Chương 1041: Ta đi ngang qua, ngươi tiếp tục (2)
Diệp Trường Sinh truyền âm nói: "Không sao, một chút vết thương nhỏ, tình huống của ngươi như thế nào?”
Ngao Hoàng nói: "Giết trăm người, rất đã nghiền, cấp bậc của ta có thể phải đột phá, hơn nữa ta nhớ được Di Thất Diện Vị ở nơi nào rồi.”
"Chờ trận đại chiến này chấm dứt, lão Hắc dẫn Thiếu chủ đi."
Khuôn mặt Diệp Trường Sinh lộ vẻ vui mừng, không nghĩ tới Ngao Hoàng nhớ lại được vị trí của Di Thất Diện Vị, nói cách khác hắn rất nhanh có thể đi tìm phụ thân.
"Lão Hắc, ngươi trước tiên đột phá trên cây Sinh Mệnh, trong chốc lát còn có một hồi đại chiến."
Ngao Hữ nói: "Thiếu chủ, thực lực của ta không thể tăng lên, nếu đột phá nhất định phải lập tức rời đi Thiếu chủ.”
“Phiến tinh vực này vẫn quá nhỏ yếu, không cách nào thừa nhận lực lượng của ta, còn có Hỏa Phượng Hoàng kia cũng đang áp chế tu vi, bằng không hắn sẽ vô cùng mạnh mẽ, có lẽ hắn cũng không muốn rời khỏi Thiếu Chủ!”
Diệp Trường Sinh chậm rãi mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn Diễm Xích Vũ: "Lão Hắc, mỗi lần các ngươi đột phá cấp bậc, có phải thực lực biến hóa rất lớn hay không?”
Ngao Hoàng gật đầu: "Tu vi hiện tại của chúng ta là vô địch ở đây, nhưng gặp phải những tu sĩ trước mắt này, giết bọn họ còn hơi phí sức trắc trở, nhưng nếu đột phá đến cấp bậc tiếp theo sẽ là một trời một vực với hiện tại.”
"Một hơi thở có thể thổi chết bọn họ."
"Đầu lưỡi có thể liếm chết bọn họ."
"Một móng rồng có thể đè chết bọn họ."
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: "Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, ta biết rồi.”
Liếm?
Quá mẹ nó có cảm giác hình ảnh.
"Lão Hắc, chờ sau khi đi tới Di Thất Diện Vị, ngươi hãy rời đi trước, lưu lại bên người ta đối với tu vi của ngươi không có trợ giúp, cũng không cần tiếp tục lưu lại."
Ngao Hoàng nói: "Thiếu chủ, ta muốn ở lại bảo vệ an toàn cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không cần, ta có tay, có thể tự mình chiếu cố chính mình, không thể trì hoãn ngươi tu luyện. Dù sao sau này ngươi muốn đi xa hơn với ta, ngươi cũng sẽ là con rồng mạnh nhất vũ trụ.”
Ngao Hoàng gật đầu: "Lão Hắc trước cảm ơn Thiếu chủ.”
Hàn Đạo Phong nhìn Ngao Hoàng trong hư không, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, vì sao Thần Thú mạnh mẽ như vậy lại đi theo Diệp Trường Sinh?
Hiện tại ánh mắt Thần Thú đều thấp như vậy sao?
̀m.
̀m.
Tiếng nổ lớn truyền đến giống như thiên lôi cuồn cuộn.
Bầu trời bị xé ra một vết thương, một tòa cung điện lăng không rơi xuống, phía trên, vạn đạo đồ đằng thần thú quấn quanh, sống động như thật, tản ra uy áp khủng bố.
Nhìn thấy Vô Thủy Thiên Cung bay xuống, khóe miệng Hàn Đạo Phong nổi lên một nụ cười cuồng ngạo, xoay người vội vàng lướt nhanh về phía cung điện.
Đạp không mà đi, rơi xuống trước cung điện, lão ta khom người một cái: "Tôn nhi bái kiến gia gia.”
Người tới không phải ai khác, chính là gia gia của Hàn Đạo Phong! Hàn Vô Địch.
Cũng là lão Cung chủ của Vô Thủy Cung, người này là kỳ tài ngút trời, nghiền ép thiên kiêu của một thời đại.
Đứng thứ nhất Vô Thủy Cung.
Cho dù là Vô Thủy Cung có đông đảo lão tổ, ở trước mặt lão ta cũng ảm đạm thất sắc, một mình gánh vác một thế lực, cũng chính bởi vì lão ta xuất hiện mới đẩy Vô Thủy Cung lên con đường đỉnh cao.
Hàn Vô Địch hơi giơ tay lên, ý bảo Hàn Đạo Phong đứng dậy: "Phong Nhi, ngươi bị thương.”
Dứt lời.
Lão ta cong tay búng ra, ánh sáng bạc bắn ra tiến vào trong cơ thể Hàn Đạo Phong, người sau chỉ cảm giác được một dòng nước ấm xẹt qua kinh mạch, Thái Dương Kim Kiếm trong cơ thể Diệp Trường Sinh để lại vết thương bắt đầu khôi phục trong nháy mắt.
“Phong Nhi, ngươi bóp nát huyền thạch, truyền tin tức trở về là gặp phải phiền toái gì?” Hàn Vô Địch trầm giọng hỏi.
Ánh mắt Hàn Đạo Phong rơi vào trên người Diệp Trường Sinh. “Gia gia, vũ trụ bản nguyên ở trên người này, trên người hắn còn có vô số chí bảo. Ngoài ra, hai Thần Thú mạnh mẽ trong hư không kia đều gọi hắn là chủ nhân.”
Con ngươi Hàn Vô Địch vô cùng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén giống như có thể xuyên thấu Diệp Trường Sinh: "Người này không đơn giản.”
"Trong cơ thể hắn có vũ trụ bản nguyên, còn có huyết mạch Thần Ma, đã lâu không thấy huyết mạch Thần Ma Tộc thuần khiết như vậy."
Hàn Đạo Phong mở lời nói: "Gia gia, hắn là dòng chính của Thần Ma Tộc sao?”
Hàn Vô Địch gật đầu: “Dòng chính khẳng định là dòng chính, có điều Thần Ma Tộc đã không còn như xưa, Vô Thủy Cung chúng ta không sợ bọn họ.”
"Kiều Nhân Phong, ngươi đi giết hắn."
"Không cần lo lắng, Hắc Long kia, ta thu, vừa lúc thiếu một tọa kỵ, nó rất thích hợp."
Ngao Hoàng không biết Hàn Vô Địch muốn cưỡi hắn, nếu biết chắc chắn sẽ giết chết lão ta.
Bịch.
Kiều Nhân Phong đạp không mà đi, hóa thành một luồng kiếm quang chỉ thẳng vào người Diệp Trường Sinh, kiếm khí tựa như mặt trời.
Khủng bố như vậy.
Diệp Trường Sinh chậm rãi đứng lên: "Lại là một gã kiếm tu?”
Bịch.
Hắn tiện tay vung lên,hộp kiếm Thiên Cực sau lưng bay ra ngoài, nghênh đón công kích của Kiều Nhân Phong.