Chương 989: Tiên chủ! Quần Tiên Điện? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 989: Tiên chủ! Quần Tiên Điện? (2)

“Tào Ấu Khanh có thể rửa sạch hiềm nghi, nhưng Tả Khâu thị cũng không có chứng cứ là do chúng ta làm.” Vương Thủ Triết thản nhiên nói, “Vì vậy, cho dù Tả Khâu thị đối địch với Vương thị chúng ta cũng chỉ sẽ thông qua thủ đoạn chế tài trấn áp thông thường.”

“Không đến mức trong tình hình không có chứng cứ xác thực, vì một vụ án cũ rích hay là một vụ bê bối mà ngang nhiên cử cao thủ tới tấn công Vương thị chúng ta.”

“Có câu tộc có tộc quy, quốc có quốc pháp, nhưng suy cho cùng là quốc pháp phụ trợ cho tộc quy. Nếu Tả Khâu thị thật sự ngu xuẩn kích động mà làm vậy còn dễ đối phó hơn. Chỉ đáng tiếc, một gia tộc Tứ phẩm có lịch sử hai ngàn năm, tuyệt nhiên sẽ không ngu xuẩn tới mức công khai giẫm lên quốc pháp, khiêu khích giới hạn của Long Xương đế.”

“Đây cũng là lý do tại sao ngay từ đâu ta phải trừ khử Tả Khâu Thanh Vân, Tả Khâu thị không dám giẫm lên quốc pháp nhưng Tả Khâu Thanh Vân nhập ma thì dám. Vì vậy, ta thà đối địch với Tả Khâu thị cũng không muốn để một tên điên không sợ gì sống.”

Vương Mai lộ ra vẻ sùng bái với Vương Thủ Triết: “Gia chủ anh minh, chẳng trách mười mấy năm trước, gia chủ đã phái ta dần bày trận ở Khánh An quận và Liêu Viễn quận.”

Đúng thế!

Nói đến chuyện này, Vương Thủ Triết cũng rất cảm khái. Làm một gia chủ thì dễ nhưng làm một gia chủ tốt lại vô cùng khó khăn. Mỗi một chọn lựa đều phải vì trách nhiệm với gia tộc, trách nhiệm với con cháu.

Bởi vậy, sau khi giết Tả Khâu Thanh Vân, trở về Vương thị, Vương Thủ Triết đã bắt tay chuẩn bị cho ngày hôm nay. Đây không phải là hắn liệu địch tiên cơ mà là trên thực tế có những nguy cơ có thể đoán trước được, không bày trận trước mới là ngu ngốc.

Có thể che giấu mười lăm năm, Vương Thủ Triết đã cảm thấy được rồi. Vương thị bây giờ cũng đã không còn là Vương thị của mười lăm năm trước! Ai dám xem Vương thị là một thế gia Thất phẩm mà đối phó, đó thuần túy là tự tìm phiền phức.

“Vương Mai, sau đó ngươi như vậy…Thế này…” Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm, sau đó căn dặn.

“Vâng, gia chủ.” Vương Mai lắng nghe kỹ càng, ánh mắt phát sáng.

Vào lúc này, trong tiểu viện của Vương Thủ Triết.

Vương Tông Thụy đưa mắt nhìn về thư phòng thiên sảnh của phụ thân, lo lắng bước đi.

Ban nãy hắn đã xác nhận rồi, phụ thân vừa nhìn thấy “nữ tử thần bí” đã để mấy đứa trẻ tự chơi trong viện, cùng nàng ta vào thư phòng!

“Vương Ly Giác, muội chắc chắn ‘Tiểu Tuyết’ đã vào thư phòng với phụ thân?” Vương Tông Thụy lo lắng thiếu kiên nhẫn, tóm lấy Tam muội đang chơi đùa với cháu gái bên cạnh, gặng hỏi xác nhận hết lần này tới lần khác.

“Nhị ca, nếu huynh có việc tìm phụ than thì có thể trực tiếp hỏi người.” Vương Ly Giác tức giận trợn mắt nhìn hắn, “Ta cũng từng làm một số nhiệm vụ gia tộc, vẫn nhận ra Tiểu Tuyết đó.”

Trong lòng Vương Tông Thụy lại ”thình thịch”, đã trôi qua hai nén hương rồi nhỉ? Tiêu rồi tiêu rồi, chuyện nên xảy ra đều đã xảy ra rồi, thế này thì làm sao mới tốt, làm sao mới tốt đây.

Điều duy nhất khiến Vương Tông Thụy hơi cảm thấy được an ủi là mẫu thân đại nhân vừa hay đã về thăm nhà, không tới nỗi sẽ xuất hiện tại thảm án này.

Vào lúc Vương Tông Thụy bất an.

“Két!” một tiếng.

Cửa thư phòng của phụ thân bị mở ra, phụ thân và nữ tử thần bí kia cùng xuất hiện ở cửa, nữ tử thần bí đó hành lễ cung kính với phụ thân, sau đó xoay người cáo lui.

Lúc đi ngang qua Vương Tông Thụy, nàng còn cười nhạt với hắn: “Thụy công tử thật đẹp trai.”

Sau đó, để lại một làn gió rồi vút đi.

Vương Tông Thụy giật mình rùng mình, rảo bước tới chỗ Vương Thủ Triết: “Phụ thân, chuyện này…”

“Hóa ra là Tông Thụy về rồi.” Vương Thủ Triết đánh già hắn từ trên xuống dưới, giữa trán lộ ra chút không vui nói, “Đã nói với ngươi bao lần rồi, ngươi là đích tử của Vương thị, làm tấm gương của các huynh đệ tỷ muội, nằm ngồi đi đứng đều phải bình tĩnh, chuyện gì mà lại hoảng hốt thế kia?”

Vương Tông Thụy khổ sở trong lòng.

Chuyện này bảo hắn làm sao mà bình tĩnh?

Phụ thân à phụ thân, cho dù lão nhân gia người gặp lão tình nhân, làm phiền người kín kẽ một chút có được không? Công khai như vậy, e là sắp xảy ra chuyện lớn rồi…

“Phụ thân, người đó là…” Vương Tông Thụy thấp giọng yếu ớt nói.

“Gia tướng.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói.

“Gia tướng? Sao ta chưa từng gặp nàng?” Vương Tông Thụy lắc đầu cười khổ, cha à, cái cớ này không thích hợp, còn phải nghĩ ra một cái cớ mới để bảo vệ sự ổn định và an toàn của gia đình.

Bỗng dưng, Vương Anh Đình bảy tuổi chạy tới, chớp mắt hiếu kỳ nói: “Gia gia, gia gia, Nhị thúc nói, người ban nãy tên ‘Tiểu Tuyết’, là lão nhân tình mà gia gia đang giấu. Gia gia, cái gì gọi là lão tình nhân? Trong chuyện mà người kể với ta không có…”

Vương Tông Thụy như bị sét đánh, sắc mặt tái mét. Ban nãy tình huống cấp bách nên quên mất, cái miệng đứa nhóc Vương Anh Đình này là vạ nhất.

Gương mặt của Vương Thủ Triết cũng hơi co rúm lại, ”hòa ái” nhìn Vương Tông Thụy nói: “Thụy nhi, nói ra thì phụ tử hai ta đã lâu rồi chưa nói chuyện đàng hoàng.”