Chương 1844: Bị ép khởi động lại
“Linh Ý là gì?”
“Chính là thiên phú tu luyện độc nhất vô nhị của tộc ta, dựa vào Linh Ý bọn ta có thể hiểu được chân lý của thiên địa.”
“Vậy làm sao để có được Linh Ý thiên phú đó?”
Thành ca ngẫm nghĩ, nếu như có thiên phú gì đó tặng cho người mới, hoặc là các loại nghi thức cảm ngộ thì có thể cho mình một bộ.
Nhưng Tông Phiêu Vương lại lắc đầu.
Hắn hất cằm lên với vẻ tự cho mình hơn hẳn người khác.
“Đó là bẩm sinh của tộc ta, không thể nào nhận được chỉ trong ngày một.”
“Thật sự không có cách nào khác sao?”
“Không có, ngươi nên từ bỏ đi.”
Sau khi Tông Phiêu Vương rời đi, Khương Thành cẩn thận đưa chiếc “lá cây” trong tay mình lên.
Đầu tiên là rót Hồn lực vào, sau đó là rót vào tiên lực, tiếp theo tạo ra Pháp cảnh.
Nhưng không hề có ngoại lệ, tất cả đều không có hiệu quả.
Chiếc lá này giống như một cái bảo rương được khóa bởi “công pháp bí tịch” vậy, chỉ có Linh Ý riêng biệt của Thiên tộc mới có thể mở ra được.
Còn thứ mà người ngoài nhận được thật ra cũng chỉ là một chiếc lá cây bình thường.
“Ta vẫn không tin.”
Đã ở trên cùng của lòng quyết tâm, Thành ca cứ thế bỏ chiếc lá vào trong miệng nhai nhai.
Răng rắc rộp rộp, chiếc lá rõ ràng rất mềm mại khi cầm trên tay.
Nhưng đến khi cắn vào thì lại giống như viên đá mỏng vậy.
Nhai xong hắn lập tức nuốt xuống.
Sau đó hắn cảm thấy toàn thân có phần hơi bủn rủn, tiếp đến là tê dại ngứa ngáy.
Trong đầu ong ong giống như đang bị hàng ngàn hàng vạn con ong vò vẽ đốt vậy.
Tiếp sau đó hắn lập tức ngã xuống.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống cũng vang lên.
“Tinh! Kí chủ đã bị giết, đang kiểm tra đo lường thực lực của kẻ địch, sắp xếp phương án hồi sinh.”
Cái này sẽ chết sao?
Biểu hiện của Khương Thành là hoàn toàn không có một chút chuẩn bị tâm lý nào cả.
Chẳng qua chỉ là ăn một miếng “ngọc phù” có ghi chép môn công pháp trên đó thôi mà, tại sao lại chết?
Bản thân mình là Đạo Thánh, thân thể Thiên Hoang Bất Diệt thể đó, bách độc cũng không thể xâm nhập vào nền tảng năng lực đúng không?
Hắn cũng không biết Toái Linh Phiến này thật sự không bình thường.
Trong hệ thống tu luyện của Thiên tộc, không tu thần hồn, không hấp thu nguyên lực, không giác ngộ Thiên Đạo, không coi trọng huyết mạch, cũng không quan tâm đến việc luyện thể gì đó.
Thứ mà bọn họ chú trọng là về ý.
Toái Linh Phiến cũng không chỉ đơn giản là ghi lại một số công pháp, mà quan trọng vẫn là chứa đựng Linh Ý của bản thân công pháp đó.
Nếu như Khương Thành đang ở bên ngoài, đụng phải sự tấn công của môn pháp này cũng chỉ như một cơn gió mát quất vào mặt, tiện tay là có thể đỡ được.
Nhưng hắn lại cứ khăng khăng nuốt vào.
Vậy cũng tương đương với việc buông bỏ tất cả phòng thủ và nghênh đón luồng ý này đánh sâu vào.
Ý của Thiên tộc cũng không phải là Ý cảnh.
