Chương 1012: Đánh dấu Trảm Thiên Đài
Diệp Trường Sinh nói: "Xem ra ngươi còn biết không ít.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, ánh mắt rơi vào trên hư không: "Còn có ai muốn cùng nhau lên thì đều lên đây đi, đánh một đám thật sự là quá lãng phí thời gian.”
"Các ngươi cùng nhau lên, ta muốn siêu quần xuất chúng."
Kiêu ngạo không có biên giới.
Sở Hà cảm thấy mình bị vũ nhục.
Diệp Trường Sinh có ý gì, khinh thường hắn ta sao? Thật là tức chết ta rồi.
Giọng nói Sở Hà lạnh lẽo: "Thân phận của ngươi rất lợi hại, nhưng thực lực quá bình thường.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta rất yếu, ngươi đến đánh chết ta đi!”
Sở Hà nói: "Thành toàn ngươi!”
Dứt lời.
Hắn ta vẫn đứng ngay ngắn trên Trảm Thiên Đài, hai tay chậm rãi nâng lên, vô số cột sáng từ hai bên đảo nổi vọt lên, giống như cột trời.
Diệp Trường Sinh nhìn xung quanh trái phải, khóe miệng nhấc lên ý cười: "Nếu như chỉ có chút năng lực này, ngươi vẫn nên đi xuống đi.”
"Bởi vì... Ta không giết phế vật.”
Sở Hà không tức giận, vẻ mặt bình tĩnh như nước, không hề gợn sóng, một chưởng đè xuống, rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.
Cột sáng xông thẳng lên Cửu Thiên hội tụ cùng một chỗ, lao xuống phía dưới, tựa như một con thần long há miệng.
Nhìn thấy cảnh này.
Diệp Trường Sinh nắm chặt kiếm Thần Phạt trong tay, bạt không dựng lên nghênh đón chưởng ấn rơi xuống, kinh hồng chợt lóe, kiếm như tia chớp.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, vô số mũi nhọn bắn ra, hai bóng người lơ lửng trên không đánh giá đối phương.
Sắc mặt Sở Hà âm trầm đến cực điểm, song chưởng kết ấn, trước ngực xuất hiện một đoàn hàn khí lạnh lẽo, trong đó một hạt châu màu đen lơ lửng, phóng xuất ra khí huyền băng vô cùng mạnh mẽ.
Từng tấc từng tấc không gian bắt đầu bị đóng băng, tu sĩ sau lưng Sở Hà nhìn gió mà chạy, bởi vì bọn họ biết chậm thì hóa thành tượng băng mất.
Thiên Hàn Châu.
Mọi người tự nhiên biết Thiên Hàn Châu, biết viên châu này là chí bảo của Sở Hà, cũng là một trong những lá bài tẩy của hắn ta.
Nhưng bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, lúc này mới bắt đầu giao chiến, Sở Hà lại dùng Thiên Hàn Châu.
Nhớ lại năm đó, Sở Hà và Tà Phong Thiên đánh một trận, kịch chiến ba ngày ba đêm, thẳng đến một khắc cuối cùng mới vận dụng Thiên Hàn Châu.
Trước mắt giao chiến còn chưa đến ba hiệp với Diệp Trường Sinh, Thiên Hàn Châu đã xuất hiện, mọi người không phải kẻ ngốc.
Đánh bại Chu Thanh, lại buộc Sở Hà sử dụng Thiên Hàn Châu, kết quả chỉ có một, đó chính là thực lực của Diệp Trường Sinh quá mạnh.
Giờ khắc này.
Tất cả mọi người đều biết bọn họ khinh thường Diệp Trường Sinh.
Ngay cả Phong Thanh Dương cũng đang chú ý nhất cử nhất động của Trảm Thiên Đài, có điều hắn ta không xuất hiện ở Trảm Thiên Đài.
Trên đỉnh núi của hắn ta có một đoàn hình ảnh, trong đó chính là cảnh tượng ở Trảm Thiên Đại.
Phong Thanh Dương không nghĩ tới đại chiến mới bắt đầu, Sở Hà đã vận dụng Thiên Hàn Châu, rốt cuộc là bị bức, hay hắn ta có tính toán khác.
Diệp Trường Sinh nhìn không gian đóng băng, cánh tay vung lên, thần hỏa vô lượng bao trùm bay ra, giống như rồng lửa che trời, cắn nuốt không gian đóng băng trước mắt.
Bịch.
Thân ảnh của hắn lao thẳng về phía trước, vung kiếm Thần Phạt trong tay: “Thiên Ngoại Phi Tiên!”
Trong lúc nhất thời.
Kiếm khí cuồn cuộn giống như cơn bão nuốt trời xuất hiện trên đài, bầu trời nổ tung, vô số kiếm khí bọc lấy thần hỏa rơi xuống.
Sở Hà đột nhiên ngẩng đầu, nhìn kiếm lửa từ hư không rơi xuống: "Để cho ngươi biết được thực lực thật sự của ta.”
Dứt lời.
Hơi thở trên người hắn ta bắt đầu điên cuồng tăng vọt, tu vi từ Chúa Tể tầng thứ chín tăng lên đến Đại Chúa Tể tầng thứ ba.
Đại... Đại Chúa Tể?
Hư không hoàn toàn sôi trào.
Ánh mắt tu sĩ vạn tộc, dị ma, dị yêu đồng loạt rơi vào trên người Sở Hà.
Rất hiển nhiên, không ai nghĩ đến Sở Hà có được thực lực của Đại Chúa Tể.
Minh Vân quay đầu nhìn về phía Tà Phong Thiên: "Hắn... Đúng là Đại Chúa Tể.”
Tà Phong Thiên nói: "Thật khiến người ta ngoài ý muốn, hắn là ngôi sao chói mắt nhất trên Chiến Trường Vạn Tộc.”
"Thiên Chí Tôn và Đại Chúa Tể hoàn toàn không ở cùng một cấp độ."
Minh Vân lại nói: "Phong Thiên, kết cục của trận đại chiến này đã định, ta lo lắng Sở Hà sẽ khởi xướng khiêu chiến với ngươi.”
Tà Phong Thiên trầm giọng nói: "Nên đến sẽ luôn đến.”
Trận đại chiến trước mắt bọn họ, Diệp Trường Sinh tất bại không thể nghi ngờ, cho nên bọn họ lo lắng Sở Hà sẽ nhân cơ hội khiêu chiến dị ma tộc, dị yêu tộc bọn họ.
Lo lắng như vậy cũng không phải là không có đạo lý, dù sao thực lực của Diệp Trường Sinh quá yếu.
Trên đỉnh núi.
Khóe miệng Phong Thanh Dương nhấc lên ý cười, thì ra Sở Hà đột phá đến Đại Chúa Tể, khó trách hắn tasẽ vận dụng Thiên Hàn Châu.
Sợ là bây giờ Thiên Hàn Châu ở trong tay hắn ta đã là một món chí bảo rất bình thường. Hắn ta đã lăn lộn trên Chiến Trường Vạn Tộc mấy trăm năm, chí bảo trên tay hẳn ta là không đếm được.
.