Chương 1955: Các ngươi cũng được việc quá rồi
Cả một đám Tiên nhân hèn nhát thuộc phái thỏa hiệp bị mắng cho té tát.
Quân Vương cũng xem như hoàn toàn sảng khoái.
Mắt thấy cả đám người đều ngoan ngoãn như là cháu nội vậy, hắn cảm thấy mục tiêu ra oai của bản thân cũng xem như đã đạt được rồi.
Thế là hắn tằng hắng giọng, chuyển chủ đề nói.
“Thật ra ta biết, trong các ngươi vẫn có một số người là vô tội.”
Hắn vừa dứt lời, mọi người lập tức tranh nhau bày tỏ lòng trung thành.
“Đúng đúng đúng, bọn ta đều là người vô tội!”
“Xin Ngọc Hoàn Vương minh giám!”
“Bọn ta đối với Thiên tộc chỉ có thiện ý, không hề có ác ý.”
“Ta có thể thề, từ lúc khai chiến đến nay, ta chưa từng giết một người nào của Thiên tộc cả!”
“Ta không những chưa từng giết họ mà năm đó còn từng giúp người của Thiên tộc nữa kìa, có một lần người của Thiên tộc bị lạc đường, ta tốt bụng mang hắn…”
“Được rồi được rồi!”
Nghe những người này vì muốn so xem ai vô tội hơn mà đã bắt đầu bịa chuyện, Quân Vương đến để khuyên hàng cũng cảm thấy cạn lời.
“Các ngươi như thế nào, trong lòng ta đều biết rõ.”
“Các ngươi cũng chỉ là bị Khương Thành liên lụy mà thôi, nếu như không có hắn thì Phi Tiên minh cũng không đến mức bắt buộc phải bị tiêu diệt.”
Lời này cũng xem như đã nói trúng tiếng lòng của đám người Hạo Diệm Đạo Thần và Tịnh Uy Đạo Thần rồi.
“Đúng đó đúng đó, chúng ta cũng là bị hắn liên lụy thôi.”
“Vốn còn nghĩ hắn có thể che mưa chắn gió cho chúng ta, ai biết được hắn còn mang đến sóng gió lớn hơn nữa chứ.”
“Ta thật sự không biết nói gì với hắn luôn rồi, cũng không hiểu trong đầu hắn đang nghĩ cái gì nữa.”
“Rõ ràng bản thân đang có quan hệ tốt với cao tầng của Thiên tộc cao quý, mà lại cứ cố tình phá hỏng nó.”
“Bài đẹp mà cũng đánh cho nát được chính là đang nói hắn đấy.”
“Xin Ngọc Hoàn Vương minh giám, bọn ta không tình nguyện cùng một giuộc với hắn đâu…”
Quân Vương vừa ý gật đầu.
Bởi vì trải nghiệm năm đó ở Thiên cung mà hắn vẫn còn rất hận Khương Thành.
Hận không thể thấy được tình cảnh hắn bị mọi người phản bội xa lánh.
“Rất tốt, các ngươi biết tự kiểm điểm tốt đấy, vậy ta đây sẽ chỉ cho các ngươi một con đường sáng.”
Tịnh Uy Đạo Thần vội vàng kính cẩn nói: “Xin được lắng nghe!”
“Rất đơn giản.”
Quân Vương cuối cùng cũng nói ra mục đích của bản thân hắn.
“Các ngươi rời khỏi Phi Tiên minh, tuyên bố vạch rõ giới hạn với Khương Thành rồi đầu quân cho ta.”
“Như thế các ngươi sẽ là thuộc hạ dưới trướng của Ngọc Hoàn Vương ta, cũng xem như là một phần của Thiên tộc rồi.”
“Và hiển nhiên cũng sẽ không còn ai muốn công đánh hay tiêu diệt các ngươi nữa.”
“Ngoài ra, nếu như các ngươi có biểu hiện xuất sắc trong trận vây đánh Đới Nguyên Thánh địa và Phi Tiên Minh tiếp theo thì thậm chí sẽ còn được đánh giá tốt, lấy được một chức quan nào đó ở Thiên tộc cũng không chừng.”