Mà là một phương diện ở cấp độ khác, gần với ý chí và lý niệm nào đó.
Sau khi vọt vào bên trong cơ thể, thứ mà nó tấn công không phải là thân thể, cũng không phải chủ hồn mà là ý thức.
Ý thức của bản thân Khương Thành rất mạnh, cũng không đến nỗi bị một Linh Ý cấp độ nhập môn phá hủy.
Cắn răng kiên trì một hồi thật ra sẽ có thể gắng gượng vượt qua được.
Nhưng sau khi luồng ý chí lý niệm này tấn công ý thức thì sẽ gây ra phản ứng dữ dội với ngộ đạo tiên thụ.
Trong nháy mắt đã lập tức sát nhập vào hồn hải của hắn.
Thành ca không chịu nổi sự phục vụ của vị đại lão này.
Ý thức của hắn không bị Linh Ý đó tiêu diệt hoàn toàn mà ngược lại còn bị ngộ đạo Tiên Thụ nổ tung.
Để hoàn toàn tiêu diệt được Linh Ý, Tiên thụ còn tiện thể coi hồn hải làm chiến trường chà xát sâu bên trong hồn hải, cọ xát đến vỡ nát.
Theo một ý nào đó, lần này coi như ngộ đạo Tiên Thụ đã làm chuyện xấu với ý tốt.
“Tinh! Kí chủ mở ra Linh Ý thiên phú…”
Phương án giải quyết của hệ thống không phải là tiêu diệt ngộ đạo Tiên Thụ mà là mở ra Linh Ý thiên phú cho hắn, để cho hắn sau này có thể thuận lợi tiếp nhận ý của Toái Linh Phiến.
Như vậy sau này có những ý tương tự xông tới nữa thì ngộ đạo Tiên Thụ cũng sẽ coi là người mình, không đến nỗi có phản ứng lớn như vậy.
Nhưng lần hồi sinh này lại có nhiều khó khăn trắc trở hơn chút.
“Tinh! Bởi vì hệ thống chưa cập nhập dữ liệu của phương diện này, mở Linh Ý thiên phú thất bại…”
“Tinh! Cố gắng mở ra Linh Ý thiên phú một lần nữa…”
“Tinh! Bởi vì hệ thống chưa cập nhật…”
Nghe thấy những âm thanh nhắc nhở cứng nhắc không ngừng của hệ thống, Khương Thành trợn tròn mắt.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống như vậy.
Có khi nào phương án cảm xúc của hệ thống cũng không thể nào chắc chắn được?
Mặc dù hắn cũng không cảm thấy hứng thú lắm với hệ thống tu luyện của Thiên tộc, nhưng có thêm một môn kỹ thuật ở trong người thì dù sao cũng tốt hơn là không có.
Linh Ý thiên phú mà vừa rồi hắn muốn có, nhưng Tông Phiêu Vương đã nói là không thể nào.
Bây giờ thực sự không được sao?
Tiếc là vì hệ thống chưa cập nhập dữ liệu của kỷ nguyên thứ nhất nên không thể nào có được.
“Cái này phải làm thế nào mới được đây?”
“Nếu như khởi động lại trên một triệu năm thì cuộc tranh đoạt thần vị đã sớm kết thúc rồi.”
“Nhưng nếu như không tái khởi động thì ta vĩnh viễn không thể hồi sinh được…”
Câu hỏi lựa chọn này cũng không khó làm.
Khương Thành chỉ có thể nhấn vào nút xác định khởi động lại.
Ngay sau đó hắn chìm vào giấc ngủ say.
Sau khi tỉnh lại, âm thanh đầu tiên mà hắn nghe được vẫn là lời nhắc nhở của hệ thống.
“Tinh! Hệ thống đã cập nhật xong.”
“Tinh! Kí chủ mở ra Linh Ý thiên phú.”
“Tinh! Kí chủ hồi sinh thành công.”
