Chương 2405: Bốn món thần khí
“Tàng Khí đài?”
Thành ca tỉnh rụi, hỏi: “Vậy nên bảo vật được đặt trong đây có cấp bậc rất cao?”
“Cấp bậc?”
Di nhìn hắn bằng ánh mắt có phần kỳ lạ.
“Khụ!”
Khương Thành lúng túng gãi mũi.
“Thật sự không dám giấu giếm, thật ra ở trong bốn cái lồng đó đều trống không, ta không lấy được gì cả.”
“Không lấy được thứ gì?”
Di có vẻ không tin lắm, vậy nên hắn nheo mắt cẩn thận dò xét đối phương một hồi lâu.
Khi thấy Khương Thành sắp mất bình tĩnh, hắn mới để lộ vẻ bất chợt hiểu ra.
“Cũng đúng, không được mới là bình thường.”
Thành ca không thích nghe câu này tí nào.
“Ngươi có ý gì đây, ta vất vả lắm mới qua cửa, vậy mà không đoạt được phần thưởng lại là bình thường?”
Tâm trạng Di đã ổn định trở lại.
Hắn ngẫm nghĩ một chốc rồi mới từ tốn đáp: “Ngươi hiểu lầm rồi, trong đây có một quá khứ rất dài.”
“Sở dĩ mở ra mà không có vật gì là vì bảo vật bên trong đã bị người ta lấy đi rồi.”
Thành ca nhướn mày: “Bị ai lấy đi?”
“Ta từng nói với ngươi, trước ngươi, Giáng Thần giả đã chế tạo ra ba sản phẩm thất bại.”
“Thế nên ba người các ngươi đã lấy đi rồi?”
“Đúng, nhưng cũng không đúng.”
Trong mắt Di lóe lên nét hồi tưởng.
“Trong chuyện này có vài nội tình, ta cũng không trải qua nó, chỉ là hỏi thăm lại từ đám người kia thôi.”
“Tuy Giáng Thần giả có nhân số rất ít ỏi nhưng họ vẫn có thủ lĩnh.”
“Khi sản phẩm thất bại đầu tiên xuất hiện, vị thủ lĩnh ấy đã đưa cho hắn một bảo vật, nghe nói đó là một thanh chủy thủ thần kỳ.”
Khương Thành bắt đầu cảm thấy hứng thú, không thể cầm lòng mà hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó người này vô tình bỏ mạng trong lúc lang bạt bên ngoài, thanh chủy thủ ấy cũng biến mất từ đó, không rõ tung tích.”
“Cái này mà cũng mất được? Cẩu thả quá nhỉ?”
“Trong giới tu luyện, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Di nói tiếp: “Sản phẩm thất bại thứ hai là người ngươi từng gặp, chính là Vô Định Cổ Thánh.”
“Sau khi được tạo ra, hắn cũng rời khỏi Lạc Tiên đảo.”
“Trước khi phiêu bạt bên ngoài, hắn cũng được ban cho một món bảo vật.”
“Ngươi từng thấy thứ đó, chính là Mộc trượng trong tay hắn.”
“Cái gì? Mộc trượng ấy là một trong số chúng?”
Lúc ấy Thành ca chẳng để ý lắm, bởi nó thực sự không quá nổi bật.
Vả lại khi đó hắn thả một lèo ra nguyên thuật của 3000 căn nguyên, còn đang bận làm màu nữa, rảnh rang đâu mà quan sát người khác.
“Không sai.”
Di khẽ thở dài một tiếng: “Vô Định là một người rất đặc biệt, ta chỉ nghe nói trong kỉ nguyên thứ hai hắn đã dùng nhiều thân phận khác để làm một số việc quan trọng.”
“Song, trước khi kỷ nguyên thứ hai diệt thế, hắn đã không màng thế sự nữa.”
“Có lẽ trong khoảng thời gian trước đấy đã xảy ra chuyện gì đó. Dù sao hắn và Mộc trượng hắn nắm giữ cũng không hề trở lại Lạc Tiên đảo nữa.”
Lúc này, Khương Thành mới phát hiện chuyện mình được Vô Định Cổ Thánh đích thân tìm đến gặp mặt là việc cực kì hiếm có.
“Tiếp đó chính là kỷ nguyên thứ ba, ngươi là người thứ ba, sau khi giáng thế cũng nhận được một bảo vật?”
“Ngươi đoán sai rồi.”
Khóe miệng Di khẽ nhếch lên, để lộ một nét tự giễu.
“Do hai người trước đều mang bảo vật ra ngoài rồi không trở lại, vậy nên khi ta được tạo ra, quy tắc tặng kèm bảo vật đã bị hủy bỏ.
Hắn giang rộng tay.
“Lúc ấy ta chẳng được gì cả.”
A…
Nhất thời, Thành ca không biết nên cười trên nỗi đau của người khác hay nên cảm thông với hắn.
Hoặc là bây giờ mình có nên nói dăm ba câu an ủi hay không?
“Khụ, đãi ngộ chênh lệch lớn quá, nhưng ngươi…”
Hắn chưa nói dứt lời thì Di đã chỉ tay lên mũ quan trên đỉnh đầu hắn.
