Chương 2548: Sự thay đổi mượt mà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:01 visibility 2 lượt đọc

Chương 2548: Sự thay đổi mượt mà

Bị Khương Thành đáp trả như vậy, mặt mũi Ngụy Tư đều tức đến trợn ra.

Nàng rất muốn nói gì đó để giữ thể diện, nhưng nhẫn nhịn nửa ngày, nghẹn không ra nổi một chữ.

Vốn còn tưởng rằng “Cuối cùng bọn ta cũng bằng lòng gia nhập với các ngươi, các ngươi còn không reo hò nhảy cẫng lên”?

Ai ngờ thình lình phát hiện, người ta căn bản là chướng mắt các nàng, thằng hề chính là mình.

Bây giờ dù cho nàng nói cái gì, cũng đều là tự rước lấy nhục.

Phong Hạnh cũng không nhịn được siết chặt hai nắm tay, không phải là do quan hệ của hắn với Ngụy Tư tốt đẹp ra sao, mà là hắn đã hoàn toàn bị chọc tức bởi sự xem thường này.

Nhưng mà xem xét đến thể trạng suy yếu mỏi mệt của mình bây giờ, xem xét đến sự chênh lệch nhân số hai bên, xem xét thêm chuyện lúc nào cũng có thể bị quái vật tấn công, cuối cùng hắn vẫn dập tắt suy nghĩ ra tay chèn ép bọn họ.

Thành thật lựa chọn câm họng. Trơ mắt nhìn mấy người Khương Thành lướt qua, tiếp tục mỗi người một ngả.

Thật ra Thành ca không định so đo với mấy hậu bối.

Nếu bọn người Phong Hạnh nhận sai, nói mấy câu dễ nghe, thì hắn cũng sẽ dắt theo, dù sao cũng đã dắt theo một đám rồi.

Ai kêu đến tận bây giờ bọn họ vẫn không buông bỏ được cái chứng tự cao tự đại đó?

Nhưng mà lần này đội của hắn còn chưa đi được hơn mười trượng đã ngừng lại.

Bởi vì Khương Thành lại phát hiện “Quái vật hỗn độn”.

Thấy hắn đột ngột dừng lại, mấy người Triển Hải Hàn Triệt lập tức quen thuộc mở ra Thánh giới, kích hoạt Nguyên thuật.

Những cảnh tương tự đã xảy ra rất nhiều lần, bọn họ sắp quen tay thành dây chuyền sản xuất luôn rồi.

Ba giây sau, ba con “Quái vật hỗn độn” từ từ xuất hiện trong khoảng không được bao quanh bởi lực trọc.

Bọn chúng đang không ngừng giãy giụa và tấn công, hòng phá vỡ vòng vây.

Mà Triển Hải và bọn Hàn Triệt cũng rất thành thạo tập kích vào trong dưới sự hướng dẫn của Khương Thành.

Chưa tới mười giây, ba con quái vật đã bị đánh thành từng mảnh rơi đầy đất.

Lúc này đám người mới thu hồi binh khí, thu hồi tiên lực và căn nguyên rồi tiếp tục tiến về phía trước.

Toàn bộ quá trình đều cực kỳ thuận lợi, ngoại trừ thói quen tâng bốc Khương Thành, mọi người không có bất kỳ biểu hiện kích động nào, cứ như chỉ hoàn thành một chuyện nhỏ nhặt thường ngày

Tuy nhiên cảnh này rơi vào mắt bọn Phong Hạnh, Ngụy Tư, Địch Hoàng ở phía sau lại trở thành một kỳ tích ngoài sức tưởng tượng.

Bọn họ vừa mới nhìn thấy cái gì?

Nhìn chằm chằm thi thể tan nát không ai quan tâm của quái vật trên mặt đất, bọn họ không khỏi dụi mắt, sau khi nhìn chằm chằm lại nhìn kỹ nhiều lần.

Sau đó, năm người bọn họ thẫn thờ nhìn nhau.

“Bọn họ vừa giết chết ba con quái vật?”

“Ta không nhìn lầm chứ?”

“Chuyện này, chuyện này sao mà làm được chứ? Sao lại có thể dễ dàng như vậy?”

Vẻ mặt bọn họ như gặp thấy quỷ.

Nhớ lại tại sao bọn họ trở nên thảm như vậy, chẳng phải là do lũ quái vật quá mạnh khiến họ sứt đầu mẻ trán, gần như bị xóa sổ hay sao?