Sống lại một lần nữa, Khương Thành quan sát xung quanh một lượt, phát hiện mình vẫn đang ở trong căn phòng trong sân vườn trước đó.
“Căn phòng này vẫn còn được bảo tồn nguyên vẹn giống như năm đó, thật là kỳ quái.”
“Và hơn một triệu năm đã trải qua mà kiếp nạn còn chưa tới sao?”
Hắn lắc đầu, chỉ có thể xem xét dáng vẻ biến hóa của hệ thống trước đã.
Không có gì bất ngờ xảy ra, Hệ thống thương thành có rất nhiều thần thông, vũ kỹ, công pháp liên quan tới Tiên tộc và Thiên tộc.
Ngoại trừ cái đó ra còn có rất nhiều thiên tài địa bảo của Thiên giới.
Cũng giống như các quy luật của bản cập nhật mấy lần trước, điểm tiên nguyên cũng đã trở thành huyền tinh mới.
Một tỷ điểm tiên nguyên chỉ tương đương với một huyền tinh.
Trước mắt hắn có 353 tỷ điểm tiên nguyên, bị đổi thành ba trăm năm ba huyền tinh.
Khương Thành cũng đã quen với những thay đổi này, nên cũng không cảm thấy kỳ lạ.
Hắn nhìn thử thì thấy bảng kỹ năng cũng không có thay đổi gì.
Nhưng hạng mục quan trọng nhất là hệ thống giá trị thanh danh thì không thấy, thay vào đó là một “giá trị thống trị” xa lạ.
Điều này làm cho Thành ca từ trước tới giờ bất cần đời đã lập tức nổi trận lôi đình trong nháy mắt.
Phải biết rằng trước kia giá trị thanh danh là một phần lớn trong thu nhập của hắn đó.
“Hệ thống, lăn ra đây giải thích cho ta!”
“Tại sao hệ thống danh vọng lại không có?”
“Cái giá trị thống trị này là cái con mẹ gì vậy?”
Hệ thống có lẽ cũng đã quen với tính tình của hắn từ lâu, nghe vậy cũng rất bình tĩnh bắt đầu phổ cập khoa học.
“Thống ngự chính là thống lĩnh, sai khiến mệnh lệnh người khác, cấp dưới của ngươi càng nhiều thì giá trị thống trị sẽ càng cao.”
“Giá trị thống trị có thể đổi thành huyền tinh, tỷ lệ đổi cao hơn so với giá trị thanh danh.”
“Hệ thống thống trị mới là phiên bản nâng cấp của hệ thống thanh danh, hy vọng ký chủ có thể tận dụng thật tốt…”
Hệ thống cũng xem như là không còn cách nào với Khương Thành.
Ngay từ đầu nhiệm vụ thống nhất tam giới yêu cầu hắn phải có dã tâm bừng bừng, chinh phục tất cả mọi người và thống trị toàn bộ thế giới.
Bình tĩnh xem xét lại thì hệ thống cũng coi như là vô cùng hiền hậu.
Nhiệm vụ không có kỳ hạn, cũng không trừng phạt nếu không hoàn thành.
Toàn bộ hành trình cũng không gây trở ngại cho Khương Thành, để hắn tùy ý phát huy, cho hắn quyền tự chủ rất lớn.
Quả thực chính là lương tâm của giới hệ thống.
Tuy nhiên, so với việc chinh phục người khác thì dường như Khương Thành vẫn thích làm màu ở trước mặt người khác hơn.
Suy nghĩ cả ngày đều là làm sao để làm màu được mượt mà hơn.
Trong cơn tuyệt vọng, hệ thống mệt mỏi chỉ có thể tàn nhẫn thôi.
Không phải là ngươi không có hứng thú với việc chinh phục thế giới sao, vậy cứ thế tăng thêm chức năng giá trị thống trị cho ngươi.
Chỉ có việc biến người khác thành cấp dưới của mình thì ngươi mới có thể nhận được lợi ích.
Xem ngươi có động lực hay không!