Chương 2604: Thế quân lực địch

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:01 visibility 2 lượt đọc

Chương 2604: Thế quân lực địch

Khương Thành thầm mặc niệm Di ba giây.

Dù sao cũng từng trộm lấy Thiên Đạo, thống lĩnh Lạc Tiên điện, đánh cho liên minh Thần Đạo tơi bời, giết cho Giáng Thần đài như nước chảy hoa trôi, suýt chút nữa đã là cường giả chí cao thống nhất Nguyên Tiên giới rồi.

Kết quả lại bị đánh giá là không có tiềm lực, cũng có chút hơi quá đáng.

Nhưng mà ngẫm lại lời nói của người này xem như “đại sư huynh đồng môn” của hắn, hình như lại rất hợp tình hợp lý.

“Thu Vũ Tuyền kia thì sao?”

Chí cười cười nói: “Nàng chỉ là sản phẩm Sơ trước khi rời khỏi trò chơi tạo ra, trời sinh khuyết thiếu nghiêm trọng, định sẵn là bi kịch.”

Thành ca yên lặng thầm oán.

Thiên phú của Tuyền muội cao đến mức nực cười, như thế này còn là khuyết thiếu nghiêm trọng sao?

Nếu như đây là bi kịch thì những người khác còn sống thế nào?

Tiêu chuẩn ngành nghề của “tuyển thủ Chân Thần” các ngươi cũng quá cao rồi.

“Ngươi nói Sơ rời đi, hắn đi đâu?”

Nghe những bí mật mới viễn cổ này, người quan trọng nhất trong đó là Sơ, hiện tại hắn rất hiếu kỳ đối với người này.

“Hẳn là dùng phương thức của riêng hắn đi nếm thử.”

“Nếm thử cái gì?”

“Nếm thử những mảnh vỡ hàng rào vị diện trong tưởng tượng của hắn.”

“Cho nên ngươi cũng không biết được hắn có thành công hay không?”

“Không biết.”

Chí lắc đầu, nói thêm: “Ta thậm chí còn không biết bây giờ hắn còn sống hay đã chết.”

“Vậy sao…”

Hai người không hẹn mà cùng rơi vào yên lặng.

Những điều đã qua của Giáng Thần đài khiến cho Khương Thành suy nghĩ rất nhiều.

Một lúc lâu sau, giọng nói của Chí đưa hắn trở lại thực tại.

“Có còn điều gì muốn hỏi nữa không?”

Thạch kiếm trong tay hắn lại giương lên lần nữa.

Khương Thành biết rõ nhất định sẽ có một trận chiến giữa mình và người này.

“Không còn gì.”

Theo sau ba chữ này vừa dứt, hắn huy động cốt kiếm mà giết.

Vừa nhấc tay chính là Kiếm đạo thập tam trọng của lực trọc.

Từ khi có thể trọc, một bộ này của hắn tấn công ở Nguyên Tiên giới vẫn chưa một ai có thể ngăn cản.

Đối mặt với lực trọc hỗn độn vô định, bất kể là thánh giới, căn nguyên hay Hồn lực, Yêu lực hay các lực lượng khác, tất cả đều không chịu nổi một đòn.

Nhưng lần này rốt cuộc cũng xuất hiện ngoại lệ.

Thanh thạch kiếm trong tay chí vẫn không có gì nổi bật, nhưng thanh kiếm thô làm bằng đá bình thường này lại phát ra ánh sáng rực rỡ vô song.

Đó là một loại lực lượng mà Khương Thành chưa từng thấy qua.

Hữu hình lại như vô hình, khoảnh khắc hắn chạm vào nó, gần như làm hắn nhớ lại cảm giác lần đầu tiên thu hoạch được linh lực ở Hạ giới.

Nguồn lực lượng kia gia trì cho Kiếm đạo thập tứ trọng, va chạm trực diện với Kiếm đạo thập tam trọng của hắn.

Đến trình độ này của bọn họ, kỹ năng chiến đấu đã là quá dư thừa.

Lực trọc bị cản lại.

Nhưng mà lực lượng thần bí đối diện kia cũng không thể tiếp tục tiến tới.

Thời điểm hai lực lượng giao phong, chấn động kịch liệt khiến cho tất thảy bốn bề đều trở nên mất ổn định, vậy mà Khương Thành liên tiếp lui về phía sau mấy bước.

Tiếng gầm oanh minh chấn động khiến đầu óc hắn ong ong cả lên.

Đến mức không cách nào thi triển thức tiếp theo trong một thời gian ngắn.

Mà bên đối diện cũng không tốt hơn là mấy.

Từ chỗ trung tâm mà hai đại Kiếm đạo giao phong hình thành một lỗ hổng lớn nhanh chóng lan ra xung quanh.

Vô số loạn lưu nhanh lập tức tràn vào.

Đó cũng không phải là loạn lưu không gian mà là loạn lưu hỗn độn.

Vẻn vẹn chỉ một lần giao phong như thế dường như đã đánh cái Nguyên Tiên giới này thành khu vực biên giới rồi.

Cỗ loạn lưu kia gào thét tàn phá bừa bãi nhưng rất nhanh đã bị lực trọc và nguồn lực lượng đối diện kia tiêu diệt tại chỗ.