“Thế không phải là tốt hơn sao?”
Bên trong điện hoàn toàn yên lặng.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, Quân Vương cũng hơi bồn chồn.
Hắn sa sầm mặt, lạnh giọng nói: “Sao hả, lẽ nào các ngươi không bằng lòng?”
Ngay sau đó, trong thiên điện đã nổ ra từng trận hoan hô đầy nhiệt liệt.
“Bằng lòng bằng lòng, tất nhiên là bằng lòng!”
Hạo Diệm Đạo Thần dường như là quá kích động, không nhịn được mà nắm lấy tay của Quân Vương.
Vừa mừng vừa tủi nói: “Chỉ là bọn ta không ngờ vẫn còn có chuyện tốt như thế mà thôi!”
Những người khác cũng hoa chân múa tay.
“Ha ha ha, tốt quá rồi!”
“Đa tạ Ngọc Hoàn Vương đã giúp đỡ bọn ta!”
“Đây đâu chỉ là con đường sáng, rõ ràng là con đường lên trời luôn mà!”
“Chúng ta đã sớm muốn đầu quân cho Thiên tộc rồi, chỉ là lúc trước dù muốn đầu hàng cũng không có đường nào, những Thiên tộc khác cũng không bằng lòng thu nhận bọn ta, lần này thật đúng là trời không tuyệt đường người mà.
“Ngọc Hoàn Vương yên tâm, sau này Thiên tộc bảo bọn ta đánh ở đâu thì bọn ta sẽ đánh ở đó, tuyệt đối không cãi lời!”
Nhìn thấy thái độ của bọn họ như thế, Quân Vương cũng hoàn toàn yên tâm rồi.
Khương Thành ơi là Khương Thành, người mà ngươi thu nhận coi như làm đệm lót cho ta rồi.
Cũng vào lúc hắn đang đắc ý, Quy Tàng và Tịch Vân cùng dắt tay nhau tìm đến Thành ca.
“Khương chưởng môn!”
Nhìn thấy Thu Vũ Tuyền cũng ở bên cạnh, cả hai người không nói không rằng bắt đầu truyền âm.
“Xảy ra chuyện rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Đám người Hạo Diệm và Tịnh Uy muốn làm phản rồi.”
Quy Tàng chậm rãi nói: “Cái tên Ngọc Hoàn Vương đến cùng với Thu Vũ Tuyền đang xúi giục bọn họ làm phản.”
Đám Hạo Diệm và Tịnh Uy đều tưởng rằng người ở trong điện đều là phe của mình.
Nhưng lại không hề biết, dù là Quy Tàng hay Tịch Vân, khi ở hạ giới họ đã là đại lão chưởng quản một khu rồi.
Cái gì mà lục đục tranh đấu giữa các phái, cái gì mà ngươi lừa ta gạt, giở trò ly gián, bọn họ đều quá rành rồi.
Chỉ là ở trước mặt của Khương Thành, ngoài việc nịnh hót ra thì cũng chẳng có cơ hội nào để họ thể hiện năng lực chuyên môn của bản thân cả.
Thành ca cũng không mấy để ý đến đám người hèn nhát kia, nhưng bọn họ thì đã chú ý lâu lắm rồi.
Không chỉ bố trí sẵn tai mắt ở các nơi bí mật trong Phi Tiên minh, thậm chí bọn họ còn phái một tốp đệ tử âm thầm trà trộn vào trong đám người đó để làm nội ứng nữa kìa.
Có thể nói, mỗi ngày Hạo Diệm Đạo Thần và Tịnh Uy Đạo Thần nói những chuyện gì, dùng những đan dược gì, dùng mấy viên thì bọn họ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Cái tên Ngọc Hoàn Vương kia rất có vấn đề!”
Tịch Vân vừa mỉm cười với Thu Vũ Tuyền vừa truyền âm cho Thành ca.
“Tất cả tư liệu của những thân vương và chủ tướng ở Thiên tộc bọn ta đều đã từng phân tích trước đó rồi.”
