm rãi gạt tách trà:
“Về phần Lũng Tả quận, lúc này không cần gấp gáp. Trận chiến giữa hoàng đế và nhi tử không phải là nỗ lực trong một ngày, khi xu thế chung đã đến, bọn họ cũng không thể chạy thoát.”
Giọng điệu của hắn ta hời hợt, cứ giống như hắn ta đang nói về một vấn đề tầm thường.
Trong lòng Hiểu Nguyệt sửng sốt, vội vàng cung kính hành lễ rồi đáp: “Vâng, Hiểu Nguyệt hiểu rồi.”
Mọi thứ trên thế giới này là như thế, chỉ một lời nói của cấp trên cũng có thể quyết định tương lai của vô số người.
Kẻ yếu cũng chỉ có thể để mặc cho người khác định đoạt.
Chỉ có kẻ mạnh mới có thể khuấy động tình hình và khiến thiên hạ khuất phục.
Sân nhỏ của Vương Thủ Triết.
Vào một buổi sáng mùa hè nóng nực, nắng nhiều và gió nhẹ.
Trong sân, gian đình nghỉ mát đã mọc đầy cây leo từ lâu, tầng tầng lớp lớp lá xanh, thỉnh thoảng xen lẫn vào đó là những bông hoa kỳ lạ sặc sỡ, không chỉ có thể che nắng mà còn có hương vị của sinh mệnh.
Những tia sáng tản ra từ kẽ lá chiếu vào khuôn mặt của hai người trong đình nghỉ mát, làm tăng thêm một chút ý cảnh cho cơ thể của họ.
Hai người này đương nhiên là hai thúc điệt Vương Thủ Triết và Vương Tông Xương.
Ở thế giới bên này không chỉ có đánh nhau, chém giết mà còn có sự nhàn rỗi và tao nhã “ngắm hoa nở tàn, ngồi ngắm mây bay”.
Lúc này, hai người đang ngồi ở hai bên bàn đá, chậm rãi nhâm nhi một bình linh trà Vân Vụ.
Loại trà này có tính chất hơi lạnh, khi uống vào sẽ sinh ra chất dịch trong cơ thể, loại bỏ tình trạng khô ráp, có tác dụng dưỡng tâm, dưỡng thần, rất được Vương Thủ Triết yêu thích.
Chỉ là ở khu vực xung quanh, có một lượng nhỏ sản lượng được sản xuất trong động Vân Vụ của Sơn m Liễu thị. Vì vậy, mỗi khi chè mới ra lò, Liễu Nhược Lam đều nhân cơ hội đó về quê thăm họ hàng. Sau đó như một tên cướp, nàng sẽ cưỡng chế đóng gói hơn một nửa sản lượng đem về và cất giữ cẩn thận, chỉ để phục vụ cho phu quân.
Thậm chí trong những năm qua, Liễu Viễn Huy gia chủ trẻ tuổi của Liễu thị đã phê bình riêng tư. Thật tiếc, hắn có ý kiến cũng vô dụng, dù sao thì hắn cũng không đánh lại muội muội của mình. Hắn rất muốn càm ràm Liễu Nhược Lam để nàng thấy phiền, nhưng cũng chỉ là một trận càm ràm vô ích mà thôi.
Trong khi uống trà, Vương Tông Xương nói về thu hoạch của chuyến thăm dò và điều tra ngoại vực lần này.
Vào ngày thường.
Vương thị tiến hành săn bắn vào mùa thu và mùa đông hàng năm, không ngừng mở rộng phạm vi săn bắn, vốn đã khám phá các khu vực xung quanh.
Tuy nhiên, việc cải tạo đất và săn bắn bên ngoài ngoại vực lại khác nhau, nó không chỉ đòi hỏi khảo sát địa lý và phân tích môi trường chi tiết mà còn cần đánh dấu và loại bỏ các mối nguy hiểm tiềm ẩn. Thậm chí bao gồm cả việc lập kế hoạch và phát triển trong tương lai.