Nhưng mà một chút ngắn ngủi này đã gây ra thương tích không thể xóa nhòa cho Nguyên Tiên giới.

“Vì sao ngươi không dùng Kiếm đạo hoàn mỹ?”

Chí cười một tiếng, lần nữa vung thạch kiếm xông lên.

Đương nhiên Khương Thành sẽ không yếu thế, lần nữa thôi động lực trọc.

Cũng lúc đó, thánh lực thứ hai trong cơ thể hắn cũng chuyển hóa thành linh ý hướng về phía đối phương mà giết.

Trải qua đoạn thời gian trước vạn đạo dung hợp, bây giờ hắn có thể điều động lực lượng Thế giới hắc động tăng lên quá nhiều, cường độ tự nhiên của linh ý này hiện tại cũng không chỉ mạnh lên một lần so với trước đó.

Đối mặt với linh ý như vậy, đừng nói là biển ý thức, cho dù là hồn hải và tiên thể của cấp độ Cổ Thánh cũng sẽ bị phá vỡ.

Khương Thành chẳng những không đả thương đến ý thức của đối phương, thậm chí còn mất đi khống chế đối với cỗ linh ý kia.

Tựa như diều đứt dây, cuối cùng chẳng còn liên quan gì với hắn nữa.

“Chết tiệt? Làm sao mà như thế được?”

Kiếm đạo của hai người lại va chạm thêm lần nữa, chấn động kịch liệt lại một lần nữa đánh ra.

Thực tế thì lực trọc của Khương Thành chiếm một chút ưu thế, bởi vì lực lượng kia của đối phương mặc dù thần kỳ nhưng quy mô không bằng lực trọc của hắn.

So sánh khi hai người đối đầu với nhau, tu vi của Khương Thành nhỉnh hơn một chút.

Nhưng cũng chỉ là một chút thôi.

Kết quả sau cùng chính là lực lượng tương đương nhau, cả hai người đều không đánh thủng được hàng phòng ngự của đối phương.

Thế nhưng Thành ca cũng không có ý định dừng tay lại, một đòn này không có hiệu quả, hắn tiếp tục thôi động Kiếm đạo thập tam trọng lần nữa.

Không phải hắn không biết linh hoạt mà là những thủ đoạn thông thường khác căn bản là đều vô dụng đối với loại đối thủ này.

Sau khi linh ý vô hiệu, hắn thử trùng kích hồn lực, nhưng nó cũng vô nghĩa như trâu đất xuống biển, tổn thương bằng không.

Thậm chí giống như một miếng bọt biển cực lớn, dù bão tố có lớn tới đâu hắn đều có thể cuốn lấy tất cả như thể không có điểm dừng.

Lần giao phong thứ ba, hai người vẫn chưa thể làm gì được đối phương.

Lần đầu tiên thể trọc cường hãn của Khương Thành cảm nhận được thương tích.

Không phải là bị đối phương đánh cho bị thương mà là lực phản chấn lúc hai lực lượng va chạm quá mức mãnh liệt khiến phạm vi miễn dịch của hắn bị đánh vỡ.

Nhưng may mà đối phương cũng không hơn hắn là bao.

Xem như hai người lưỡng bại câu thương, đều hao tổn cực kỳ nhiều.

Ba lần tấn công không có hiệu quả, cuối cùng Khương Thành từ bỏ sử dụng lực trọc mà tung ra một đại chiêu khác - Nguyên thuật tam thiên trọng.

Từ sau khi điểm đầy đủ kỹ năng của quy tắc đạo tam thiên trọng, hắn còn chưa từng dùng qua đòn át chủ bài này trong chiến đấu.

Mà bây giờ, hắn không thể không dùng đến.

Tuy rằng hồn lực và huyền văn tam thiên đã sớm dung nhập vào hắc động trong thể nội, nhưng thế giới thể nội này vốn là thuộc về hắn.

Không khó để chuyển biến lực lượng thành hồn lực, lấy quy tắc Huyền Văn điều động căn nguyên bên ngoài.

Đối diện lần tấn công thứ tư của Kiếm đạo thập tứ trọng, nguyên thuật tam thiên trọng ngay lập tức được hình thành.

Không có bất kỳ hình thái nào, có thể nói hình thái của nó vốn là thay đổi theo suy nghĩ của người thi triển.

Nguyên thuật thi triển đi ra trong nháy mắt, Khương Thành nghĩ đến kiếm, thế là Nguyên thuật tam thiên trọng tạo thành một thanh kiếm cửu thải to lớn xuất hiện trong không trung.

Hắn cảm thấy thanh kiếm này sẽ đập tan Kiếm đạo của đối phương giống như phá vỡ một con đê.

Thế là nguyên thuật hóa thành dòng chảy ngập trời, quét qua Kiếm đạo thập tứ trọng vô số lần trong một khoảng thời gian cực ngắn.

Lực lượng của Chí thần bí mà cường đại không gì sánh được.

Khương Thành có thể thấy được nguyên thuật đủ sức hủy thiên diệt địa, ở trước mặt nguồn lực lượng kia lại nhanh chóng tan rã giống như gặp phải thiên địch.

Nhưng mà còn may, đó là Nguyên thuật tam thiên trọng, về cơ bản là khác biệt so với các nguyên thuật khác.