Chương 1008: Trèo lên Trảm Thiên Đài (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1008: Trèo lên Trảm Thiên Đài (2)

Sắc mặt Diệp Trường Sinh trầm xuống: "Ngươi có biết Trảm Thiên Đài ở nơi nào không?”

Thái Sơ suy yếu vô cùng: "Ngươi muốn làm gì?”

Diệp Trường Sinh nghiêm túc nói: "Lên Trảm Thiên Đài, nếu tất cả mọi người đều đang đuổi giết chúng ta, vậy đi Trảm Thiên Đài, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

Thái Sơ chậm rãi giơ tay lên, chỉ một phương hướng: "Đi bên kia.”

Diệp Trường Sinh mang theo Thái Sơ, dưới chân xuất hiện một thanh phi kiếm, ngay sau đó, bọn họ biến mất tại chỗ.

Rời đi không đến một nén nhang, nơi mà hai người Diệp Trường Sinh vừa đứng xuất hiện mấy trăm bóng người.

Phía bên kia.

Sau khi Thái Sơ uống nước sinh mệnh siêu cấp, thân thể cũng không khôi phục được.

“Ngươi mới vào Chiến Trường Vạn Tộc, có lẽ còn không biết chỗ đáng sợ của Trảm Thiên Đài.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta biết.”

Đi tới Trảm Thiên Đài, hắn đương nhiên có tính toán.

Hắn từ trong miệng Chiến Vô Song biết được không phải ai cũng dám lên Trảm Thiên Đài.

Muốn chơi, đương nhiên phải chơi lớn một chút.

...

Không biết đã qua bao lâu.

Diệp Trường Sinh mang theo Thái Sơ ngừng lại, nhìn đảo nổi lơ lửng cách đó không xa: "Nơi đó chính là Trảm Thiên Đài?”

Thái Sơ nói: "Không sai, chính là Trảm Thiên Đài.”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Vì sao ngươi dùng nước sinh mệnh mà vết thương không thấy tốt hơn?”

Thái Sơ nói: "Nước sinh mệnh của ngươi rất lợi hại, chỉ là thân thể của ta hơi đặc biệt, cho nên không có tác dụng lớn đối với ta.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Chẳng lẽ ngươi thật sự phải uống máu mới có thể khôi phục thân thể sao?”

Thái Sơ thấp giọng nói: "Uống máu chỉ là dự tính xấu nhất, ta có thể tu luyện, có điều phải tiêu hao thời gian tương đối dài.”

Diệp Trường Sinh nói: "Trên người ngươi không phải có vũ trụ bản nguyên sao, vì sao không dùng nó khôi phục thân thể?”

"Vốn tính toán dùng vũ trụ bản nguyên khôi phục thân thể nhưng một đường bị đuổi giết nên cũng không có thời gian."

"Hiện tại ngươi có thời gian, có thể tu luyện." Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Đi, đi Trảm Thiên Đài.”

Trên đảo nổi.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh ngạo nghễ đứng, một bên là Thái Sơ áo đỏ, người sau nói: "Diệp công tử, leo lên Trảm Thiên Đài, ngươi sẽ phải gõ trống Thông Thiên.”

Còn có việc này sao?

Hơi thú vị.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, linh khí như chùy gõ lên trống lớn, từng tiếng động trời vang lên tựa như sấm sét cửu thiên, vang vọng trên Chiến Trường Vạn Tộc.

Ầm ầm.

Ầm ầm.

Tiếng trống vang lên bốn phía đánh thức tất cả mọi người.

Tu sĩ vạn tộc, dị ma, dị yêu khiếp sợ vạn phần, bọn họ tò mò rốt cuộc người nào gõ trống Thông Thiên.

Thế lực hai bên đều có suy đoán, nhưng ai cũng không nghĩ tới Diệp Trường Sinh là một người vừa mới tiến vào Chiến Trường Vạn Tộc không đến một ngày thế mà đánh trống Thông Thiên.

Sôi trào.

Trên Chiến Trường Vạn Tộc hoàn toàn sôi trào.

Từng tàn ảnh từ bầu trời xẹt qua, vọt tới phía Trảm Thiên Đài, tất cả mọi người đều muốn biết người nào leo lên Trảm Thiên Đài.

...

Trảm Thiên Đài.

Thái Sơ đề phòng nhìn bốn phía, nhanh chóng thúc dục linh khí trong cơ thể khôi phục cấp bậc, bởi vì nàng biết rõ sự hung hiểm của Chiến Trường Vạn Tộc, nàng lo lắng một mình Diệp Trường Sinh không ngăn cản được tu sĩ vạn tộc và dị ma.

Giờ khắc này.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào Trảm Thiên Bảng ở một bên, tên đứng thứ nhất lại là hai người Sở Hà và công tử Tà Phong Thiên.

Vị trí thứ hai, dị yêu Minh Vân.

Vị trí thứ ba, Nữ La Sát Thái Sơ.

Vị trí thứ tư, Trần Thiên Tuyệt.

Vị trí thứ năm, sáu là dị ma.

Thẳng đến hơn một trăm người, Diệp Trường Sinh lại nhìn thấy một cái tên quen thuộc, Không Hư công tử của Ngự Nữ Tông.

Diệp Trường Sinh lắc đầu, ánh mắt rơi vào trên người Thái Sơ: "Không nghĩ tới ngươi lại đứng thứ ba của Trảm Thiên Bảng.”

Thái Sơ nói: "Bảng xếp hạng này đã là trăm năm trước.”

Diệp Trường Sinh nói: "Nói như vậy, trăm năm qua không có ai leo lên Trảm Thiên Đài?”

Thái Sơ nói: "Vẫn có người lên đài, lại chưa bao giờ có người tiến vào mười vị trí đầu. Ta có thể nằm trong ba vị trí đầu vì khi đó ta vẫn còn ở thời kỳ đỉnh cao, một trăm năm qua ta đã bị thương nhiều lần, đã không lên đài.”

Diệp Trường Sinh cảm thấy nghi hoặc: "Rốt cuộc vết thương trên người ngươi là chuyện gì xảy ra?”

“Hố đen Dị Độ!” Thái Sơ trầm giọng nói: "Ngươi sẽ không cho rằng tu sĩ nơi này khiến ta bị thương chứ.”

Cười lạnh một tiếng.

Nàng tiếp tục nói: "Cho dù là Sở Hà, Tà Phong Thiên, ta không để vào mắt chút nào.”

Diệp Trường Sinh nói: "Vậy bảng xếp hạng này chính là thực lực chân thật nhất trên Chiến Trường Vạn Tộc?”

Thái Sơ lắc đầu: "Đương nhiên không phải, có vài người thanh tâm quả dục, không màng danh lợi, tiến vào Chiến Trường Vạn Tộc chỉ muốn tăng cấp bậc của mình, căn bản không nguyện ý leo lên Trảm Thiên Bảng.”

"Trong Chiến Trường Vạn Tộc có một hòa thượng, một người điên, thực lực của hai người này đều ở trên Sở Hà, nhưng bọn họ cũng chưa từng lên Trảm Thiên Đài."