“Nghe nói Ngọc Hoàn Vương kể từ lần đầu tiên Thu Vũ Tuyền xuất hiện đã đối xử đặc biệt với nàng rồi, điều này rất đáng nghi!”
“Dựa theo cách làm việc từ trước đền giờ của Thu Vũ Tuyền ở cả Nguyên Tiên giới và Thiên giới thì nữ nhân này không phải là người giỏi việc kéo bè kéo cánh, nhưng ba trăm ngàn người bên kia đầu quân cho nàng ta lại được sắp xếp rất thỏa đáng.”
“Đây chắc chắn là do Ngọc Hoàn Vương kia làm rồi.”
“Bọn ta đều nhất trí cho rằng, hắn cũng là người xuyên việt đến từ kỷ nguyên thứ ba, thậm chí rất có thể còn là người của Thiên cung nữa!”
Hắn vừa nói như vậy, Thành ca cũng như chợt hiểu ra.
Nghĩ kỹ lại, ban đầu khi vừa gặp mặt thì cái tên Ngọc Hoàn Vương kia quả thực cũng luôn nhắm vào mình.
Nếu như hắn là thần quân của Thiên cung thì mọi chuyện đều rõ ràng rồi.
Vì để bảo vệ hình tượng anh minh thần võ của bản thân, hắn chỉ có thể hàm hồ nói: “Khụ, điều này ta đã sớm biết rồi, chỉ là cố tình không tiết lộ mà thôi, giữ lại hắn vẫn còn tác dụng.”
“Khương chưởng môn quả nhiên là cao thâm khó dò, hóa ra ngươi đã sớm có kế hoạch hết rồi.”
Vào lúc Tịch Vân truyền âm thì lão già Quy Tàng cũng đang vui cười nói chuyện với Thu Vũ Tuyền, xem như là yểm trợ giúp đồng bạn của mình.
“Thu cô nương, nghe nói ngươi ở bên Vương triều Tinh U…”
Tịch Vân cũng bắt đầu hỏi Khương Thành bước tiếp theo nên làm như thế nào.
“Lần này Ngọc Hoàn Vương đến để xúi giục làm phản, có phải chúng ta nên thu lưới bắt hắn lại không?”
“Thật ra ta có một đề nghị, có thể lợi dụng con cá lớn như hắn, giả vờ mượn danh nghĩa để xúi giục ba trăm ngàn Tiên tộc đã đầu hàng Thiên tộc phải tạo phản.”
“Chúng ta có thể chia rẻ phân cánh bọn họ, khiến cho đám người đó và Thiên tộc kiêng kị lẫn nhau, nội bộ lục đục hỗn loạn, như vậy chúng ta sẽ có thể tranh thủ giành cơ hội chiến thắng trong lúc rối loạn này…”
Thành ca nghe xong cũng muốn khóc luôn rồi.
Lão huynh, các ngươi có cần được việc vậy không hả?
Các ngươi cũng làm xong hết việc rồi, còn cần nhân vật chính như ta làm cái gì hả?
“Đừng, như vậy sẽ làm xáo trộn kết hoạch của ta!”
Hắn còn đang đợi Thiên tộc đến tấn công đây nè.
Nếu như nội bộ của đối phương lục đục vậy thì còn ai đến đánh hắn đây?
“Hả?”
Tịch Vân ngây ra, sau đó vô cùng chờ mong mà truyền âm hỏi hắn: “Không biết kế hoạch của Khương chưởng môn là…”
Thành ca có kế hoạch cái con khỉ ấy.
Ngoài việc kẻ khác đánh tới thì là hắn chủ động giết qua đó thôi.
Dẫu sao vẫn còn có hệ thống mà, ngang dọc gì cũng là ba chữ — trực tiếp thôi.
“Ngươi hỏi nhiều như thế làm cái gì?”
“Dù sao đến lúc đó ngươi cũng sẽ được thấy cảnh tượng Thiên tộc bị đánh tơi bời phải khóc lóc gọi cha gọi mẹ thôi.”
Tịch Vân lập tức im miệng, tỏ ra thật lòng bái phục.