Kết quả bây giờ, đội mà họ luôn coi thường đã giết chết ba con quái vật cực kỳ dễ dàng, vui vẻ, không hao tổn chút sức lực nào.

Không, như này sao lại gọi là không tổn hao gì, ngay cả mồ hôi cũng không đổ một giọt nào!

Nhận thức của bọn họ đã có hơi sụp đổ.

“Chuyện này sao mà làm được?”

Ánh mắt của năm người đổ dồn vào Khương Thành đang được vây quanh.

“Đó là do sức mạnh đặc biệt mà hắn nắm giữ!”

“Sức mạnh đó hạn chế quái vật, cho bọn họ cơ hội tuyệt vời đánh giết kẻ địch!”

“Hắn thật sự có năng lực này?”

Cuối cùng bọn họ như đã hiểu rõ, tại sao khi bước vào trận chiến bọn Triển Hải và Hàn Triệt lại vây xung quanh Khương Thành.

Thì ra người này có chỗ đặc biệt!

“Chờ một chút!”

Mắt thấy đoàn người Thành ca sắp khuất khỏi tầm mắt, năm người vội vàng đuổi theo.

“Chuyện là…”

“Làm sao?”

Nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Khương Thành sau khi quay đầu lại, năm người bọn họ cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng chỉ có thể kiên trì mở miệng.

“Có thể cho bọn ta gia nhập đội của các ngươi được không?”

Lần này, cuối cùng bọn họ cũng dẹp đi cái cảm giác ưu việt đó.

Suy cho cùng, tính mạng cũng quan trọng hơn.

Cứ tiếp tục hành trình năm người, e rằng không sống nổi một ngày.

Mà đi theo Khương Thành sẽ không cần phải lo lắng mấy con quái vật đó nữa.

“Không được.” Thành ca trả lời ngắn gọn mà trực tiếp.

“Ngươi…”

Ngụy Tư và Địch Hoàng xém chút nữa gầm lên.

Nhưng vừa phun được một chữ, cả hai đã vội vàng nuốt trở vào.

Giữ mạng sống hay là giữ mặt mũi, đó là lựa chọn khó khăn.

Phong Hạnh cực kỳ dứt khoát lựa chọn cái trước.

Hắn lập tức nặn ra một nụ cười nịnh nọt, xoa xoa tay, tiến lại gần Khương Thành.

“Trước đó đều là bọn ta có mắt không tròng nên mới đắc tội tiền bối, bây giờ ta đã biết tiền bối lợi hại, cũng nhận thức được sai lầm của mình.”

“Tiền bối đại nhân đại lượng, nhất định sẽ không so đo với đám tiểu bối vô tri như ta…”

Nhìn thấy thái độ chân chó của hắn, đừng nói Ngụy Tư hay Địch Hoàng, ngay cả mấy người Triển Hải với Hàn Triệt cũng trợn mắt ngơ ngác.

Đây là đã từng là tuyệt thế thiên tài mắt cao hơn đầu - Phong Hạnh ư?

Khương Thành từ chối cho ý kiến đáp: “Ngươi sai?”

Phong Hạnh lập tức lớn tiếng nói: “Đúng vậy, ta thật sự rất sai!”

Lão huynh này cũng không ngốc, lúc trước Triển Hải với Hàn Triệt làm quen với Khương Thành ra sao, bây giờ hắn học theo y vậy.

Không phải chỉ là nịnh hót thôi sao?

Ai mà chẳng biết.

“Dưới ánh hào quang hoàn hảo không một tỳ vết của Khương tiền bối chiếu rọi xuống, ta chỉ cảm thấy tự ti mặc cảm, dưới tấm lưng cao lớn vững chãi của ngươi, ta lại nhỏ bé như vậy…”

Hắn thậm chí còn bật chế độ ngâm thơ.

“A! Nếu có thể để ta ở bên cạnh ngươi lắng nghe lời dạy dỗ, vậy thì dù có trả bất cứ cái giá nào, ta cũng cam tâm tình nguyện…”

Đám Ngụy Tư, Địch Hoàng đều choáng váng.

Mà bọn Triển Hải, Hàn Triệt lại lộ ra thật vẻ kiêng dè.

Tên này là một “đối thủ đáng gờm”!

