Chương 961: Mười năm! Thủ Triết thăng cấp Thiên Nhân cảnh (3)
Chỉ là 【 Khi Thiên ngọc phù 】này vốn là bảo vật cực hiếm, luyện chế vô cùng khó khăn. Trong khoảng thời gian này, Bách Bảo Các cũng không xuất hiện món đồ này. Trong tình huống bất đắc dĩ, Vương Thủ Triết chỉ đành viết thư cho Ly Dao, nhờ nàng nhờ vả Thiên Hà chân nhân một chút.
Dù sao thì Thiên Hà chân nhân cũng là viện trưởng của Tử Phủ Học Cung, một trong số đại nhân vật chống trời. Cuối cùng, lão nhân gia ông ấy đã lộ diện đưa cho Vương thị hai miếng 【 Khi Thiên ngọc phù 】, còn lấy giá hữu nghị một trăm vạn một miếng!
Có 【 Khi Thiên ngọc phù 】, Vương thị đã có thể ẩn giấu hai tu sĩ Thiên Nhân cảnh. Trong bố cục trên bề mặt chiến thuật và chiến lược sẽ càng bình tĩnh ung dung hơn.
Có thể nói, cánh cửa thế gia Lục phẩm đó, Vương Thủ Triết cũng không phải không cần, chỉ là trong tình cảnh hiện tại, chi bằng tích thóc từ từ xương vương càng quan trọng hơn.
Vào lúc này, “Tân An trấn” mới xây dựng gần đây còn chỉ là một mô hình sơ khai. Địa bàn “rộng lớn” này lớn gấp bốn lần rưỡi Bình An trấn, ước chừng trong tương lai có thể làm ra một trăm ba mươi đến một trăm sáu mươi vạn mẫu ruộng (bao gồm ruộng bậc thang).
Chỉ là Tân An trấn này không phải chỉ có Vương thị khai phá. Gia tộc liên minh thông hôn, trong lần khai hoang này cũng đã bỏ ra rất nhiều sức lực. Bởi vậy, dựa theo ước định trước đó, Vương thị có công huân lớn nhất nên chiếm cứ sáu phần địa bàn.
Các đại gia tộc cho dù là quan hệ thông hôn cũng tuân theo truyền thống tính toán rõ ràng huynh đệ ruột. Trên bản đồ đo lường của Tân An trấn cũng đã sớm quanh vòng xong địa bàn của các tộc, hơn nữa đã đăng ký tạo sổ với quan phủ.
Pháp luật Đại Càn quy định, cho dù thế giai khai thác ngoại vực thế nào thì trên danh nghĩa vẫn thuộc về quốc thổ của Đại Càn, bắt buộc phải thiết lập trấn thủ phủ, phải có thành thủ phủ cử trấn thủ sứ tới trấn thủ.
Mà Vương Thủ Triết cũng đưa ra yêu cầu, việc xây dựng trấn thủ phủ phải do thôn trấn thuộc quan phủ, hơn nữa sau khi nhờ vào Thủ Triết quan, gần như là tương liên với nhau.
Đây cũng là một thủ đoạn Vương Thủ Triết ngăn ngừa thảm án Trụ Hiên quan năm xưa lặp lại.
May mà Trấn Thủ đại nhân Ngụy Văn Huân vốn đã xem như là trực tiếp nằm ngay rồi, đối với các loại yêu cầu do Vương thị đưa ra, chỉ cần hợp pháp đều được đáp ứng.
Mấy năm trước, khởi công xây dựng trấn thủ phủ sau Thủ Triết quan, trấn thủ phủ bây giờ đã khánh thành rồi. Đồng thời, thôn trấn ở Tân An trấn cũng đã hình thành bước đầu rồi.
Hôm nay, Ngụy Văn Huân đích thân đưa trấn thủ sứ và tùy tùng tới Tân An trấn nhậm chức.
Mà Vương Thủ Triết đúng lúc thăng cấp Thiên Nhân cảnh thành công, bế quan quá lâu rồi, thuận tiện lộ diện hít thở khí trời. Vì vậy, hắn đã đích thân tới Tân An trấn trấn thủ phủ để gặp mặt trấn thủ sứ mới nhậm chức.
Nói ra thì trấn thủ sứ trên địa bàn của Vương thị, trước nay là quan viên không có cảm giác tồn tại nhất.
Cũng không phải nói là Vương thị cố ý chèn ép trấn thủ sứ.
Chỉ là bây giờ Vương thị có thực lực quá lớn mạnh, lớn mạnh tới mức một trấn thủ sứ nhỏ nhoi chỉ có thể ngước nhìn lên. Bởi vậy, làm trấn thủ sứ ở địa bàn của Vương thị chỉ có thể chủ động ngoan ngoãn nằm, việc gì cũng nghe ý kiến của Vương thị.
Cũng chính vì vậy, “Trấn Thủ Sứ đại nhân” đợt này ở Bình An trấn, Vương Thủ Triết phải tĩnh tâm suy nghĩ thử mới có thể nhớ ra tên và tướng mạo của đối phương.
“A dô, Thủ Triết gia chủ.” Thành Thủ đại nhân Ngụy Văn Huân vừa thấy Vương Thủ Triết ở cổng trấn thủ phủ lập tức tê da mặt, vội vàng chủ động bước tới nói, “Tân An trấn trấn thủ sứ nhậm chức, nào dám nhọc Thủ Triết gia chủ đích thân tới?”
“Nào có nào có, Trấn Thủ Sứ đại nhân là người trấn thủ một phương, về sau Vương thị còn phải nhờ Trấn Thủ đại nhân chiếu cố.” Vương Thủ Triết khách khí một câu, chuyển đề tài nói, “Đúng rồi, nghe nói Trấn Thủ đại nhân ngài sắp thăng chức? Chúc mừng Ngụy thành chủ.”
“Nào dám nào dám, Ngụy mỗ toàn dựa vào Thủ Triết gia chủ lập công vô số lần mới có phần công tích như hôm nay.” Ngụy Văn Huân vô cùng khiêm tốn, trong lòng cũng cảm khái vô cùng.
Nhớ lúc đầu khi hắn mới tới Trường Ninh vệ còn ôm đầy nhiệt huyết, thề rằng phải lập được thành tích. Nhưng không ngờ Trường Ninh vệ lại có thế cục ác liệt dị thường, các đại thế gia kết thành liên minh thông gia, hơn nữa còn lấy Vương thị làm đầu.
Khiến một Thành Thủ đại nhân như hắn trở thành một món trang trí. Lúc này, hắn cũng từng đấu tranh, cố gắng nhưng cuối cùng vẫn bị Vương thị ép chết.
Tới mười mấy năm nhiệm kỳ cuối cùng, hắn đã không còn sức tranh đấu với Vương thị một tay che trời nữa, sau đó ngoan ngoãn nằm yên.
Chuyến này đã khiến hắn tạo ra không ít công lao.
Mức độ nền kinh tế phát triển đứng đầu toàn quận gì đó, mức thuế thu mỗi năm đã đạt tới thứ nhất ở quận thành…Thậm chí, Vương thị còn muốn khai hoang diện rộng, khai ra một vùng quốc thổ mênh mông cho Trường Ninh vệ.
Phần công lao quan phủ này, dĩ nhiên lại dội lên đầu Ngụy Văn Huân.