**
**Chương 1956: Khương minh chủ nhân từ
**
**
“Được rồi, chúng ta cũng đi xem thử hắn xúi giục bọn họ kiểu gì nào.”
Khương Thành trực tiếp cắt ngang truyền âm.
Vung tay một cái đã bay về phía thiên điện mà đám Tịnh Uy và Hạo Diệm đang bí mật mưu đồ.
Dọa cho Quy Tàng và Tịch Vân đều hoảng sợ.
Đại lão à, Thu Vũ Tuyền vẫn đang ở đây đấy, tốt xấu gì ngươi cũng tìm một cái cớ đuổi nàng đi đã chứ!
Chỉ là lúc này Khương Thành đã đến nơi luôn rồi.
Nhìn thấy hắn đến, đám người Lăng Tinh và Mạch Phong đứng bên ngoài mai phục còn tưởng rằng đã chuẩn bị thu lưới rồi.
Thế là họ lập tức phát động tấn công về phía thiên điện.
Ầm ầm ầm!
Trong tiếng vang lớn liên miên không dứt, tầng tầng lớp lớp đạo hải như sóng nước lấp lánh, hư không bị nó chiếu rọi cũng trở nên đẹp đẽ vô cùng.
Cùng lúc này, các loại khốn trận, mê trận và cả cấm chế đều đồng loạt khởi động.
Quân Vương và đám người Tịnh Uy Đạo Thần ở bên trong bị đánh đến mặt đầy tro bụi, thê thảm chật vật.
“Dừng tay!”
“Các ngươi muốn làm gì hả?”
Đợi đến khi bọn họ đã ổn định lại, nhìn thấy đội hình hơn ba trăm Đạo Thần ở bên ngoài, từng tên một đều như chết lặng.
Hạo Diệm Đạo Thần vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Lẽ nào bản thân muốn quy hàng đã bị phát hiện rồi sao?
Hắn chỉ có thể ngoài mạnh trong yếu mà trừng Mạch Phong: “Tuệ Thạch Đạo Thần, ngươi là muốn tự giết lẫn nhau hay sao?”
“Mọi người đều là thành viên của Phi Tiên minh, là người một nhà cả, hành động này của các ngươi thật là khiến người khác phẫn nộ mà!”
“Ha…”
Mạch Phong cười lạnh, khóe miệng tràn đầy sự mỉa mai không thể ngừng được.
“Người một nhà? Bọn ta sao mà làm nổi người một nhà với ngươi được chứ hả?”
“Nếu còn không ra nữa thì chắc đã bị các ngươi bán đứt luôn rồi nhỉ?”
Đám người Lăng Tinh và Thái Thường cũng lao nhao bay về bên cạnh Thành ca.
“Khương chưởng môn, tất cả người ở bên trong điện này đều không cần giữ lại nữa đâu.”
“Bọn họ lại còn muốn sau này quay ngược về tấn công Phi Tiên minh nữa chứ, xem chúng ta như là hòn đá kê chân để mà lập chiến công.”
“Ta biết ngay mà, cả cái đám gió chiều nào theo chiều nấy này không tin được, cũng may chúng ta đã sớm đề phòng đấy!”
Quân Vương lúc trước vẫn còn đắc ý không thôi thì giờ đây cũng hoảng loạn khi nhìn thấy thế trận vây kín chặt chẽ như một chiếc thùng sắt này.
“Phi Tiên minh các ngươi điên rồi sao?”
“Hai nước giao chiến, trước giờ đều không chém sứ giả! Các ngươi vây bổn vương lại như thế này, lẽ nào là muốn khai chiến với cả Thiên tộc hay sao?”
“Còn không mau tránh ra!”
Hư Uyên cười sầu thảm: “Thiên tộc các ngươi?”
“Ngươi có đúng là Thiên tộc thật sự hay không thì vẫn cần phải xem lại đấy.”
“Ngươi, ngươi nói gì thế hả?”
Sắc mặt của Quân Vương tái mét, mồ hôi lạnh cũng túa hết ra.
Mà Tịnh Uy Đạo Thần và Hạo Diệm Đạo Thần đứng bên cạnh hắn thấy sự việc không ổn cũng nháo nhào lên kêu la oan uổng.