Mãi đến khi Phong Hạnh ngâm nga tròn mười phút, Khương Thành mới gật nhẹ đầu.

“Vậy ngươi cứ theo đi.”

“Nhưng mà tiếp theo còn phải xem biểu hiện của ngươi.”

“Biểu hiện không tốt có thể bị đá ra khỏi đội bất cứ lúc nào!”

Phong Hạnh vội vàng thiên ân vạn tạ bước đến cạnh bọn Triển Hải, hắn đương nhiên hiểu rõ biểu hiện mà Khương Thành nói tới là gì, xem ra hắn phải dành chút thời gian và tâm tư để lấy lòng vị Khương tiền bối này.

Đến tận bây giờ hắn còn chưa biết Khương Thành là ai nữa kìa.

Nhìn thấy hắn cuối cùng cũng lên được xe, Địch Hoàng và Ngụy Tư không khỏi khinh bỉ.

Tất cả bọn họ bắt đầu gượng gạo tâng bốc Thành ca.

Nhưng mà đáng tiếc là bọn họ không có loại tài năng bẩm sinh như Phong Hạnh.

Tới tới lui lui đều là mấy câu “Bọn ta sai rồi”, “Khương tiền bối thật sự quá lợi hại”, “Bọn ta bội phục vô cùng”.

Chuyện này khiến Khương Thành cực kỳ bất mãn.

Nghe bọn họ tâng bốc tròn nửa canh giờ, nước bọt sắp cạn khô, mới miễn cưỡng phất phất tay.

“Tạm thời cho các ngươi nửa ngày thử nghiệm, nếu vẫn còn biểu hiện như vậy thì đừng trách ta trở mặt vô tình!”

Đối với mấy người này, hắn không có bất kỳ tâm lý đồng tình nào, hoàn toàn ôm tâm thái chọc cho vui.

Bọn Địch Hoàng, Ngụy Tư nào dám có nửa phần bực bội.

Mấy người hiện tại chỉ có thể vui mừng, ít nhất nửa ngày bọn họ cũng bình an vô sự.

Mà sau khi cả đội tiếp tục xuất phát, bọn họ càng không dám chậm trễ một giây nào, lập tức hăng hái bước lên học hỏi Phong Hạnh cách nịnh nọt, cả đường học như đói như khát, chỉ sợ qua nửa ngày lập tức bị trục xuất khỏi đội.

Sau khi hai đội sát nhập lại không lâu lập tức gặp một con quái vật mới, cũng chính là “Hỗn độn chi tinh” mà Vô Lăng nhắc tới.

Lần này Khương Thành không ra tay sớm.

Một là hắn có hơi hiếu kỳ với Vô Lăng này, muốn xem hắn sẽ đối phó với quái vật như thế nào.

Hai là, hắn khó chịu với Tiên Mẫu.

Nếu ngươi muốn mời ta ra tay giúp đỡ, thì hãy chính đại quang minh đi xin, đừng có mà tính toán kiểu này, làm ra vẻ như người là người thông minh duy nhất, mà ta thì chỉ là một con tốt bị ngươi lợi dụng.

Cách Vô Lăng đối phó Hỗn độn chi tinh không giống như Khương Thành.

Người này không có lực trọc, cũng không thể phát hiện trước vị trí của quái vật.

So với chủ động tấn công của Thành ca, hắn chọn phòng thủ bị động, phòng thủ bị động toàn diện.

Bốn con Hỗn độn chi tinh đột nhiên lao thẳng về phía đám người, dựa theo nhịp điệu bình thường, một kích trí mạng tiếp theo đổ xuống sẽ hạ gục bốn người.

Song, lần này lúc bốn con quái vật sắp chạm đến mục tiêu, lại đột nhiên đụng phải một tầng kết giới đặc biệt.

Ngay sau đó, bốn con quái vật thét lên rõ to.

Cơ thể như sắp bùng ra ngọn lửa và khói bụi dày đặc, có vẻ như đã bị trọng thương.

Cho đến lúc này, những người khác mới có phản ứng.

“Có địch tập kích!”

Nhưng mà chờ bọn họ cuống quýt quơ lấy binh khí, mở thánh giới, lấy căn nguyên ra, chiến đấu đã kết thúc.

Chỉ thấy bốn con quái vật đã biến thành những mảnh vụn tụ lại một chỗ, giống như bốn đống vỏ nhựa bị cháy.

