Chương 985: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (6)
Nói đến chỗ đặc sắc, hắn bỗng im bặt.
Một đứa bé trai mười tuổi, trắng nõn đơn thuần, tương lai chắc chắn là một nam tử soái khí. Lúc này, đôi mắt đen trắng rõ ràng của hắn lại trợn tròn lên: “Gia gia, tên Đường Tăng kia quá ngu ngốc rồi. Ngộ Không đánh chết yêu quái bảo vệ hắn, hắn lại niệm Kim Cô chú hại Ngộ Không, đáng ghét, thật là một kẻ ngu ngốc không phân rõ trắng đen.”
“Cho nên, Chiêu nhi ngươi là tiểu thiếu tộc trưởng, tương lai phải gánh vác trách nhiệm nặng nề, đầu tiên phải biết phân rõ đúng sai.” Vương Thủ Triết mỉm cười sủng ái xoa đầu hắn.
Người ta hay nói cách thế hệ thì thân, mức độ sủng chiều của Vương Thủ Triết đối với cháu trai Vương Thất Chiêu còn vượt xa con trai Vương Tông An.
“Gia gia, gia gia, đừng nghe ca ca nói nhảm.” Một bé gái nhỏ khoảng sáu bảy tuổi, ra sức lắc cánh tay của Vương Thủ Triết nói, “Mau kể tiếp, kể tiếp đi ạ, sau đó Ngộ Không như thế nào? Không phải là ba lần đánh Bạch Cốt Tinh sao…Thế này mới đánh hai lần à. Còn có, Kim Cô chú thật sự là thứ tốt, ta muốn có một cái, nhất định phải cho ca ca đeo lên, như thế huynh ấy mới có thể ngoan ngoan nghe lời ta.”
Đứa bé gái này tên Vương Anh Đình, năm nay mới bảy tuổi, chính là đích trưởng tôn nữ của Vương Thủ Triết.
Ca ca Vương Thất Chiêu của nàng tức giận trợn mắt với nàng: “Nếu muội cho ta đội Kim Cô chú, bổn thiếu gia sẽ một gậy đánh chết muội.”
“Gia gia, ca ca ức hiếp ta.” Bé gái Vương Anh Đình chu cái miệng nhỏ không cam lòng chịu yếu thế, cáo trạng tại chỗ.
“Vương Anh Đình, ta thấy muội chính là Bạch Cốt Tinh, mưu hại người tốt.”
Sau đó, hai huynh muội cãi nhau.
“Được rồi, im miệng.” Một bé gái mười tuổi khác đứng bên cạnh trợn mắt nói, “Vương Thất Chiêu, Vương Anh Đình, các ngươi một người mười hai tuổi, một người bảy tuổi, có thể đừng có trẻ con như vậy không?”
“Vâng, tiểu cô cô.” Vương Thất Chiêu và Vương Anh Đình đều ngoan ngoãn đồng ý. Hết cách, bọn họ kém Vương Ly Giác một thế hệ, lúc bị răn dạy thì phải ngoan ngoãn, cho dù nàng còn nhỏ hơn Vương Thất Chiêu một tuổi.
Giáo huấn cháu trai cháu gái xong, Vương Ly Giác ôm cổ của Vương Thủ Triết làm nũng: “Cha, người ta muốn nghe chuyện Tôn Hầu Tử đại náo Thiên Cung.”
“Được rồi được rồi, xuống cho ta.” Vương Thủ Triết tức giận liếc nàng, “Ngươi đã mười một tuổi rồi, không được dán vào lòng cha nữa. Lúc cô cô Lạc Thu của ngươi mười một tuổi đã chuẩn bị đồ thần diệt Phật rồi.”
Vào lúc Vương Thủ Triết chơi cùng bọn trẻ, trên quảng trường ở ngoài cửa lầu của Vương thị, một nhóm kỵ sĩ chạy như bay từ xa tới.
Trong đó, vị kỵ sĩ chạy đầu tiên cưỡi một con tuấn mã toàn thân màu đỏ như lửa, bắp thịt đường nét uốn lượn như lụa, bốn móng trắng như tuyết, nó chính là ngựa Linh chủng “Hỏa Đạp Bạch Vân” tiếng tăm lừng lẫy.
Loài ngựa này thần tuấn mà thông linh, cho dù là đường núi hơi gồ ghề cũng có thể chạy như đường bằng. nếu trên thảo nguyên hoặc đường bằng chất lượng tốt, nửa canh giờ có thể chạy đến một trăm năm mươi dặm đường.
Có điều, ngựa tốt như vậy cũng có khuyết điểm, đó chính là quá đắt, một con “Hỏa Đạp Bạch Vân” có phẩm chất đúng tiêu chuẩn có giá đạt tới trên vạn càn kim. Ngày thường thức ăn cũng phải là hỗn hợp loại đậu hàm chứa Linh khí dạt dào, Linh thảo và số lượng nhỏ Linh nhục.
Nhớ khi trước, Vương Thủ Triết đã cưỡi một con Hỏa Đạp Bạch Vân đến rước tân nương tử Liễu Nhược Lam, cũng vô cùng nở mày nở mặt.
Bây giờ đã trôi qua ba mươi mấy năm.
Trong đại mục trường nằm ở phía Bắc Trường Ninh Vệ của Vương thị cũng đã thành công nắm chắc kỹ thuật nuôi dưỡng và gây giống Hỏa Đạp Bạch Vân. Nhưng cho dù phối hợp với Linh đậu, Linh thảo chất lượng cao của Vương thị, đến nay thành công bồi dưỡng ra một con chiến mã Hỏa Đạp Bạch Vân cũng phải đến mười năm, tiêu hao hàng ngàn càn kim chi phí.
Vì vậy cho dù là Vương thị có điều kiện kinh tế dư dả cũng không phải ai cũng có thể cưỡi được Hỏa Đạp Bạch Vân.
Vị kỵ sĩ đó đến trước cửa lầu xoay người xuống ngựa, quả nhiên là một công tử thế gia trẻ anh vũ tuấn lãng. Hắn có dáng vẻ khoảng mười tám, mười chín tuổi, vóc người lại rất cao, kình trang kiếm giày, lưng đeo cường cung, eo giắt bảo kiếm, trẻ tuổi mà huyền khí hùng hậu bất phàm.
Người này chính là đích thứ tử của gia chủ Vương Thủ Triết–Vương Tông Thụy.
Mà hai người trẻ có hơi lớn tuổi hơn đồng hành cùng hắn cũng vô cùng tuấn lãng cao lớn, vầng trán lộ ra vẻ ung dung mà tự tin. Bọn họ là Vương Tông Minh, con trai của Vương Thủ Dũng và Vương Tông Bình, con trai của Vương Thủ Liêm, hai người đều hai mươi mốt tuổi.
Ba người họ có cách biệt tuổi tác không lớn, tình cảm đôi bên vô cùng sâu sắc, thường sẽ làm việc cùng nhau. Có điều, tuy Vương Tông Thụy còn nhỏ tuổi nhưng lại là đích thứ tử đương thời, vì vậy ba người thường lấy hắn làm đầu.
Phía sau chính là một đội gia tướng bảy tám người.
Đội trưởng gia tướng Vương Tín luân phiên giữ cửa Vương thị vội vàng lên nghênh đón: “Bái kiến Thập thiếu gia, Bát thiếu gia, Cửu thiếu gia.” Hắn giơ tay, liền có vài gia tướng tiến lên, dắt ngựa về đúng vị trí.