“Bọn ta không làm cái gì hết!”
“Đều là các ngươi đang ngậm máu phun người.”
“Bọn ta chỉ là tiếp đãi khách bình thường mà thôi, sao lại bị gán cho cái tội danh như thế này rồi, thật là không công bằng mà!”
“Ta không phục…”
Còn chưa đợi cho bọn họ kêu hết, Lăng Tinh đã nhấc tay ném ra một cái tiên khí Lưu ảnh rồi.
Ngay sau đó, cảnh tượng khi nãy bọn họ bí mật âm mưu ở trong thiên điện đều trực tiếp hiện ra trong không trung.
“Tiếp đãi khách bình thường?”
“Không công bằng?”
Nhìn thấy ánh mắt mỉa mai chế giễu của những người ở xung quanh, Tịnh Uy Đạo Thần và Hạo Diệm Đạo Thần đều cứng họng, mồ hôi lạnh cũng chảy dài.
Có nằm mơ bọn họ cũng không ngờ tới, toàn bộ quá trình bí mật mưu đồ của bản thân đều nằm dưới mí mắt của người khác cả.
Việc đã đến nước này rồi, cũng không thể biện giải thêm gì nữa.
Quân Vương vừa sợ hãi lại nôn nóng, nhìn thấy Thu Vũ Tuyền mới đến, hắn giống như đã tìm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng của mình vậy.
“Vũ Tuyền cứu ta!”
“Cứu ta trở về với, đám người Phi Tiên minh này hiếp người quá đáng, không nói đạo lý gì cả…”
“Mau mang theo ta cùng giết ra ngoài nào!”
Nhưng Thu Vũ Tuyền lại không hề rút kiếm, thậm chí còn chẳng nói tiếng nào.
Nàng nhìn ánh mắt của Quân Vương ngược lại còn thấy hơi ghê tởm nữa là.
Lần này nàng đến tìm Khương Thành cũng chỉ là vì muốn đòi đan dược, hoàn toàn không hề nghĩ tới loại chuyện hèn hạ như là đào góc tường hay giật dây như thế này.
Theo một ý nghĩa nào đó thì xem như nàng cũng đã bị Quân Vương biến thành cái biển quảng cáo một lần để mà lợi dụng rồi.
Đám người Mạch Phong, Lăng Tinh và Thái Thường đều dùng ánh mắt sáng rực để nhìn Thành ca.
“Khương chưởng môn, hạ lệnh đi.”
Hơn một trăm Đạo Thần đang bị vây lấy lúc này tực như là con mồi đang bị nhốt vậy, chỉ còn đợi hắn hạ lệnh diệt ổ nữa thôi.
Hạo Diệm Đạo Thần và Tịnh Uy Đạo Thần hoảng sợ đến cực điểm.
“Không!”
“Không…”
“Đừng giết bọn ta!”
“Xin Khương minh chủ tha mạng, bọn ta chỉ là bị Ngọc Hoàn Vương này mê hoặc, nhất thời hồ đồ mất trí mà thôi!”
“Bọn ta tuyệt đối trung thành với Phi Tiên minh…”
Thành ca cũng không ngốc, tất nhiên sẽ không tin những lời này của bọn họ.
Đám người này đều là gió chiều nào theo chiều nấy, lúc ngươi mạnh thì bọn họ sẽ gọi ngươi là Khương minh chủ.
Còn lúc ngươi yếu thế rồi, bất cứ lúc nào bọn họ cũng sẽ bán đứng ngươi.
Ngay lúc hắn định vung tay diệt sạch đám người này để khỏi phải nhìn thấy lại ghê tởm.
Thì sau khi chú ý đến ánh mắt đầy chán ghét và khó chịu của Thu Vũ Tuyền, đột nhiên hắn lại thay đổi chủ ý.
Nếu như cố nhét đám người này cho nàng thì sẽ như thế nào nhỉ?
Lần này ngươi chạy đến hố ta một lượng đan dược lớn, ta trở tay tặng thêm cho ngươi một đống quả bom hẹn giờ, để cho cuộc sống sau này của ngươi thêm phần thú vị, ngươi thấy ta tốt chưa hả?