“Thế nên ta đành phải tự thân vận động, tìm cách lừa lấy một món.”
Nhìn vẻ đắc ý kia, rồi nhìn chiếc mũ quan màu nâu chẳng có gì nổi bật của mình, Thành ca chỉ có thể nuốt lại mấy câu an ủi suýt buộc miệng nói ra.
“Ngươi trâu bò thật đấy, cái này mà cũng lừa được.”
Di nhún vai.
“Hết cách rồi, khi ấy ta bất đắc dĩ mà.”
Hắn không nói cụ thể, dường như không muốn kể quá nhiều về những chi tiết xảy ra khi đó.
Còn Khương Thành lại đặt sự chú ý lên bảo vật thứ tư.
“Nếu vậy, bảo vật thứ tư thì sao?”
“Ba người các ngươi lấy đi ba bảo vật, ắt hẳn còn một vật nữa chứ? Hơn nữa ngươi từng nói ta là người thứ tư, lẽ nào nó là thiên mệnh nên thuộc về ta?”
Hắn vẫn không tin mình là người thứ tư được Giáng Thần giả tạo nên.
Nhưng vì bây giờ liên quan tới bảo vật nên phải đề cập đến thân phận chưa được xác nhận này thôi.
Di không khỏi bật cười.
“Bảo vật thứ tư là một tấm Hộ Tâm kính, ngươi rất xui xẻo, món bảo vật ấy đã bị bọn họ chia ra trước thời hạn.”
Tuy Khương Thành hoàn toàn không biết về Hộ Tâm kính kia, thậm chí chẳng biết nó tròn méo ra sao nhưng hắn vẫn giận sôi người.
“Ý ngươi là gì? Ai dám chia bảo vật của ta? Bọn họ là ai? Chia kiểu gì?”
Hèn chi mình chẳng thu hoạch được gì, hóa ra là bị kẻ khác cướp từ trước mất rồi.
Nghĩ kĩ lại, dưa theo thiết lập ban đầu của Lạc Tiên đảo, toàn bộ bốn bảo vật ắt hẳn sẽ thuộc về người qua cửa chứ nhỉ?
Bởi vì trước đây chưa có ai vượt qua Luân Chuyển Đăng Bàn và đủ loại biến cố, nên mới dẫn đến tình trạng cả bốn ngọc đài đều trống không.
“Bọn họ chính là đám Giáng Thần giả kia.”
Di buông thõng tay: “Ta mới phát hiện cách đây chưa lâu, chẳng hiểu vì sao mà miếng Hộ Tam kính kia bị vỡ thành rất nhiều phần, có thể mỗi người họ nắm giữ một mảnh.”
Thật ra hắn đang nói tới những miếng ngọc phù mà năm tên Giáng Thần giả cầm trong lần đại chiến trước.
Kẻ khác không thể nhận ra, nhưng hắn chỉ liếc mắt nhìn cũng biết xuất xứ của nó.
Toàn bộ năm tấm ngọc phù đều đến từ bảo vật thứ tư – Hộ Tâm kính.
Hắn cố tình trêu đùa: “Vậy nên người thứ tư mới là kẻ thê thảm nhất.”
“Ngay từ đầu đã chẳng có cơ hội, e rằng có muốn thì cũng chẳng có mà lừa.”
Thành ca vốn đang vô cùng phẫn nộ cũng từ từ bình tĩnh lại.
Hắn không nói gì mà chỉ lắc đầu, giọng điệu không còn uyển chuyển chút nào: “Ngươi là đồ âm hiểm, lại còn muốn tính kế với ta, để ta đánh nhau với đám Gíáng Thần giả kia hả?”
Di nhún vai: “Ta nói thật lòng mà, ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ.”
Dù sao sau khi rời khỏi đây ngươi cũng sẽ phát hiện Phi Tiên môn và cả Đông Trúc đảo đã lún sâu vào trận đại kiếp này rồi.
Thành ca không hề biết đối phương đã giăng bẫy mình từ lâu.
Hắn chỉ tò mò hỏi: “Vậy ra bốn bảo vật kia rất mạnh ư, rốt cuộc có uy năng gì vậy?”
Di sửa sang mũ quan xong xuôi mới đáp với giọng thần bí: “Ngươi có biết vì sao năm xưa ta có thể đánh cắp Thiên Đạo không?”
Đây là vấn đề mà trước nay Khương Thành nghĩ mãi không thông.
Vì với sức mạnh hiện tại của hắn cũng không tài nào làm nổi.
“Chẳng lẽ là vì cái mũ quan kia?”
“Không sai, vì nó xuyên châm dẫn tuyến, bằng không ta chẳng chút xíu cơ hội nào.”
Shh!
Cuối cùng Thành ca cũng đã bị sốc.
“Hiệu quả này còn khó tin hơn Thiên Đạo chí bảo!”
Di ngạo nghễ đáp: “Đương nhiên, đứng trước bốn bảo vật thực sự vượt xa Thiên Đạo, đám chí bảo bị giới hạn trong phạm vi Thiên Đạo có là gì đâu?”