Chương 1045: Người nào động, người đó chết (3)
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy ta sẽ không khách khí.”
Diệp Tu Duyên quay đầu nhìn Hàn Vô Địch: "Ra tay, ta nhường ngươi ba chiêu.”
Cái này...
Thương tổn không lớn, xúc phạm rất mạnh.
Hàn Vô Địch từng là người nghiền ép một thời đại, chưa từng bị người ta khinh thường như vậy?
Đây quả thực là một sự sỉ nhục lớn.
Im lặng trong chớp mắt.
Lòng bàn tay Hàn Vô Địch xuất hiện vài đạo minh văn, tiện tay vung lên, bay về phía Diệp Tu Duyên.
̀m.
̀m.
Tiếng nổ vang lên, minh văn bốc cháy giống như một vầng mặt trời chói chang treo trên bầu trời, từng lực hủy diệt lan tràn ngăn cản Diệp Tu Duyên.
Theo minh văn thiêu tàn, trong hư không, dường như bình chướng thái dương hắc động biến mất, mọi người ngưng thần nhìn lại, phát hiện Hàn Vô Địch biến mất không thấy.
Lão ta ngồi chến xa biến mất.
Trốn sao?
Vậy mà để cho lão ta chạy trốn.
Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, hậu hoạn vô cùng.
Giờ khắc này.
Diệp Tu Duyên đi trong hư không, bay xuống bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, ta phải đi rồi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Đi đâu!”
"Vũ Trụ Thần Môn." Diệp Tu Duyên nói: "Thiếu chủ yên tâm, lần này đi, Vô Thủy Cung sẽ không còn, cho hắn chạy trước một lát.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đi Vũ Trụ Thần Môn làm gì?”
Diệp Tu Duyên nói: "Lấy một thanh kiếm.”
Diệp Trường Sinh giật mình: "Lấy thực lực của ngươi bây giờ còn cần kiếm sao?”
Diệp Tu Duyên lắc đầu, cười nói: "Không phải cho ta, là cho ngươi.”
Cho hắn sao?
Diệp Trường Sinh hơi ngoài ý muốn: "Kiếm gì, ta tự mình đi lấy.”
Diệp Tu Duyên nói: "Kiếm Trấn Trụ, không phải ta không thể có kiếm này, ta có chút chuyện xưa với kiếm này.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, giơ tay đưa một quyển sách cổ cho Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, Vạn kiếm trảm và Diễn đều ghi lại ở bên trong, Thiếu chủ có thời gian có thể nhìn một chút.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không cần, ta đã ghi nhớ. Chỉ là tò mò, vì sao kiếm cuối cùng của ngươi lại đặt tên là Diễn?”
Diệp Tu Duyên nói: "Đại đạo chí giản, ngộ ở tự nhiên, trong lòng có kiếm, kiếm sẽ vô địch. Khi tất cả mọi thứ bắt đầu, tất cả mọi thứ là đơn giản nhất, sau khi tiến hóa mới trở nên phức tạp.”
"Mà một kiếm cuối cùng của ta chính là sau khi diễn hóa mới xuất hiện, lập tức lấy tên là Diễn."
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Tốt!”
Thân ảnh Diệp Tu Duyên chợt lóe, biến mất tại chỗ, trên hư không truyền đến giọng nói của hắn: "Không tiễn!”
Diệp Tu Duyên rời đi.
Kiếm quang tung hoành trên hư không sụp đổ, trong nháy mắt hóa thành hư vô.
Tất cả mọi thứ đã được khôi phục như ban đầu.
Trên Chiến Trường Vạn Tộc.
Chỉ còn lại nhóm người Diệp Đãng Thiên, Diễm Xích Vũ và tu sĩ hai tộc ma yêu, những người khác đã chạy mất dạng từ lâu.
Đừng nói bọn họ có thể tham dự đại chiến vừa rồi, ngay cả tư cách nhìn cũng không có.
Quá sợ hãi.
Lúc này.
Diễm Xích Vũ, Diệp Đãng Thiên, Ngao Hoàng, Hoa Ảnh Vũ, Diệp Thập Vạn, Vân Thánh Thần, Dạ Vị Ương đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh.
Vân Thánh Thần nói: "Diệp tiểu hữu, không nghĩ tới bên người ngươi còn có cường giả khủng bố như vậy.”
“Ngươi nói Tu Duyên à!” Diệp Trường Sinh nhìn Vân Thánh Thần: "Hắn cũng chỉ là một trong những tùy tùng của ta, thực lực cũng không tính là mạnh nhất."
Vân Thánh Thần: "...."
Dạ Thương Uyên nói: "Lúc này may mắn có Diệp tiểu hữu, nếu không hai tộc ma yêu chúng ta sẽ vạn kiếp bất phục.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không sao, bọn họ đến vì vũ trụ bản nguyên thì chính là kẻ địch của ta.”
"Hiện tại đại chiến kết thúc, chúng ta phải rời khỏi Chiến Trường Vạn Tộc, Vân lão, Dạ lão có tính toán gì trong tương lai chưa, có muốn rời đi với ta hay không?"
Vân Thánh Thần nói: "Chúng ta xin nhận ý tốt của Diệp tiểu hữu, hai tộc ma yêu hai tộc còn có sứ mệnh còn dang dở, hiện tại đã thoát khỏi khốn cảnh, chúng ta chuẩn bị rời khỏi Vạn Yêu Sơn.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cũng tốt, chúng ta có duyên gặp lại.”
Vân Thánh Thần gật đầu: "Tiểu hữu yên tâm, chúng ta còn có thể gặp lại.”
Ngay sau đó.
Tu sĩ hai tộc ma yêu theo sát sau lưng Vân Thánh Thần rời đi, đi về phía trước, Dạ Thương Uyên nói: "Lão Vân, vì sao không ở lại bên cạnh Diệp tiểu hữu?”
Vân Thánh Thần nói: "Hiện tại còn chưa phải lúc, ngươi cảm thấy thực lực của chúng ta hôm nay có tư cách ở lại bên cạnh hắn sao?”
Dạ Thương Uyên trầm mặc không nói.
Phía bên kia.
Diệp Trường Sinh nhìn mọi người: "Đi thôi, về Chiến Giới trước.”
Đại chiến kết thúc, đi đâu?
Hắn vẫn cảm thấy con đường phía trước hơi mờ mịt, tính toán trước tiên tiến vào Chiến Giới, sau đó theo lão Hắc đi tìm phụ thân hắn.
Đoàn người cưỡi gió bay lên, lướt nhanh về phía Chiến Giới.
Vào Chiến Giới.
Đám người Diệp Trường Sinh bay xuống đường dài, giờ phút này, trong thành không một bóng người, trên đường dài vô cùng vắng vẻ.
Diệp Đãng Thiên nói: "Tiểu tử, người nơi này đều chạy trốn.”
Diệp Trường Sinh híp mắt, nhìn về phía cuối con đường dài: "Đi ra đi.”
Dứt lời.
Một bóng người xuất hiện trên đường dài, dáng người vẫn khôi ngô như vậy, người tới không phải người khác, chính là chiến vô song.