Chương 1027: Ngươi sẽ tin không?
"Những người này có thể giúp chúng ta tiêu hao phần lớn tu sĩ hai tộc ma yêu, đến lúc đó chúng ta chỉ cần ngư ông đắc lợi."
...
Thần Yêu Các.
Bóng dáng xinh đẹp của Dạ Vị Ương xuất hiện, cửa các đột nhiên mở ra, từng bóng người đi ra.
Nhìn mọi người trước mắt, sắc mặt Dạ Vị Ương thay đổi, vội vàng khom người một cái: "Vị Ương bái kiến tổ tiên.”
"Bái kiến Thần Yêu Sư."
Dạ Thương Uyên nói: "Vị Ương, bây giờ ngươi là tộc trưởng của hai tộc ma yêu?”
Dạ Vị Ương gật đầu: "Đúng vậy.”
Dạ Thương Uyên lại nói: "Người hồi sinh chúng ta ở nơi nào, hắn chính là người có duyên của hai tộc yêu ma chúng ta.”
Dạ Vị Ương xoay người nhìn về phía hư không, vừa định mở miệng nói chuyện, lại phát hiện không thấy bóng dáng Diệp Trường Sinh.
Lúc này.
Mộng Vô Ngân đi tới, khom người một cái: "Bái kiến tổ tiên, bái kiến Thần Yêu Sư.”
Dạ Vị Ương nói: "Lão tổ, Diệp công tử đâu.”
Mộng Vô Ngân nói: "Hồi Tộc trưởng, Diệp công tử biến mất với lôi kiếp rồi.”
Biến mất?
Sắc mặt Dạ Vị Ương thay đổi: "Không thể nào, Diệp công tử há có thể bị lôi kiếp mang đi?”
Dứt lời.
Trong hư không, thân ảnh Diệp Trường Sinh lại xuất hiện, từ trên cao bay xuống Thần Yêu.
Dạ Vị Ương nói: "Hồi Thần Sư, Diệp công tử chính là người có duyên với chúng ta.”
Dạ Thương Uyên híp mắt, ánh mắt dừng trên người Diệp Trường Sinh: “Thần Ma Tộc, ha ha... Không nghĩ tới người có duyên với chúng ta lại là Thần Ma Tộc.”
Nhìn Diệp Trường Sinh bay xuống, ông vội vàng đi tới: "Thần Yêu Sư Dạ Thương Uyên gặp qua Diệp công tử.”
Diệp Trường Sinh nhìn Dạ Thương Uyên: "Lão đầu, ngươi tỉnh rồi, các ngươi cũng tỉnh rồi.”
Dạ Thương Uyên xoay người nhìn về một bên: "Thánh Thần huynh, ngươi cảm thấy thế nào?”
Vân Thánh Thần nói: "Thiếu niên Chúa Tể, người đứng thứ nhất vũ trụ, ta chưa từng thấy qua tu sĩ nhân tộc ở tuổi hắn mà tu vi đạt tới cấp Chúa Tể.”
"Xem ra hai tộc ma yêu chúng ta sẽ hoàn toàn thoát khỏi khốn khổ vạn năm."
Nói đến đây, ông di chuyển đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Diệp tiểu hữu, ngươi chẳng những là người có duyên của hai tộc ma yêu chúng ta mà còn là ân nhân của chúng ta, ngươi có yêu cầu gì, cứ mở miệng là được.”
Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, một bóng người từ trên cao bay xuống, không phải ai khác, chính là Tà Phong Thiên.
"Tộc trưởng, Phong Thanh Dương dẫn đầu cường giả vạn tộc, phát động tiến công Vạn Yêu Sơn."
Dạ Vị Ương nói: "Chư vị tổ tiên, việc này..."
Vân Thánh Thần nói: "Tới đúng lúc, ta đã lâu không đánh nhau, thần thông đều xa lạ, trước tiên dùng bọn họ luyện tập.”
Dạ Thương Uyên nói: "Cơ duyên của hai tộc ma yêu chúng ta đã tới, lúc này đây, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.”
"Diệp tiểu hữu, chúng ta đi giải quyết phiền toái trước, sau đó chúng ta cùng nhau nói chuyện một chút."
Diệp Trường Sinh nói: "Ta cũng đi xem.”
Ngay sau đó.
Thân ảnh mọi người biến mất trước Thần Yêu Các, khi xuất hiện, bọn họ ngạo nghễ đứng trên Vạn Yêu Sơn, nhìn tu sĩ vạn tộc xuất hiện trước mắt.
Lúc này.
Một gã cường giả A Tị Tông xuất hiện, ánh mắt rơi vào trên người đám người Vân Thánh Thần, vô cùng kiêu căng: "Giao Diệp Trường Sinh ra, tha cho các ngươi không chết.”
Vân Thánh Thần nhìn Dạ Thương Uyên: "Hắn... Nghiêm túc sao?”
Dạ Thương Uyên nói: "Hiện tại tu sĩ nhân tộc đều yếu như vậy?”
Hai người nhìn nhau cười, Dạ Thương Uyên đạp không tiến về phía trước, mang theo uy áp che trời mà đi, trong lúc đi về phía trước, sắc mặt cường giả A Tị Tông đột nhiên thay đổi, thân ảnh bất giác run rẩy.
Hắn ta thật muốn trốn thoát, nhưng lại trốn không thoát.
Một đạo thần lực vô hình bao phủ trên người hắn ta, Dạ Thương Uyên nói: "Vừa rồi gió lớn, ngươi nói cái gì, ta không nghe rõ ràng, ngươi lại nói lại một lần nữa đi.”
Cường giả A Tị Tông âm thầm nuốt nước miếng: "Ta nói mình đi nhầm, ngươi có tin hay không?”
Dạ Thương Uyên giật mình.
Đi nhầm à?
Ta không tin.
Cường giả A Tị Tông bị dọa hồn phi phách tán.
Dạ Thương Uyên nói: "Ta rất yếu, đừng sợ!”
Dứt lời.
Tiếng nổ tung truyền ra, cường giả A Tị Tông nứt ra, hóa thành một đoàn sương máu tràn ngập trong hư không.
Nhìn thấy cảnh này.
Trong mắt mọi người trong hư không lóe ra sự kiêng kỵ, Dạ Thương Uyên còn chưa ra tay đã dễ dàng chém giết một gã Chúa Tể.
Thủ đoạn này... Kỹ năng tuyệt vời.
Đám người Triệu Mục Thần xuất hiện, ánh mắt dừng trên người Dạ Thương Uyên: "Hắn là ai?”
Phong Thanh Dương choáng váng.
Không thể nào.
Làm thế nào có thể là hắn.
Triệu Mục Thần xoay người nhìn về phía Phong Thanh Dương: "Ngươi xảy ra chuyện gì, gặp quỷ?”
Phong Thanh Dương nói: "Đại nhân, hắn là Thần Yêu Sư của hai tộc ma yêu, nhưng trăm năm trước hắn đã chết.”
"Còn có... Rất nhiều người đã chết, vậy mà lại xuất hiện. ”
Triệu Mục Thần nói: "Có phải ngươi chưa uống thuốc hay không, người đã chết làm sao xuất hiện ở chỗ này?”
Phong Thanh Dương kiên định nói: "Đại nhân, thiên chân vạn xác, ta há dám có nửa câu nói dối?”