Chương 1051: Tiến vào thành Nữ Nhi
Năm người Diễm Xích Vũ, Ngao Hoàng tiếp tục vây quanh về phía trước, thân thể cái bóng bị hủy, đạo văn trên người biến mất, dưới sự vây công của năm người, ưu thế thần thể Mị Ảnh của hắn ta căn bản không phát huy được.
"Đừng đến đây, ta bảo các người đừng tới đây."
Diễm Xích Vũ thấy cái bóng linh hồn thể run rẩy không ngừng: "Ngươi run cái gì, thân thể không thoải mái sao?”
Lúc này.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh từ trên cao bay xuống, nhìn cái bóng: "Người có thể phái ngươi tới nhất định là một tên ngu xuẩn.”
"Khó trách Thần Ma Tộc giống như chó nhà có tang, các ngươi là người gì, Thần Ma Tộc ở trong tay các ngươi sớm muộn gì cũng chơi xong."
"Thực lực của người khác không đủ nhưng có chỉ số thông minh bù lại, các ngươi đến cả chỉ số thông minh cũng không đủ, thực lực càng không có, đáng buồn."
Thất vọng lắc đầu, sau khi thở dài một tiếng, hắn tiện tay vung lên, mở ra Thần Cung bao phủ trên cái bóng linh hồn thể.
"Chúc Cửu, cho ngươi một người tiến vào, mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, hãy để cho hắn hoàn toàn thần phục."
"Bằng không, ta sẽ thu thập ngươi."
Chúc Cửu: "..."
Ai trêu ghẹo ai?
Ai khiến chủ nhân không cao hứng.
Bên trong Thương Khung Thần Cung.
Chúc Cửu đi ra từ trong hắc khí sáng thế, nhìn bóng dáng trước mắt: "Ngươi chọc ai không tốt, hết lần này tới lần khác lại chọc chủ nhân, ngươi nói xem, để ta nói ngươi cái gì tốt.”
"Ngươi yên tâm, con người ta không bạo lực như chủ nhân."
Trong lúc nói chuyện, hắn tiện tay vung lên, biển máu màu đỏ trói buộc cái bóng lại: "Cái này gọi là luyện ngục Huyết Hải, ngươi hưởng thụ thật tốt đi!”
Cái bóng phát hiện dưới trói buộc của luyện ngục Huyết Hải, ngay cả di chuyển cũng không thể, tựa hồ có vô số kiến đang ăn sâu vào linh hồn thể của hắn ta.
Thật sự quá phận.
Không phải hắn nói không bạo lực sao?
Vì sao Diệp Trường Sinh không giết hắn ta, trong lòng cái bóng biết rõ.
Chỉ là hắn ta trăm triệu lần không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại ưu tú như vậy, tư chất và tiềm lực không hề thua kém Thiếu Tộc trưởng.
Giờ khắc này.
Hắn ta thật hối hận vì đã tới ám sát Diệp Trường Sinh, lấy thực lực của hắn ta đừng nói là cướp lại chí bảo Thần Ma Tộc, ngay cả cơ hội để Diệp Trường Sinh ra tay cũng không có.
"Chúc Cửu, hỏi ra Thần Ma Tộc chân chính ở nơi nào, trước khi không có đáp án, không thể để cho hắn chết."
Giọng nói của Diệp Trường Sinh quanh quẩn trong Thương Khung Thần Cung, âm thanh như phán xét khiến người ta không hiểu sao thần phục.
Chúc Cửu nói: "Ngươi tự mình nói hay là ta giúp ngươi nhớ lại, thủ đoạn của ta sẽ không quá tàn nhẫn, nhất định có thể giúp ngươi nghĩ ra.”
A.
Gào.
Thoải mái.
Không đúng.
À.
...
Trên boong thuyền.
Ngao Hoàng mở lời nói: "Thiếu chủ, sao con dê kia mất tích?”
Diệp Trường Sinh nói: "Không mất tích, đều thu vào Thần Cung, đợi đến nơi, ta mời toàn bộ các ngươi ăn dê nướng.”
"Lão Hắc, đi tới Di Thất Diện Vị cần bao lâu?"
Ngao Hoàng nói: "Thiếu chủ, dựa theo trí nhớ của ta, nhiều nhất một tháng là có thể đến.”
Thuyền tiên Cửu Long bay lượn cửu thiên, xuyên qua trên đỉnh núi biển mây, tốc độ vô cùng nhanh.
Một tháng sau.
Dựa theo ký ức của Ngao Hoàng, cuối cùng bọn họ đã đến Di Thất Diện Vị.
Thuyền tiên dừng lại.
Mọi người nhìn cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt đều mờ mịt.
Diễm Xích Vũ nói: "Là nơi này? Lão Hắc, đây chính là Di Thất Diện Vị mà ngươi nói sao? Đây không phải là một thành nhỏ à?”
Nói đến đây, Diễm Xích Vũ dừng một chút, tiếp tục nói: "Để ta xem, thành này gọi là gì.”
"Thành Nữ Nhi?"
Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, ta hơi không thoải mái, có thể vào thành đi dạo một vòng không?”
“Chỗ đó của ngươi không thoải mái!” Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Ta thấy nhị đệ của ngươi không thoải mái đi!”
"Nếu ngươi dám tự mình vào thành, ta sẽ để ngươi mất đi một chân."
Diễm Xích Vũ biến sắc: "Chủ nhân, ta chỉ muốn đi vào xem một chút, không có ý nghĩ khác.”
Diệp Trường Sinh sao lại không biết Diễm Xích Vũ muốn làm gì, xoay người nhìn về phía Ngao Hoàng: "Xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt Ngao Hoàng mơ hồ: "Thiếu chủ, có thể là vũ trụ khởi động lại, tinh không biến ảo, cho nên Di Thất Diện Vị đã biến mất.”
“Vũ trụ khởi động lại còn có thể xoay chuyển càn khôn sao?” Diệp Trường Sinh đăm chiêu: "Ngươi lại nhớ lại xem.”
Ngao Hoàng hơi không biết làm sao, dựa theo trí nhớ rõ ràng nơi này chính là Di Thất Diện Vị, vì sao hiện tại lại thành Nữ Nhi?
"Thiếu chủ, nếu không chúng ta vào thành hỏi một chút."
Một bên, Không Kiến chắp tay trước ngực: "A Di Đà Phật, sư phụ, xuyên qua tòa thành trì này sẽ cách di tích Thánh Chiến không xa, nếu không chúng ta đi di tích xem trước.”
Im lặng trong chớp mắt.
"Vào thành." Diệp Trường Sinh gật gật đầu, ghé mắt nhìn Diễm Xích Vũ: "Sau khi vào thành, ngươi khiêm tốn một chút, không nên trêu hoa ghẹo nguyệt.”
Vẻ mặt Diễm Xích Vũ ủy khuất: "Chủ nhân, ta ở trong lòng ngươi chính là người gây chuyện thị phi sao?”