Mà thứ giết chết bọn chúng, chính là kết giới đặc biệt lúc nãy.

Tầng kết giới đặc biệt đó vừa vặn bao tất cả mọi người lại ở bên trong, vì vậy đòn tấn công của Hỗn độn chi tinh mới không thể gây thương tích cho bất kỳ ai.

Cũng bởi vì bản thân tầng kết giới kia mang theo hiệu quả công kích đặc biệt, những con quái vật có khả năng phòng thủ cực thấp mới như đụng phải biển lửa, chết ngay tại chỗ.

Lấy Thái Phàm và Cổ Diêu cầm đầu, hơn tám mươi người đồng loạt nhìn về phía Vô Lăng, trong mắt không giấu được vẻ thán phục.

“Không hổ là Vô Lăng đạo hữu!”

“Lần này vậy mà một hơi giết chết bốn con, quá lợi hại!”

Trước đó bọn họ đã từng chứng kiến cảnh giết quái vật nên phản ứng khá ổn.

Còn bọn Phong Hạnh, Địch Hoàng, Triển Hải lại được mở rộng tầm mắt.

Bọn họ thật sự không nghĩ tới ngoại trừ Khương Thành còn có một người khác có thể nhẹ nhàng không tốn chút sức lực giết được quái vật.

Nhìn gương mặt tinh xảo đó của Vô Lăng, biểu tình vẫn như cũ, nhìn không ra chút mỏi mệt nào.

Rõ ràng trận chiến vừa rồi không tốn bao nhiêu sức lực của hắn.

“Sao hắn làm được vậy?”

“Đây là phép thần thông gì?”

“Thật không thể tin được, vậy mà đó giờ ở Nguyên Tiên giới ta chưa từng nghe qua danh hào vị của vị tiền bối này, đây chính là ẩn thế cao nhân trong truyền thuyết ư?”

“Thật sự là ngọa hổ tàng long mà, trước có Khương tiền bối, bây giờ lại có Vô Lăng tiền bối, lần tranh tài này giúp cho ta hiểu được thế nào là thiên ngoại hữu thiên!”

Trước những lời khen ngợi từ mọi người, Vô Lăng tỏ ra khá bình thản

Thậm chí hắn còn khiêm tốn chắp tay về phía đám người.

“Chỉ là trùng hợp có được thiên phú khắc chế Hỗn độn chi tinh mà thôi, chuyện này không đáng nhắc tới, cũng không thể gọi là cao nhân.”

Trong phút chốc Thành ca cũng không xác định được tên này là khiêm tốn thật hay là đang giả bộ.

Nhưng mà hắn có thể nhìn ra được sức mạnh lợi hại của kết giới vừa rồi.

Không có gì bất ngờ xảy ra, phương thức chống lại lũ quái vật của Vô Lăng chính là mở ra kết giới nọ.

Loại chuyện này, trước đây mấy người Phong Hạnh và Ngụy Tư cũng từng xài rồi.

Lúc đó bọn hắn vì để cứu mạng và tránh bị quái vật tấn công bất ngờ, cũng đã từng mở ra Thánh giới, thôi động Nguyên thuật vờn quanh cơ thể mình xem như một vòng phòng hộ.

Nhưng phương pháp này tiêu hao quá nhiều thần hồn và tiên lực, gần như không thể kéo dài.

Huống chi, kết giới mà Vô Lăng tạo ra, đừng nói là Hỗn độn chi tinh, ngay cả Khương Thành cũng không thể phát giác ngay được.

Chuyện này đúng là phi thường.

“Thực lực chân chính của người này có lẽ không thua kém bất kỳ Cổ Thánh nào ta từng gặp qua!”

“Xem ra tên này thực sự có nền tảng để ra vẻ mà.”

Sau đó, trên đường đi đám người lại chạm trán với Hỗn độn chi tinh ba lần nữa.

Vẫn là Vô Lăng giải quyết trận chiến, Khương Thành vốn cũng lười làm việc không công cho Tiên Mẫu, đương nhiên là vui vẻ khoanh tay đứng nhìn.

Đối với chuyện này, bọn Phong Hạnh và Ngụy Tư đương nhiên không có ý kiến gì, bọn họ đã sớm được chứng kiến năng lực của Khương Thành, không hề chênh lệch với Vô Lăng.

