Chương 1039: Đầu ta cứng (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1039: Đầu ta cứng (2)

Lâm Tiểu Lệ nói: "Cứ kết thúc như vậy sao, ta còn chưa đánh đủ, vốn tưởng rằng người có được vũ trụ bản nguyên là nhân vật lợi hại.”

Nói đến đây, lão ta thất vọng lắc đầu: "Không nghĩ tới hắn yếu như vậy, một ít khiêu chiến...”

Lời nói trong miệng còn chưa nói hết, con ngươi lão ta phóng to nhìn thẳng về phía trước: "Cái này...”

Nông Minh hoảng sợ nói: "Quả nhiên không đơn giản, hắn thế mà đi ra.”

Đúng vậy.

Đi ra.

Diệp Trường Sinh từ trong vòng xoáy công kích của ba người bước từng bước một đi ra, sau lưng xuất hiện võ ý chân thân vạn trượng, bên cạnh người có một thanh cổ kiếm màu vàng lơ lửng.

Sát ý.

Vô số sát ý.

Giờ khắc này.

Hai mắt Diệp Trường Sinh trở nên đỏ thẫm, tựa hồ có một ngọn lửa sôi trào trong mắt hắn, tu vi đã tăng lên tới cấp Đại Chúa Tể.

Hàn Đạo Phong trầm giọng: "Hai vị lão tổ, các ngươi sơ suất rồi.”

Lâm Tiểu Lệ nói: "Như vậy mới thú vị, một kích không chết, vậy thì hai kích, thẳng đến khi đánh chết hắn mới thôi.”

Bịch.

Lão ta hóa thành một luồng tàn ảnh bay về phía Diệp Trường Sinh, tay cầm một quyển cổ điển, chậm rãi giơ tay lên, vô số phù văn nối liền cùng một chỗ hóa thành một đạo phù văn chi long cắn nuốt Diệp Trường Sinh.

̀m.

̀m.

Từng phù văn va chạm trên người Diệp Trường Sinh, nương theo tiếng nổ vang ra, khóe miệng Lâm Tiểu Lệ nhấc lên ý cười.

Dưới sự công kích của phù văn cổ điển của lão ta, hình thần câu diệt là nhẹ.

Nhưng...

Hắn đang di chuyển.

Chuyện gì đang xảy ra vậy.

Phù văn của lão ta có uy lực thật lớn lại không cách nào lay động Diệp Trường Sinh?

Ngay khi ba người khiếp sợ, Diệp Trường Sinh mạnh mẽ như đằng long, đi qua nơi nào, phù văn đầy trời hóa thành bột mịn.

“Lâm lão, mau rút lui!” Hàn Đạo Phong khai báo.

Lâm Tiểu Lệ muốn lui về phía sau, lại phát hiện di động đều có chút khó khăn, lão ta... Chân lão ta hơi mềm.

Nhìn Diệp Trường Sinh cách lão ta càng ngày càng gần, Lâm Tiểu Lệ biết không cách nào rút đi, lần nữa thúc dục phù văn cổ điển.

̀m.

Một nắm tay thật lớn đập tới, thần hỏa quanh quẩn cuồng bạo va chạm cùng một chỗ với phù văn cổ điển của Lâm Tiểu Lệ.

Tiếng nổ tung truyền ra, một bóng người bay ngược ra ngoài, chính là Lâm Tiểu Lệ.

Nhìn phù văn cổ điển bị hủy trong lòng bàn tay, Lâm Tiểu Tung rốt cục lộ ra vẻ sợ hãi, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh.

Chuyện gì xảy ra, rốt cuộc sức mạnh gì có thể phá hủy cổ điển của lão ta?

Diệp Trường Sinh đột nhiên ngẩng đầu lên, kiếm Thần Phạt trong tay dung hợp với Thái Dương Kim Kiếm: "Thẩm phán!”

Sáng thế thần thông - Thẩm phán!

Đây là ngày đó sau khi hắn dung hợp hắc khí sáng thế, lĩnh ngộ một đạo thần thông kiếm kỹ, trước kia cấp bậc quá thấp không cách nào phóng thích.

Bây giờ.

Hắn rất tò mò, uy lực một kiếm này mạnh cỡ nào.

Kiếm đến.

Bầu trời nổ tung giống như hỗn độn sơ khai.

Thân ảnh Lâm Tiểu Lệ bị chôn dưới kiếm quang.

Hàn Đạo Phong, Nông Minh đạp không xông lên, lao tới phía Lâm Tiểu Lệ, đáng tiếc tất cả đã quá muộn.

Phốc phốc.

Diệp Trường Sinh phun ra một ngụm máu, tay hắn cầm kiếm Thần Phạt chống đỡ thân thể: [Nhắc nhở chủ nhân, bị động vô địch mất hiệu lực, không thể sử dụng trong vòng một tháng.]

Mất hiệu lực?

Đây là lần đầu tiên Diệp Trường Sinh gặp phải tình huống này.

Có vẻ như nó có liên quan đến vết thương của mình.

Mới vừa rồi lợi dụng bị động vô địch ngăn cản công kích phù văn cổ điển của Lâm Tiểu Lệ khiến Lâm Tiểu Lệ bị đánh bay ra ngoài, hắn cũng bị thương nặng, lúc này mới dẫn đến bị động vô địch mất đi hiệu lực.

Không được.

Chỉ có thật sự vô địch mới được.

Hàn Đạo Phong thấy Diệp Trường Sinh phun máu tươi: "Nông lão, hắn đã đến cực hạn, lập tức lấy tính mạng của hắn!”

Nông Minh lướt nhanh đi về phía trước, khống chế linh khí của Thần Phược Ma, lại một lần nữa tấn công Diệp Trường Sinh.

“Đả thương chủ nhân, xem ta có đâm chết ngươi không!” Giọng nói của Diễm Xích Vũ truyền đến mang theo Phong Thanh Dương bay đến trước mặt Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, người giao cho ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, đừng lỗ mãng!”

Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân yên tâm, ta chính là châm nam nhân, không đúng, chân nam nhân, đánh hắn rất thoải mái.”

“Không, ăn một thương của ta!”

Thần hỏa bắn ra chỉ thẳng vào Nông Minh.

Diệp Trường Sinh nhìn Phong Thanh Dương, không chút do dự giơ tay lên đánh một kiếm tiễn hắn ta đi, hắn không có thời gian lãng phí trên người Phong Thanh Dương.

Hàn Đạo Phong còn đang như hổ rình mồi, thời khắc chuẩn bị lấy tính mạng của hắn.

Lúc này.

Kiếm quang che trời lần thứ hai xuất hiện, Hàn Đạo Phong xông lên phía trước kiếm quang, mang theo kiếm khí vạn trượng mà đến.

“Vũ trụ kiếm đạo - Diệt thế!”

“Tài quyết!” Diệp Trường Sinh thúc dục hắc khí sáng thế trong cơ thể, một kiếm chém ra ngoài.

Ngược lại, dưới kiếm khí che trời của Hàn Đạo Phong, ánh kiếm của hắn rất nhỏ bé.

̀m.

̀m.

Tiếng nổ vang lên, hủy thiên diệt địa.