Còn về việc thả hổ về rừng sao?
Những người này ở trước mặt hắn mà còn dám xưng là hổ à?
Nếu quả thực có thể giết chết hắn thì hắn ngược lại còn cảm ơn ngươi nữa đó.
Nghĩ đến đây, hắn cười híp mắt lắc lắc tay.
“Trời cao có đức hiếu sinh mà!”
“Mỗi người có chí hướng khác nhau, không cần phải cưỡng cầu, tha cho bọn họ một mạng đi.”
Hả, cái này?
Dù là Quy Tàng, Tịch Vân hay là Lăng Tinh và Mạch Phong đều không thể nào hiểu được.
“Khương chưởng môn, cái này, sao lại thả ra rồi?”
“Tội chứng đều xác thực cơ mà!”
“Sau này chắc chắn bọn chúng sẽ báo thù chúng ta đấy, loại người này sao có thể tha thứ được chứ?”
“Như vậy là lòng đàn bà đó!”
Đến cả bản thân Hạo Diệm Đạo Thần và Tịnh Uy Đạo Thần cũng bị cái tin vui đến đột ngột này làm cho ngu ngơ, suýt nữa không phản ứng kịp.
Bọn họ cầu xin tha thứ cũng chỉ là cố gắng làm những gì có thể mà thôi, thật ra trong lòng họ hoàn toàn không cảm thấy lần này bản thân còn thoát được.
Kết quả lại thật sự được tha thứ rồi?
Làm ơn đi, bọn ta không chỉ muốn làm phản thôi đâu, thậm chí còn mưu đồ sau này sẽ quay về công đánh Phi Tiên minh nữa đó, ngươi lại vẫn tha cho bọn ta à?
Còn có người nào bảo thủ như thế không?
Cơ hội đã đến trước mắt thì bọn họ tất nhiên phải bắt lấy rồi.
Thế là cả đám nháo nhào vỗ ngực thề thốt.
“Bọn ta sẽ không làm thế đâu!”
“Hôm nay Khương chưởng môn tha cho bọn ta, đại ân đại đức như thế, sao bọn ta có thể báo thù được chứ?”
“Bọn ta sẽ chỉ cảm kích từ tận đáy lòng, mong sau này có được cơ hội để báo đáp hắn thôi…”
“Tưởng bọn ta là đồ ngu hả? Ai sẽ tin mấy lời quỷ quái này của các ngươi chứ hả?”
Đám người Lăng Tinh và Mạch Phong vừa mắng chửi phản đồ vừa khổ sở khuyên can Khương hôn quân.
“Khương chưởng môn, thật sự không thể giữ lại bọn chúng mà, sau này sẽ thành họa đấy!”
“Giết chết bọn chúng, không phải lo lắng gì nữa.”
“Nếu như ngươi không muốn làm bẩn tay của mình thì bọn ta có thể thay ngươi làm!”
“Không thể nói như thế được.”
Thành ca lại lắc tay cười.
“Con người cũng không phải là thánh hiền, phải cho bọn họ một cơ hội mới để sửa sai.”
“Huống hồ chi, trước đó ta đã từng hứa qua, Phi Tiên minh không cấm việc rời đi, nói được là phải làm được.”
Nhìn thấy biểu cảm từ bi như đã thành Phật của hắn, đám người Quy Tàng và Mạch Phong cũng cạn lời luôn.
Lão huynh nhà ngươi lúc trước cũng chưa từng nhân từ như vậy đâu.
Lẽ nào nhiều năm không gặp, hắn đổi tính rồi?
Nhưng đám người Hạo Diệm Đạo Thần đang bị vây lấy thì lại liên tục phụ họa.
“Khương minh chủ nói rất đúng!”
“Khương minh chủ đúng là nhất ngôn cửu đỉnh mà, bọn ta khâm phục!”
“Đừng có vội khâm phục.”
Thành ca chuyển chủ đề nói.
“Muốn rời đi cũng không đơn giản như vậy đâu.”