Nhưng bọn Thái Phàm, Cổ Diêu lại nhíu mày không thôi.

Trong mắt bọn họ, Khương Thành không hề ra tay để mọi người tin phục năng lực. Mà hết lần này tới lần khác Triển Hải và Hàn Triệt còn xoay quanh tên đó suốt cả hành trình, như thể hắn mới là ngôi sao của đội.

Cuối cùng, Thái Phàm không nhịn được mở miệng mỉa mai.

“Ha ha, nếu Khương tiền bối của các ngươi lợi hại như vậy thì để hắn ra tay đi!”

Câu nói này đã nói lên tiếng lòng của hơn chục người khác.

Rõ ràng tất cả quái vật đều bị Vô Lăng đánh giết, các ngươi lại nịnh bợ tên họ Khương này là sao?

Dựa vào đâu?

“Đúng vậy, có một số người muốn tiết kiệm khí lực, ngồi mát ăn bát vàng kìa.”

“Ngồi mát ăn bát vàng thì cũng thôi đi, còn thổi phồng đến ba hoa chích chòe.”

“Có thể lấy ra chút thực lực để chúng ta tin phục được không, bằng không nghe đúng là xấu hổ mà!”

Phong Hạnh và Ngụy Tư giật giật môi, muốn giải thích hai câu.

Nhưng cuối cùng cũng không nói lời nào.

Tuy nhiên, bọn họ im lặng không có nghĩa là mấy người Triển Hải và Hàn triệt cũng sẽ im lặng.

“Thực lực của Khương tiền bối bộ các ngươi muốn thấy là có thể nhìn thấy sao, trước khi nói chuyện có thể chú ý thân phận của mình rồi mới nói tiếp có được không?”

“Chỗ này nhỏ quá, căn bản không xứng để tiền bối ra tay.”

“Giết gà sao lại dùng đao mổ trâu, đạo lý này mà cũng không biết à?”

“Nhìn dáng vẻ chưa trải sự đời của các ngươi, thật là tội nghiệp mà…”

Bọn Thái Phàm, Cổ Diêu tỏ vẻ mình chưa bao giờ thấy ai vô liêm sỉ như vậy, hơn nữa còn là một đám người.

“Các ngươi có ý gì?”

Hơn tám mươi người đang muốn xắn tay áo, Vô Lăng lại giơ tay lên.

“Đừng cãi cọ ầm ĩ.”

Giọng nói của hắn không lớn, giọng điệu cũng không kịch liệt, nhưng bọn Thái Phàm và Cổ Diêu lại lập tức yên tĩnh lại.

“Có thể dẫn một đám người đến được tới đây, đã không thể nghi ngờ Khương đạo hữu nữa, ta tin tưởng thực lực của hắn.”

Hắn cười ôn hòa với Khương Thành.

“Lũ Hỗn độn chi tinh ấy đúng là không đáng kinh động đạo hữu tự mình ra tay.”

“Nhưng sau này nếu gặp phải địch nhân khó đối kháng, hy vọng Khương đạo hữu đại triển thần uy, giải cứu chúng ta.”

Hắn nói lời này rất dễ nghe lại nể tình, Thành ca hoàn toàn tìm không ra một tí lỗi sai nào cả.

Chỉ có thể nhún vai, sảng khoái nói: “Không thành vấn đề.”

Mà chuyện này lọt vào bọn Thái Phàm, Cổ Diêu lại thành khoe khoang, cho hắn một cái thang hắn có thể lên đến tận trời.

Nhưng đang ở ngay trước mặt Vô Lăng, bọn họ không tiện nói gì.

Tuy vậy, âm thầm truyền âm chế nhạo trào phúng là điều không thể tránh khỏi.

Cứ như vậy, sau đó mỗi lần gặp Hỗn độn chi tinh đều là do Vô Lăng phụ trách giải quyết.

Thời gian trôi qua, số lần chạm trán với Hỗn độn chi tinh cũng ngày càng nhiều, ngày càng tấp nập.

Lần nhiều nhất kia, thậm chí xuất hiện tận mười con.

Mà bọn họ cũng không tiếp tục đụng phải đội khác nữa.

Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, những đội đó một là ở lại bên ngoài, hai là đã bị xóa sổ tất cả.

Cho đến ngày nọ, trên cánh đồng hoang trống trải đơn điệu xuất hiện một chóp núi sừng sững.