Chương 951: Giá Họa Người Khác! Khai Khẩn Đất Hoang Ở Ngoại Vực (1)
Để có bàn thức ăn này, có thể nói Tào Bang Ninh đã đầu tư rất nhiều. Tiền tài là thứ yếu, mấu chốt là nguyên liệu dùng trong một số món ăn đều là cống phẩm có sản lượng rất ít. Thường ngày hắn ta không nỡ ăn nhiều, nhưng bây giờ, tất cả đều được dùng để chiêu đãi Lưu Thiên Minh.
Còn căn bếp của Hải Vị cư từ tối hôm trước đã bận rộn đến tận bây giờ mới có một bàn tiệc đầy hương vị và hương thơm như vậy.
Mà Lưu Thiên Minh cũng thực sự không phụ sự kỳ vọng của hắn ta, ăn uống khá vui vẻ.
Qua ba vòng rượu, năm hương vị thức ăn.
Lưu Thiên Minh ăn cũng gần xong mới đặt chén rượu xuống, nhìn Tào Bang Ninh: “Bang Ninh gia chủ, hôm nay thật sự là khiến ngươi tốn kém rồi. Cái giá lương thực năm nay, ta nhất định sẽ cho ngươi giá tốt nhất. Ta thà kiếm ít hơn cũng sẽ không để ngươi phải chịu thiệt.”
Liêu Viễn quận có nhiều người ít đất đai, một phần lương thực đáng kể tiêu thụ hàng năm phải mua từ các quận khác. Trong số đó, cái gọi là “vựa lúa” của Đại Càn chính là Khánh An quận nằm bên cạnh Liêu Viễn quận, đương nhiên sẽ trở thành nguồn cung cấp ngũ cốc chính cho Liêu Viễn quận.
Bình thường Lưu Thiên Minh đi lại hai nơi đông và tây, hắn ta kinh doanh bán lương thực.
Tử Phủ Tào thị là một trong những thế gia lớn nhất ở Liêu Viễn quận, đương nhiên mỗi năm thu mua của hắn ta sẽ là một lượng lương thực không hề nhỏ.
Tuy nhiên, Tào Bang Ninh nghe vậy thì cảm thấy đau lòng, nhịn không được mà thầm mắng “con cáo già”.
Hắn ta không tin Lưu Thiên Minh sẽ không biết chuyện gần đây xảy ra với Tào thị. Lúc này nói lời này, rõ ràng là hắn ta hiểu được nhưng lại hồ đồ, chờ hắn ta đích thân mở miệng cầu xin.
Nhưng cho dù biết chuyện này, hắn ta cũng không có lựa chọn nào khác, đành phải bày ra vẻ mặt xấu hổ, đứng dậy như muốn cúi đầu sâu với hắn ta: “Thiên Minh gia chủ, thật không dám giấu, hôm nay lão Tào ta mời ngươi tới là có chuyện cầu giúp. Nể tình hai nhà chúng ta đã duy trì liên hôn trực mạch bao nhiêu năm nay, mong ngươi phải ra tay kéo lão ca một tay.”
“Ôi, Tào lão ca à, ngươi nói lời này cứ như người ngoài vậy. Chúng ta đều là người một nhà, nói cái gì mà cầu hay không cầu xin chứ?” Lưu Thiên Minh vội vàng đỡ hắn ta:
“Mau đứng dậy, ngươi muốn huynh đệ giúp đỡ như thế nào? Ngươi nói đi, huynh đệ có thể giúp thì nhất định sẽ giúp.”
Vẻ mặt hắn ta tràn đầy nhiệt tình, nhưng trong lòng lại thầm đắc ý.
Tên Tào Bang Ninh này dựa vào mình là gia chủ thế gia ngũ phẩm, cô cô ruột Tào Ấu Khanh của hắn ta còn là đệ tử cốt cán của Thánh Địa. Ngày thường dùng lỗ mũi để nhìn người, bây giờ xảy ra chuyện, còn chẳng phải đến cầu xin hắn ta sao?
Hai người nói qua nói lại hồi lâu, tỏ vẻ “tình bạn sâu nặng” với “tình cảm chân thật”, lúc này cuối cùng cũng dừng lại, bắt đầu bàn chuyện chính.
“Thiên Minh huynh đệ, không phải tiểu nữ nhi của nhà ngươi gả vào Tả Khâu thị sao? Nghe nói còn là đích mạch.” Tào Bang Ninh rót cho Lưu Thiên Minh một ly rượu và nói:
“Ngươi xem, ngươi có thể giúp ta chuyển lời bảo cô nương nhà ngươi giúp hòa giải được không.”
“Chuyện này…”
Nghe vậy, Lưu Thiên Minh vừa nãy vẫn rất hào sảng đột nhiên có vẻ mặt khó coi.
Đùa à, vất vả lắm hắn ta mới gả được khuê nữ cho đích mạch của Tả Khâu thị, đó cũng là lý do tại sao mà Tả Khâu thị sẵn sàng đưa cho hắn ta một phần ngũ cốc chất lượng cao để bán.
Hắn ta sẽ không vì rối rắm của Tào thị mà tiêu hao mối liên hệ khó khăn lắm hắn ta mới có được này.
Tất nhiên, ngoài mặt hắt ta nhất định sẽ không nói như vậy, mà nói một cách uyển chuyển: “Tào lão ca à, ngươi cũng biết Tả Khâu thị và những thế gia như chúng ta không giống nhau. Ít nhất gia chủ của nhà người ta cũng là Thiên Nhân cảnh, hơn nữa một nhiệm kỳ gia chủ là một hai trăm năm, kết quả là có một số lượng lớn con cháu đích mạch. Mặc dù tiểu nữ nhi của ta gả cho đích mạch, nhưng cũng chỉ là đích tôn mà thôi, không phải là đích trưởng tôn…”
Tào Bang Ninh cũng biết mình sẽ không dễ dàng có được sự đồng ý như vậy, vì vậy thuận tay lấy một kim phiếu ở trong nhẫn trữ vật ra nhét vào trong tay hắn ta, thành khẩn nói: “Thiên Minh huynh đệ, ngươi phải giúp ta! Hiện tại ta chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi! Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ nhờ khuê nữ của ngươi giúp ta nói một lời, xin lão tổ tông Tử Phủ cảnh của Tả Khâu thị đồng ý gặp mặt lão tổ nhà ta. Nói chuyện với nhau, vậy là đủ rồi.”
“Ôi, làm như thế này sao được?”
Lưu Thiên Minh vân vê tấm kim phiếu, thấy đó là tấm kim phiếu màu tím, nụ cười trên mặt đột nhiên trở nên chân thành hơn rất nhiều. Lại nghe Tào Bang Ninh nói chỉ muốn nói chuyện với Tả Khâu thị, trong lòng hắn ta lập tức bình tĩnh lại.
Hắn ta lập tức cất tấm kim phiếu đi và cam đoan: “Tào lão ca yên tâm, khi về ta sẽ nhờ khuê nữ giúp ngươi chuyện đó. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cụ thể có thành công hay không thì ta không thể đảm bảo được. Chuyện này ta phải nói rõ với ngươi trước.”